*
Năm mươi học sinh nghe xong câu này, trong lòng đứa nào đứa nấy đều không phục. Lập tức có người đứng ra, giọng điệu có phần phản bác:
- Tu vi Âm hệ của thầy cao hơn Sani, đương nhiên là thầy nghe thấy được, dù sao thầy cũng là giáo viên mà.
- Ai nói với các em thầy Mục Hàm là pháp sư Âm hệ? - Cuối cùng Triệu Mãn Duyên cũng lên tiếng.
- Thầy Mục Hàm không phải pháp sư Âm hệ ư? Vậy làm sao thầy ấy biết có một con Sơn Lĩnh Thú ở cách đây tận 500 mét được? - Sani kinh ngạc hỏi.
Mục Bạch không trả lời Sani ngay mà ra hiệu cho cả đội tiếp tục tiến lên.
Lý thuyết suông cũng chẳng ích gì. Khi đến gần lùm cây, không đợi con Sơn Lĩnh Thú kia chủ động tấn công, Mục Bạch đã trực tiếp dùng Băng Phong Linh Cữu đóng băng toàn bộ lùm cây.
Các học sinh vẫn chưa phát hiện ra con thú, mãi đến khi chạy tới gần khối băng mới thấy một con Sơn Lĩnh Thú dài bảy mét đang nằm rạp trong bụi cây rậm rạp. Trên khuôn mặt xấu xí của nó vẫn còn hiện rõ vẻ hoang mang, dường như vẫn chưa hiểu tại sao đối phương lại phát hiện ra mình.
Nhìn thấy con Sơn Lĩnh Thú, các học sinh không khỏi thổn thức. Đến gần như vậy mà bọn họ không hề hay biết, nếu không có thầy thì có lẽ đã có người bị nó đánh lén rồi.
- Tôi không phải pháp sư Âm hệ, cũng không nghe được tiếng tim đập của Sơn Lĩnh Thú. Nhưng để phán đoán có yêu ma ở gần hay không thì có thể dựa vào thứ này... - Mục Bạch chỉ tay vào lùm cây rồi nói tiếp: - Phân của yêu ma chính là nguồn dinh dưỡng tuyệt vời cho thảm thực vật tầng thấp. Khi các em thấy thảm thực vật phân bố rải rác, các em nên ý thức được rằng có một hoặc nhiều Sơn Lĩnh Thú đã hoạt động ở khu vực này trong một thời gian dài.
- Đúng vậy, đúng vậy! Trước đây trong lớp thầy Mục Hàm có giảng rằng thảm thực vật tầng thấp có thể giúp chúng ta phán đoán xem mình có đi vào lãnh địa của một yêu ma đơn độc hay không. Đồng thời, dựa vào diện tích bao phủ của chúng, ta có thể đoán được tương đối chính xác kích thước của con yêu ma đó. - Một học sinh vội vàng nói.
Phân to hay nhỏ đều ảnh hưởng đến thổ nhưỡng, khiến thảm thực vật mọc lên và bao phủ một diện tích tương ứng.
Đây là một kỹ xảo mà chỉ những thợ săn lão luyện mới nắm vững. Học sinh mới ra trường thường cảm thấy việc nghiên cứu phân yêu ma là một chuyện buồn nôn, nhưng phương pháp này lại cực kỳ hữu hiệu, phần lớn yêu ma đều không thoát khỏi quy luật nhận biết qua phân này.
- Ngay khi chúng ta vừa bước vào đây, bụi cây phân bố còn khá thưa thớt. Dần dần, mật độ bụi cây bắt đầu tăng lên, điều đó chứng tỏ có sinh vật hoạt động thường xuyên ở khu vực này. - Mục Bạch nói tiếp.
- Nhưng đó cũng chỉ là phỏng đoán thôi mà? - Sani vẫn không hiểu.
- Khi em phỏng đoán được có một sinh vật cỡ lớn đang hoạt động gần đây là đủ rồi. Lúc hành động em sẽ nâng cao cảnh giác, quan sát xung quanh cũng sẽ cẩn thận hơn, thế là đủ để bảo vệ tính mạng của mình. - Mục Bạch nói.
- Xác thực, xác thực.
- Đúng vậy, đáng sợ nhất là bị yêu ma đánh lén. Những thứ không nhìn thấy đột nhiên lao ra từ bên cạnh, ngay cả ma pháp cũng không kịp dùng. Em nghe nói trong số các học trưởng chết oan, có đến sáu phần là do bị đánh lén. - Pauline nói.
- Thầy Mục Hàm, em đã không tập trung nghe giảng, em thật sự xin lỗi. Nhưng em vẫn muốn biết tại sao thầy không dùng ma pháp Âm hệ mà vẫn phán đoán được vị trí cụ thể của nó? - Sani tỏ thái độ thành khẩn.
- Là lũ muỗi. - Saga, chủ tịch hội học sinh, người đã im lặng nãy giờ bỗng lên tiếng.
- Ừm, là muỗi. Mỗi lùm cây đều có muỗi bay lượn. Chỉ cần để ý một chút sự phân bố của chúng, nơi nào không có muỗi thì rất có thể là nơi Sơn Lĩnh Thú đang ẩn nấp. - Mục Bạch giải thích.
