Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 2306: CHƯƠNG 2240: ÔNG ĐÂY KHÔNG ĐI

*

Nếu phát hiện ra những chuyện này sớm hơn một chút thì vẫn còn cơ hội đào tẩu, nhưng lúc này, cả người đã rơi vào một cái bẫy được sắp đặt tỉ mỉ. Không thể nào đối phương lại không dám manh động được.

Sancha nhìn quanh, phát hiện bốn năm trăm vị khách mời đang ngồi đây chẳng hề để tâm đến hành động ngông cuồng của gã chỉ huy, ngược lại, từng người một đều đứng dậy, ánh mắt gườm gườm nhìn về phía mình.

Bọn chúng đã thâu tóm toàn bộ vé của buổi hòa nhạc, chỉ chờ cô bước vào bẫy rồi mới lộ nguyên hình. Tất cả người ở đây đều là người của chúng... "Chẳng trách bọn họ chẳng hiểu gì về âm luật, hóa ra là đến để đối phó với cô." Triệu Mãn Duyên thầm nghĩ.

Ra tay hào phóng thật, vì để bắt giữ con gái của một nhân vật có tầm ảnh hưởng trong liên bang Andes mà lại tốn nhiều công sức đến vậy.

Tổ chức một buổi hòa nhạc đỉnh cấp xa hoa, khách mời toàn bộ là cướp, Triệu Mãn Duyên cảm thấy một ngàn tệ bỏ ra mua vé này quả là đáng đồng tiền bát gạo.

Vấn đề là mình chỉ muốn nhân cơ hội tiếp cận Sancha, một mặt là để xem mục đích của Hắc Giáo Đình khi nhắm vào cô, mặt khác là muốn trả thù Triệu Hữu Càn, ai ngờ lại bị cuốn vào một cuộc tranh chấp thế này.

"Tiểu thư Sancha, chúng tôi cũng bị ép buộc thôi, một khi liên bang Andes được thành lập, chúng tôi sẽ không có chốn dung thân." Gã chỉ huy tiếp tục tiến tới.

"Cho nên mới ép tôi, ép cha tôi sao?" Sancha phẫn nộ nói.

"Chỉ là một sự lựa chọn mà thôi. Tiểu thư được xem là nữ thần của Chile, chỉ cần lựa chọn của cô hơi nghiêng về phía chúng tôi một chút, thì có thể cứu được tất cả mọi người ngay lập tức." Gã chỉ huy lạnh lùng nói.

"Đừng hòng! Các người tham lam quyền lực, muốn độc tài, nhất định sẽ chung một con đường chết!" Sancha nói.

"Vậy thì hết cách rồi. Chỉ mong tiểu thư Sancha sẽ thích buổi hòa nhạc mà chính tay tôi chuẩn bị cho cô." Gã chỉ huy lạnh lùng nói: "Ra tay! Chỉ giữ lại một mình tiểu thư Sancha, những kẻ khác giết hết!"

Triệu Mãn Duyên nghe câu này thì hai mắt trợn tròn.

Tình huống quái gì thế này? Mình chỉ là một người qua đường thôi mà, mấy người đánh đánh giết giết, nếu cảm thấy chướng mắt thì Triệu Mãn Duyên ta có thể chỉnh lại cổ áo rồi rời đi, cùng lắm là coi như chuyện hôm nay chưa từng xảy ra... Giết người diệt khẩu luôn là thế nào?

"Xin lỗi vì đã liên lụy đến anh." Sancha nói với Triệu Mãn Duyên, giọng đầy áy náy.

"Lúc này thì đừng nói liên lụy hay không nữa. Thật ra tôi thấy gã chỉ huy nói cũng có lý đấy, bọn họ là quân cách mạng, nếu thua chính là phản quốc, hay là cô cho họ một cơ hội đi?" Triệu Mãn Duyên nói.

"Dù hôm nay tôi có đồng ý với họ, họ cũng sẽ không để tôi rời đi. Chỉ cần tôi còn sống và nằm trong tay họ, họ sẽ không ngừng đưa ra yêu sách với cha tôi." Sancha đáp.

"Còn sống là tốt rồi." Triệu Mãn Duyên nói.

Sancha lắc đầu, không muốn trở thành tội nhân phản bội Nam Mỹ.

"Haiz, hết cách rồi." Triệu Mãn Duyên thấy Sancha không đổi ý, đành bất đắc dĩ lắc đầu: "Tôi giúp cô một tay. Một người phụ nữ có liên quan đến đại cục của liên bang Andes như cô, chắc hẳn phải có vài vệ sĩ mạnh mẽ bên cạnh chứ. Tôi sẽ câu giờ giúp cô cho đến khi họ tới."

"Bọn họ đông người như vậy, anh chống đỡ thế nào được?" Sancha hỏi.

"Đừng nói nhiều nữa, nghĩ cách gọi viện binh đi. Đây là phòng hòa nhạc, ngay trung tâm thành phố, chỉ cần khí tức ma pháp không bị che giấu hoàn toàn, thì có gì phải sợ bọn chúng?" Triệu Mãn Duyên nói.

