Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 2272: CHƯƠNG 2206: CẬU LÀ BỌ HUNG LĂN PHÂN À?

"Mạc Phàm, đám sơn nhân Andes này có phải cùng một loại với đám chúng ta gặp ở núi Côn Du không?" Triệu Mãn Duyên hỏi.

Khe Suối Giun rõ ràng là một lòng chảo bị ăn mòn nghiêm trọng, dòng sông cách mặt núi khoảng 30 mét, có những đoạn vừa sâu vừa rộng, trông như hai vách núi cao sừng sững đối mặt nhau.

Dòng sông có chỗ chảy xiết, có chỗ lại thu hẹp, quanh co khúc khuỷu hệt như một con giun khổng lồ.

Khe Suối Giun là nơi sơn nhân thường đến uống nước. Loài sinh vật này quen sống ở những nơi có nhiệt độ thấp, vì vậy Thánh Học Phủ Ojós cũng lấy Khe Suối Giun làm đường cảnh giới, quy định học sinh không phải thợ săn thì không được phép vượt qua.

Học sinh không được phép đi một mình, nhưng trên thực tế, dù có đi theo nhóm thì họ cũng chẳng dám tự ý bước vào. Tất cả mọi người ở Thánh Học Phủ Ojós đều biết sơn nhân hung tàn đến mức nào, chúng không chỉ thích giết chóc mà còn khoái tra tấn con người.

Ở Thánh Học Phủ Ojós còn lưu truyền một lời khuyên thấm thía đã trở thành luật bất thành văn: nếu chẳng may rơi vào tay sơn nhân, phải tìm mọi cách để tự kết liễu đời mình, nếu không sẽ phải hối hận vì sao mình vẫn còn sống.

Mạc Phàm và Triệu Mãn Duyên đã từng nếm mùi sự tàn nhẫn của sơn nhân, mà nghe đồn, so với sơn nhân ở núi Côn Du thì sơn nhân trên dãy Andes mới thực sự là ác quỷ.

"Tớ cũng không rõ lắm, nhưng chắc chắn là không thể xem thường loại quái vật này," Mạc Phàm nói.

"Thật lòng mà nói, tớ thấy bọn chúng gớm ghiếc cực kỳ. Nếu được chọn, tớ thà đối mặt với đám yêu ma sơn thú kia còn hơn," Triệu Mãn Duyên nói.

Lần trước ở Côn Du, đám sơn nhân đã tàn nhẫn móc dạ dày, cắt đầu, bẻ gãy xương khớp của con người. Dường như chúng có sự thấu hiểu nhất định về nhân loại, biết cách nào để khiến con người phải chịu đựng nỗi thống khổ tột cùng hơn hẳn những loài yêu ma khác.

Nếu chỉ có vài người bọn họ lên núi thì cũng chẳng sợ sơn nhân, nhưng lần này lại dẫn theo 50 học sinh, mà không phải ai cũng có thực lực mạnh, không ít người trong số đó chỉ là mọt sách.

Trong học viện không phải ai cũng là pháp sư chiến đấu. Ước chừng một phần ba số học sinh mà Thánh Học Phủ Ojós tuyển vào đều có tu vi ma pháp rất cao, họ có thể chỉ mất vài phút để hoàn thành một công trình kiến trúc lớn, nhưng để họ giết một con yêu ma cấp Nô Bộc thì cũng phải do dự mất nửa ngày.

Sơn nhân nguy hiểm thì có nguy hiểm, nhưng đồng thời lại có giá trị nghiên cứu rất lớn.

Cấu tạo cơ thể của chúng gần giống với con người, thế nhưng điều khiến giới nghiên cứu đau đầu là tại sao chúng lại có được lực bộc phát, cơ bắp rắn chắc và khả năng chiến đấu đáng sợ như yêu ma.

Một thi thể sơn nhân hoàn chỉnh có thể bán được 500 kim tệ ở Thánh Học Phủ Ojós. Chỉ tiếc là sơn nhân quá hung hãn, nếu không thể chế phục hoặc hạ gục chúng trong một đòn thì độ khó sẽ tăng lên cực cao, bởi chúng luôn sống theo bầy đàn.

"Ba vị đạo sư thật sự muốn đi qua Khe Suối Giun sao?" Miyamoto Karashi hỏi.

"Học là vô tận. Cứ để đám học sinh tiếp xúc nhiều hơn với những kiến thức không có trong sách vở," Mạc Phàm quả quyết nói.

"Được rồi, sơn nhân núi Andes luôn mang đến cho người ta một cảm giác đáng sợ khôn nguôi," Miyamoto Karashi bất đắc dĩ lắc đầu.

Mạc Phàm và Mục Bạch đi ở phía trước, các nhân viên bảo an bao gồm cả Miyamoto Karashi thì ở hai bên sườn, đội ngũ học sinh cũng được sắp xếp thành hai hàng ngay ngắn. Ác danh của sơn nhân như sấm bên tai, chẳng có mấy học sinh dám đi lẻ.

"Mục Bạch, không phải trước đó cậu nói muốn đến mấy căn cứ nghiên cứu của bọn họ ở Andes sao?" Mạc Phàm nhớ ra chuyện này, liền mở miệng hỏi.

