*
“Thầy không phải là đạo sư dạy lý luận sao ạ? Em có tham gia buổi học đầu tiên của thầy mà, sao giờ thầy lại thành nhân viên bảo an rồi?” Một nữ sinh trông có vẻ ngây thơ hỏi.
Nữ sinh này rất được yêu mến, bên cạnh còn có hai ba nam sinh tuấn tú đi theo, rõ ràng là muốn nhân cơ hội này để tiếp cận cô nàng.
Mạc Phàm lúng túng, học sinh của Thánh Học Phủ Ojós bị sao thế nhỉ, không có chút tình người nào, chẳng cho giáo viên chút mặt mũi nào cả.
“Tôi vẫn luôn chờ đợi cơ hội tới núi Andes, vừa hay có mấy đồng nghiệp đi ngoại khóa, nên tôi thuận tiện tham quan dãy Andes bao la thôi.” Đương nhiên Mạc Phàm sẽ không nói là vì 200 kim tệ rồi.
Đa số nhân viên bảo an đều là công chức của trường như Miyamoto Karashi, hoặc do một số giáo viên ít tên tuổi đảm nhiệm, còn nhóm đạo sư nước ngoài như bọn họ đều là đạo sư cao cấp, nói trắng ra là giáo sư, làm gì có giáo sư nào lại cực khổ đi quản lý sinh hoạt của học sinh.
“Ồ, vậy thầy phải cẩn thận nhiều hơn nhé, nếu xảy ra chuyện gì thì trốn được là tốt nhất. Nếu không có nhân viên bảo an nào khác, thầy có thể đến bên em, đừng thấy em nhỏ con mà xem thường, em là một pháp sư chiến đấu rất lợi hại đó.” Nữ sinh có vẻ ngây thơ nói.
“Vậy thì cảm ơn em, mà em tên gì nhỉ?” Mạc Phàm hỏi.
“Gọi em là Pauline ạ. Đạo sư, kỳ thực em rất thích tiết học của thầy, cách nói chuyện của thầy không giống các đạo sư khác, càng nghe càng thú vị, không đến nỗi nghe mà chẳng hiểu gì cả.” Pauline mỉm cười hiền lành.
“Ồ, tôi có tiết vào thứ năm tuần sau, nhớ tới nha.” Mạc Phàm vừa nghe thì mắt sáng lên.
Có mối làm ăn rồi, có mối làm ăn rồi, xem ra mình cũng có sức hút nhân cách ghê.
“Các bạn học chú ý, phía trước có vết tích của yêu ma, hẳn là một con Sơn Lĩnh Thú thành niên. Vui lòng giữ nguyên đội hình, không được tách ra, hãy đến gần các nhân viên bảo an. Nếu có nhìn thấy Sơn Lĩnh Thú thì cũng đừng đối đầu trực diện.” Giọng nói của Mục Bạch truyền vào tai mọi người.
“Đạo sư, em là pháp sư Âm hệ, vừa nãy em đã lắng nghe một lượt, trong phạm vi hai cây số không hề có động tĩnh của yêu ma cỡ lớn. Sao thầy lại đoán là có vết tích của yêu ma ạ?” Một nam sinh tỏ vẻ tự tin nói.
Bỏ ra 50 kim tệ thì phải nhận được giá trị tương xứng. Không phải là bọn họ chưa từng ra ngoài thực chiến, học sinh ở Thánh Học Phủ Ojós như bọn họ đều là những ma pháp sư hàng đầu thế giới, trình độ còn cao hơn một vài đạo sư quốc phủ. Nói thẳng ra là nếu họ không thấy được bản lĩnh của đạo sư, họ sẽ báo cáo lên nhà trường, yêu cầu hoàn lại tiền.
“Em tên là gì?” Mục Bạch hỏi.
“Sani, học sinh ưu tú của Thánh Học Phủ Ojós.” Sani đáp.
Học sinh ưu tú được học viện xét duyệt dựa trên thành tích ở mọi phương diện, mỗi tháng họ nhận được số kim tệ nhiều hơn hẳn so với học sinh bình thường.
“Sani, nghe lại lần nữa đi.” Mục Bạch nói.
“Em đã nghe rồi, không có gì cả.” Ngữ khí của Sani rất quả quyết.
“Trong một đội ngũ đi dã ngoại, thành viên quan trọng nhất không phải là pháp sư chiến đấu, mà là các pháp sư trinh sát thuộc Âm hệ, Phong hệ, Ám Ảnh hệ, những người có thể thu thập thông tin xung quanh cho cả đội. Một pháp sư Âm hệ hẳn là được tất cả các đội ngũ săn yêu hoan nghênh chứ?” Mục Bạch không trả lời câu hỏi của Sani, mà chỉ trình bày ưu thế của Âm hệ.
