"Chúng ta chỉ có năm phút thôi. Trên người tôi có một ma khí, nó sẽ gửi tín hiệu vị trí cho vệ sĩ theo định kỳ. Nếu tôi gặp nguy hiểm và tắt nó đi, họ sẽ không nhận được tín hiệu và biết ngay tôi đã gặp chuyện. Chỉ là... nơi này đông người như vậy, tôi sợ ma pháp của anh không trụ được qua năm phút." - Sancha nói với Triệu Mãn Duyên.
Thật lòng mà nói, việc Triệu Mãn Duyên quyết định ở lại khiến Sancha vô cùng cảm động. Dù tỏ ra mạnh mẽ đến đâu, cô vẫn chỉ là một cô gái. Tạm gác lại chuyện đám quân cách mạng này có mục tiêu cao cả gì, chỉ riêng việc phải đối mặt với những kẻ cố tình gây rối này đã đủ khiến Sancha kiệt sức rồi.
Nơi này có đến 400, 500 người đang vì mình mà kéo đến.
"Năm phút thôi sao? Hẳn là không thành vấn đề. Bọn chúng cũng phải kiêng dè sức chịu đựng của phòng hòa nhạc này, sẽ không dám dùng ma pháp Cao giai và Siêu giai có sức phá hoại quá lớn đâu." - Triệu Mãn Duyên nói.
Trong lúc nói, Triệu Mãn Duyên mở ra một ma cụ, lấy ra một món Khải Ma Cụ bằng kim loại màu lam trong suốt, viền vàng óng. Lớp giáp không lớn lắm, vì vậy Triệu Mãn Duyên trực tiếp ôm Sancha vào lòng, để tấm khiên kim loại bao bọc lấy cả hai người.
"Có tôi ở đây, bọn chúng đừng hòng ép cô làm bất cứ chuyện gì cô không muốn." - Triệu Mãn Duyên nhìn thẳng vào đôi mắt xanh biếc của Sancha, toàn thân toát ra khí chất trưởng thành, kiên nghị và đầy nam tính, hoàn toàn khác với vẻ ngoài điển trai, thư sinh thường ngày.
Sancha không ngờ người thầy giáo trẻ tuổi, đẹp trai này lại có thực lực phi thường đến vậy. Mấy trăm pháp sư cách mạng đồng loạt tấn công mà chẳng thể làm gì được họ. Cảm giác này giống như đang ở trong một chiếc tổ chim an toàn trên vách đá, mặc cho bên ngoài mưa gió bão bùng, bên trong vẫn vô cùng thoải mái, ấm áp và khô ráo.
Cook tức đến suýt bẻ gãy cả cây gậy bạc trong tay. Hai đứa này vẫn còn tâm trạng phát 'cơm chó' ngay trước mặt bọn họ sao? Thật sự coi cả đám người này là không khí à?
"Để tao tấu lên một bản ma khúc, xem mày phòng ngự kiểu gì!" - Cook gầm lên giận dữ.
Vung cây gậy chỉ huy màu bạc trong tay, Cook trông càng giống hình tượng một pháp sư cổ điển châu Âu, mặc áo bành tô đen thon dài, tay cầm gậy phép.
Không cần ban nhạc, một mình Cook đã có thể đảm nhiệm tất cả các vị trí hòa âm trong dàn nhạc.
Đầu tiên là tiếng trống dồn dập, ngay sau đó, một bầu không khí heavy metal rock'n'roll lập tức bao trùm phòng hòa nhạc, trái ngược hoàn toàn với giai điệu jazz du dương ban nãy.
Rock'n'roll metal, khí thế cuồng bạo của nó cùng với âm thanh điện tử chói tai (EDM) lập tức dội thẳng vào đầu Triệu Mãn Duyên. Đó không đơn thuần chỉ là âm nhạc, mà giống như có từng con ác quỷ đang cầm nhạc cụ kim loại điên cuồng gõ vào đầu hắn, đến mức cảm giác như hộp sọ sắp bị chúng đập nát.
Bộ não và thế giới tinh thần vốn cần sự yên tĩnh tuyệt đối, giờ đây lại bị một đám quỷ lùn rock'n'roll xông vào, đập phá lung tung, vung búa tạ lung tung, phóng điện lung tung. Mỗi một mạch máu, mỗi một khớp xương, mỗi một dây thần kinh trên đầu hắn đều phải chịu sự giày vò khủng khiếp.