"Tớ đã điều tra sơ qua, loại bỏ những căn cứ gần như chắc chắn chỉ trồng thực vật thông thường, nhưng cũng chỉ giới hạn ở mức đó thôi, bước tiếp theo là phải điều tra từng cái một. Đi qua Khe Suối Giun này, tiến vào lãnh địa của sơn nhân, học viện có một căn cứ khá đơn sơ ở đó. Nơi đó không có ai trông coi, cây cối thuần túy sinh trưởng hoang dại, tớ muốn đến xem có cây Anh Túc Cuồng Lệ nào mọc xen lẫn trong đó không," Mục Bạch nói.

"Toàn bộ học viện đều tràn ngập những truyền thuyết đáng sợ về sơn nhân. Tuy rằng chúng đúng là khủng bố và tàn nhẫn thật, nhưng cũng có khả năng là do người của Hắc Giáo Đình cố ý khuếch đại lên, để phòng ngừa có học viên đi dã ngoại lại vô tình lạc vào nơi trồng trọt của bọn chúng," Mạc Phàm phân tích.

"Đúng, tớ cũng nghĩ vậy," Mục Bạch gật đầu.

"Chúng ta mang học sinh đi khảo sát thế này cũng không dễ bị người của Hắc Giáo Đình nghi ngờ. Ý tưởng đi ngoại khóa này của cậu không tệ, vừa kiếm được tiền lại vừa tiện tra án," Mạc Phàm vỗ vai Mục Bạch.

Trai tân có khác, tinh thần tập trung, đầu óc cũng bình tĩnh hơn hẳn. Chẳng trách nhà trường và gia đình lại không cho học sinh yêu sớm.

...

Vừa qua khỏi con suối, ngay cả tiếng côn trùng kêu chim hót cũng thưa thớt hẳn đi, bầu không khí yên tĩnh đến kỳ lạ khiến người ta nói chuyện cũng phải hạ thấp giọng.

Những lùm cây thấp đã biến mất, thay vào đó là rừng cây lá cứng. Những cây cổ thụ trăm năm cao lớn sừng sững có thể thấy ở khắp nơi, nhưng tán cây lại không quá lớn, ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy bầu trời trong xanh.

Gió thổi từng cơn, chỉ cần hơi mạnh một chút là có thể thấy lá cây xào xạc, tựa như một buổi chiều thơ mộng khiến người ta bất giác muốn lắc lư đầu theo một nhịp điệu khoan thai.

Nếu không có Khe Suối Giun làm ranh giới, thì khi bước vào nơi này sẽ mang lại cho người ta một cảm giác thư thái toàn thân.

"Chúng ta đang ở bên kia Khe Suối Giun thật sao?"

"Sau khi trở về, đám anh em cây khế chắc chắn sẽ sùng bái mình."

"Thực ra không gặp sơn nhân thì tốt hơn, chúng ta có thể đi lại tùy tiện."

Đám học sinh thì thầm bàn tán. Mạc Phàm và Mục Bạch không hề sợ hãi mà tiếp tục tiến lên. Nơi họ cần đến là mảnh vườn cây hoang dại kia, cách đây cũng không quá xa.

"Cậu dẫn đội đi, tớ đi xử lý một chút," Mục Bạch bỗng nhiên nhận ra điều gì đó, nói với Mạc Phàm.

"Để tớ đi cho," Mạc Phàm nói.

"Là một tên chuyên nấp đằng Đông trốn đằng Tây. Khí thế của cậu quá mạnh, cậu đi thì khả năng cao nó sẽ bỏ chạy. Nó đang giữ một khoảng cách với chúng ta, gần như chắc chắn là đang đợi thời cơ thích hợp để ra tay. Tớ đi làm thịt nó, để tránh việc chúng ta bị nó 'xin' mất một cánh tay," Mục Bạch nói.

"Cái bản lĩnh nhìn phân đoán yêu của cậu đã lợi hại đến mức này rồi à? Cậu là bọ hung lăn phân có đúng không?" Mạc Phàm trêu.

Thực ra, nhiều lúc Mạc Phàm cũng cảm nhận được vài tia khí tức bất thường, chỉ là khi hắn định dùng bóng tối để lần theo thì khí tức kia lại biến mất.

"Tớ có mấy con tiểu tằm trùng này, chúng nó sở hữu một vài năng lực của linh nga, có thể cảnh giới xung quanh," Mục Bạch xòe tay ra, trong lòng bàn tay là vài con tiểu tằm trùng bé như con muỗi.

"Vậy thì chúng nó là bọ tằm lăn phân à?" Mạc Phàm tiếp tục.

Mục Bạch sa sầm mặt, trịnh trọng nói: "Chúng nó uống sương mai."

"Còn nữa, trên người cậu có một luồng khí tức mà trước khi cậu nằm trong quan tài không hề có, nếu không nhầm thì đó là khí tức hắc ám. Mấy con tiểu tằm này của cậu cũng nhiễm một chút phải không?" Mạc Phàm hỏi.

Mặc dù Mục Bạch là pháp sư Độc hệ, thuộc ma pháp hắc ám, nhưng khí tức của Độc hệ và khí tức hắc ám thuần túy vẫn có chút khác biệt.

Trên người Mục Bạch lúc này có một luồng khí tức hắc ám khá nồng nặc, thứ khí tức mà Mạc Phàm từng cảm nhận được trên người của Ảnh Duệ Trưởng Lão.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!