Trên mặt Sani nở một nụ cười, có thể thấy là cậu ta rất đắc ý.
Pháp sư Âm hệ cũng như pháp sư Trì Dũ hệ, đều là những đối tượng được tất cả các đội ngũ rèn luyện bên ngoài tranh nhau mời gọi. Người đi trước giúp thoát khỏi nguy cơ, người đi sau giúp hồi phục khi gặp hiểm cảnh.
“Giả như lần này không phải là đội ngũ của khóa học, không có giáo viên đi theo, không có nhân viên bảo an, vậy thì một pháp sư Âm hệ như em phải chịu trách nhiệm hoàn toàn.” Mục Bạch nói.
Sắc mặt Sani trầm xuống, nhưng dù sao đối phương cũng là giáo viên, cậu ta không thể mắng thẳng mặt được.
“Nghe cho cẩn thận lại lần nữa!” Ngữ khí của Mục Bạch đanh lại.
Sani bị câu nói này của Mục Bạch làm cho chấn động, dù có tức giận nhưng vẫn phải làm theo.
Cậu ta nhắm mắt, nghiêng tai lắng nghe. Dù cho trong phạm vi ba cây số là địa hình phức tạp, dù là hang động ẩn giấu không thể thấy, cậu ta vẫn có thể nghe được âm thanh một cách rõ ràng.
Phía sau 100 mét, có một nữ sinh đang thì thầm với người bạn bên cạnh: “Đạo sư Mục Hàm đẹp trai ghê.”
Phía trước 500 mét, có một con dã lộc đang chạy trốn rất nhanh.
Cách hai cây số, có tiếng đá rơi từ trên núi xuống.
Ngoài ba cây số thì không nghe rõ ràng nữa. Không phải là không nghe thấy, mà là âm thanh quá mức hỗn tạp, không thể phân biệt được đâu là âm thanh của tự nhiên, đâu là của yêu ma.
Rõ ràng là không có gì, vị giáo viên dạy về yêu ma này phán đoán sai rồi, lại còn ra oai...
Thùng… thùng…
Thùng… thùng…
Bỗng nhiên, có một tiếng động rất nhẹ nhàng vang lên, đại khái ở phía trên, cách khoảng 500 mét.
Là con dã lộc kia sao?
Không đúng, tiếng bước chân của dã lộc không phải như thế. Âm thanh này nghe vào có cảm giác bồn chồn, tiếng trống kia rất trầm.
Vèo vèo vèo!
Ngoài 500 mét, con dã lộc đang chạy qua bụi cây thì đột nhiên tăng tốc, hoảng sợ chạy trốn vào sâu trong rừng. Lần này, Sani lại nghe được tiếng trống kia, nó đang nhanh dần lên, nhưng rồi lại chậm xuống, cuối cùng không còn âm thanh nào nữa.
Loại âm thanh này...
Là tiếng tim đập!
Tiếng tim đập của một sinh vật nào đó.
Con dã lộc đã chạy vào tầm ngắm của nó, khiến sinh vật to lớn kia động lòng. Nhưng nó không hề tấn công, chỉ bất động trong bụi cây, như một kẻ săn mồi đang thèm thuồng chờ đợi.
Xung quanh đây, ngoài con dã lộc ra thì cũng chỉ có đội ngũ học sinh đang tiến thẳng đến chỗ sinh vật to lớn kia.
Chết tiệt, thật sự có sinh vật nguy hiểm! Qua vài phút nữa, bọn họ sẽ đi tới ngay trước mặt con quái vật đó. Nếu nhân viên bảo an ra tay kịp thời thì còn đỡ, nếu không thì sẽ có người bị nó nuốt chửng.
Sani mở bừng mắt, mồ hôi lạnh chảy đầy trán. Vẻ bất mãn và kiêu ngạo trước đó đã bị quét sạch, thay vào đó là sự kinh ngạc không thể tin nổi.
“Đạo sư Mục Hàm, thầy cũng là pháp sư Âm hệ ạ? Thầy nghe được tiếng tim đập của nó từ xa như vậy sao?” Sani hỏi.
“Bây giờ em biết sai lầm của mình chưa?” Mục Bạch hỏi lại.
“Xin lỗi, là do em sơ suất.” Sani nói, giọng có chút xấu hổ.
“Khi rèn luyện thực sự, chỉ một chút sơ suất cũng sẽ phải trả giá bằng cả mạng sống. Trước khi xuất phát, tôi đã nhắc các em phải cẩn thận, nhưng hình như các em lại quá tùy tiện thì phải. Học sinh của Thánh Học Phủ Ojós cũng chỉ đến thế mà thôi.” Mục Bạch trực tiếp mỉa mai.
❂ Từng câu chữ → hóa vần ca ← Thiên Lôi Trúc thắm tình bao la ❂