Các học sinh vây quanh Mục Bạch nghe xong đều ngẩn người.
Hóa ra là vậy.
- Bất kể là quan sát sự phân bố của bụi cây hay nhận biết hướng bay của muỗi, pháp sư Sơ giai, Trung giai đều có thể làm được, thậm chí người thường cũng không ngoại lệ. Vì vậy, chỉ cần các em nắm vững những kỹ năng nhận biết yêu ma này, các em hoàn toàn có thể tự bảo vệ mạng sống của mình khi bước chân vào những khu rừng hoang vu. - Mục Bạch nhấn mạnh.
Lại một đám học sinh nhìn Mục Bạch với ánh mắt sùng bái, vầng hào quang "đạo sư" trên đầu hắn càng thêm chói lọi, còn Sani thì chỉ muốn tìm cái lỗ nào chui xuống cho đỡ nhục.
Hình tượng của thầy Mục Bạch trong mắt bọn họ lại cao lớn thêm vài phần, khiến Mạc Phàm đứng bên cạnh nghiến răng kèn kẹt.
Mẹ kiếp! Mình đường đường là Thợ Săn Đại Sư Thất Tinh, nếu để mình giảng bài về yêu ma thì thừa sức chinh phục đám nhóc này rồi, thế mà cuối cùng lại để thằng cha Mục Bạch này giật hết spotlight!
Trải qua màn giải thích luân phiên của Mục Bạch và Triệu Mãn Duyên, 50 học sinh đã hoàn toàn tin tưởng hai vị đạo sư này. Ai nấy đều tập trung ghi chép, không còn chút thái độ coi thường nào.
Mạc Phàm đành ngậm ngùi làm bảo an, rảnh rỗi không có việc gì làm nên lân la đến chỗ Miyamoto Karashi.
Miyamoto Karashi cũng là bảo an trong chuyến ngoại khóa lần này, nói là để kiếm thêm bổng lộc, nhưng thực chất là sợ ba vị đạo sư này xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
- Đi hướng này mãi cũng chán, kiến thức về Sơn Lĩnh Thú cũng hòm hòm rồi. Bài học vẫn chưa kết thúc đâu, hay là dẫn mọi người đi trải nghiệm thêm chút nữa, coi như là quà khuyến mãi từ ba vị đạo sư chúng tôi. - Mạc Phàm đề nghị.
- Đạo sư Mạc Diệc Phàm, chúng ta không thể tùy tiện dẫn học sinh đến đó được. Đi qua con suối kia là sẽ đến gần khu vực hoạt động của Sơn Nhân. Buổi giảng bài của các vị đạo sư đã khiến mọi người vô cùng kính phục rồi, bây giờ chúng ta trở về cũng sẽ nhận được sự tán thưởng nhất trí... - Miyamoto Karashi vội vàng ngăn cản.
- A, qua Khe Giun sao?
- Tớ tham gia ngoại khóa bao nhiêu lần mà chưa bao giờ được qua bên đó.
- Nghe nói bên kia có Sơn Nhân, lợi hại lắm đấy.
Khe Giun được xem như một ranh giới, toàn trường có đến ba phần tư học sinh chưa từng đi qua đó.
Những buổi ngoại khóa đi qua Khe Giun thường phải tốn từ 300 kim tệ trở lên, mà các đạo sư cũng chỉ chọn những học sinh ưu tú. Những học sinh bình thường như bọn họ chưa bao giờ có cơ hội đặt chân đến phía bên kia con suối.
- Ừm, chúng tôi định qua đó xem một chút. Đối với cấp bậc đạo sư như chúng tôi mà chỉ giảng giải về mấy con yêu thú quèn như Sơn Lĩnh Thú thì quả là mất mặt. Ai đồng ý đi tiếp thì giữ nguyên đội hình, còn ai không muốn thì có thể theo phụ đạo viên Miyamoto Karashi trở về. - Mục Bạch tuyên bố.
Mặt Miyamoto Karashi sa sầm lại.
Biết ngay ba vị đạo sư từ Trung Quốc này không phải dạng an phận mà.
- Ba vị đạo sư, tôi đã nói trước rồi, nếu ba vị vượt ra khỏi phạm vi giảng bài ban đầu, số lượng nhân viên bảo an phải tăng lên gấp mấy lần. Nhưng hiện tại ba vị cố ý muốn đi thì nhà trường cũng không cản, chỉ là nếu xảy ra chuyện gì, ba vị đạo sư phải chịu toàn bộ trách nhiệm. - Miyamoto Karashi nói rất nghiêm túc.
- Chúng tôi sẽ chịu toàn bộ trách nhiệm. - Mục Bạch nói.
- Yêu ma muốn giết học sinh của tôi thì phải bước qua xác tôi trước đã... à không, phải bước qua xác thầy Triệu Duyên Tổ mới đúng! - Mạc Phàm vỗ ngực, hùng hồn đảm bảo thay cho Triệu Mãn Duyên.
Triệu Mãn Duyên nghe xong chỉ muốn chửi thề.
Dựa vào cái quái gì mà bắt lão tử phải làm bảo mẫu cho cái đám nhóc này chứ