Sancha vốn hy vọng Triệu Mãn Duyên có thể đào tẩu, mục tiêu của những kẻ này là mình, một giáo sư của Học viện Thánh Ojós chắc hẳn có đủ thực lực để tự bảo vệ bản thân.

Thế nhưng Triệu Mãn Duyên không hề rời đi, vẫn luôn đứng bên cạnh cô. Tiếng ma pháp gầm rít vang dội khắp cung điện âm nhạc, tựa như hàng trăm kèn lệnh đồng loạt thổi vang, thế công như vũ bão từ bốn phương tám hướng ập tới, khiến Sancha nhất thời cảm thấy nghẹt thở.

"Vỏ Trăng!"

Dùng ma cụ để cung cấp ma năng cho Tinh Cung Quang hệ, Triệu Mãn Duyên biết gã chỉ huy sẽ không cho mình cơ hội để phác họa Tinh Cung, vì vậy hắn trực tiếp sử dụng ma cụ Quang hệ trên người.

Ma cụ Quang hệ có thể trực tiếp truyền một lượng ma năng khổng lồ cho Triệu Mãn Duyên, để hoàn thành Siêu Giai Ma Pháp.

Vỏ Trăng tựa như một vầng trăng bạc mênh mông tách ra, bao bọc lấy Sancha và Triệu Mãn Duyên.

Từng mảng đốm lửa bay tán loạn xung quanh, toàn bộ những món đồ trang trí xa xỉ đã biến thành tro bụi, những chiếc ghế ngồi thoải mái cũng chung số phận, ngay cả bậc thang cũng sụp đổ hơn nửa.

"Kiểm soát cường độ cho tốt!" Gã chỉ huy nói với các pháp sư cách mạng.

Hắn không muốn Sancha biến thành một cái xác không biết nói, như vậy sẽ không nhận được sự ủng hộ của vị chủ ngân hàng kia, ngược lại còn bị thủ phủ liên bang điên cuồng trả thù.

Nhưng khi khói lửa ma pháp vừa tan đi đôi chút, gã chỉ huy phát hiện Triệu Mãn Duyên và Sancha vẫn đứng đó lành lặn không chút thương tổn, một tầng ánh trăng màu bạc vẫn bao phủ trên người họ, dù có vài vết rạn mờ nhưng không có ma pháp nào xuyên qua được.

"Thằng này triệu hồi ra được cả ánh trăng thép à? Tiếp tục tấn công cho tao!" Gã chỉ huy có phần tức tối nói.

Trong nháy mắt, vô số Tinh Tọa xuất hiện từ khắp nơi, ánh hào quang của chúng còn rực rỡ hơn cả những ngọn đèn trong phòng hòa nhạc. Tiếng nổ vang rền khiến cả phòng hòa nhạc rung chuyển, những người ở quảng trường trung tâm cũng không thể không chú ý, cứ như đang có một màn trình diễn trống hội hoành tráng vậy.

"Kiểm soát cường độ!" Gã chỉ huy thấy phòng hòa nhạc rung lên dữ dội, vội vàng căn dặn.

Nơi này là trung tâm thành phố, khói lửa ma pháp sẽ khiến tất cả pháp sư gần đây kéo tới, một khi pháp sư an ninh đến thì bọn họ muốn rời đi sẽ rất khó khăn.

Sau tiếng gầm của gã chỉ huy, lập tức có hàng trăm pháp sư dùng nhiều tầng kết giới, phủ lên phòng hòa nhạc những tầng kết giới cách âm, phòng ngừa nó sụp đổ.

Lại một đợt tấn công với làn khói ma pháp dày đặc, rất nhiều người cảm thấy cặp nam nữ kia có lẽ đã bị ma pháp làm cho bốc hơi, đến cả thi thể cũng không tìm thấy.

Một tầng nước màu lam dần hiện ra trước mắt mọi người, bên trong là cặp nam nữ cô độc đang nép sát vào nhau, vẫn không hề hấn gì.

Bốn năm trăm pháp sư cách mạng ở đây như muốn phát điên.

Chẳng lẽ ma pháp hủy diệt của bọn họ đánh vào không khí hết rồi sao? Dựa vào cái gì mà hai người kia lại không hề hấn gì?

"Chết tiệt, mày là thằng nào, tại sao lại muốn phá hỏng chuyện tốt của Cook tao!" Chỉ huy Cook nổi giận đùng đùng nói.

"Ta là giáo sư của Học viện Thánh Ojós." Triệu Mãn Duyên trả lời.

"Tao không cần biết mày là ai, cút mau! Dám cản trở quân cách mạng Andes chúng tao thì sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu!" Cook gầm lên.

"Mẹ kiếp nhà mày, không phải vừa nãy chính mày hỏi tao là ai sao?" Triệu Mãn Duyên nghe xong cũng nổi trận lôi đình.

"Vừa nãy nói muốn giết tao diệt khẩu cũng là mày, bây giờ lại bảo tao cút. Mày coi ông tổ Triệu Mãn Duyên tao đây là chó chắc, gọi thì đến đuổi thì đi à? Hôm nay ông đây cứ đứng ở đây đấy, xem chúng mày làm được gì tao!" Triệu Mãn Duyên chỉ thẳng mặt Cook mà mắng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!