Trong tình huống này, đừng nói là thi triển ma pháp, chỉ riêng việc chống chọi để không bị ma âm phá nát tinh thần, biến thành người thực vật đã là cả một thử thách. Triệu Mãn Duyên thật sự ghét cay ghét đắng pháp sư Âm hệ, rất nhiều lúc bọn họ ra tay chẳng hề nể nang đạo lý gì cả.
"Tôi có bùa hộ mệnh Tĩnh Tâm!" - Sancha vội vàng nói.
"Nhanh lên!" - Triệu Mãn Duyên thúc giục.
Bùa hộ mệnh Tĩnh Tâm được áp sát vào ngực Triệu Mãn Duyên. Ngay lập tức, một tiếng chuông kỳ ảo vang lên, gột sạch mọi tạp âm dơ bẩn, tà ác trong đầu. Đầu óc hắn bỗng trở nên thanh tĩnh và an lành chưa từng có, ngay cả tinh hà, tinh hải trong thế giới tinh thần của hắn cũng như được lau chùi sạch bóng, trở nên trong suốt và sáng sủa lạ thường.
Hiệu quả vẫn đang duy trì, đối với Triệu Mãn Duyên mà nói, không có gì tốt hơn thế.
"Có pháp sư Âm hệ ở đây, chúng ta không trụ nổi năm phút đâu. Theo sát tôi!" - Triệu Mãn Duyên nói.
"Vâng." - Sancha gật đầu, ánh mắt tràn đầy tin tưởng.
Tấm khiên kim loại chỉ tồn tại được chưa đầy nửa phút đã chằng chịt vết nứt, cuối cùng vỡ tan thành từng mảnh trong một tiếng 'roẹt' như mũi khoan điện.
Tấm khiên vừa biến mất, vô số ma pháp đủ các hệ từ bốn phương tám hướng lập tức dày đặc oanh tạc tới, hoàn toàn không chừa một kẽ hở nào để né tránh.
Triệu Mãn Duyên ôm chặt Sancha, đôi mắt hắn bắt đầu gợn lên những con sóng lăn tăn như mặt nước.
Cơ thể hắn cũng đang biến đổi, một dòng nước không biết từ đâu tuôn ra, bao bọc lấy từng tấc da thịt trên người hắn, và cả người Sancha.
Rầm! Rầm! Rầm! Rầm!
Các nguyên tố va chạm vào nhau gây ra vô số vụ nổ kinh hoàng, nhưng ngay khi những đòn tấn công đó ập tới, cả hai người lại hóa thành một vũng nước rồi chìm thẳng xuống sàn nhà.
Phòng hòa nhạc đã hoàn toàn biến dạng. Không biết từ lúc nào, sàn nhà đã ngập trong nước, hệt như nước biển tràn vào. Thân thể của Triệu Mãn Duyên và Sancha cũng hòa vào vũng nước đó, men theo dòng nước chảy mà thoát khỏi vòng vây ma pháp dày đặc.
Cook vốn tưởng rằng thuộc hạ của mình đã ra tay quá nặng, đánh cho cả hai tan thành một bãi máu. Mãi cho đến khi hắn phát hiện ra dòng nước kia không hề bị ma pháp Hỏa hệ làm cho bốc hơi, vẫn tồn tại sờ sờ giữa phòng hòa nhạc, hắn mới nhận ra đây rất có thể là thuật độn thổ của đối phương.
Thật sự Cook chưa từng thấy phương pháp đào tẩu nào như vậy. Theo lý thuyết, chỉ có pháp sư hệ Ám Ảnh mới có thể hòa mình vào vật chất như vậy.
Dòng nước đang chảy tràn ra bên ngoài. Tại đài phun nước bên ngoài phòng hòa nhạc, làn nước trong suốt hiện ra một khuôn mặt một cách quỷ dị, sau đó dòng nước như mất đi trọng lực, lơ lửng bay lên, chậm rãi phác họa ra đường nét của một chàng trai.
Làn nước trong suốt dần vẩn đục, rồi từ từ hiện ra màu sắc. Cuối cùng, lớp nước này tuột xuống như thể một lớp áo được cởi bỏ, Triệu Mãn Duyên trong bộ âu phục lịch lãm đứng sừng sững ở đó.
"Cô không sao chứ?" - Triệu Mãn Duyên đưa tay xuống hồ nước, kéo Sancha từ trong đó ra. Khi kéo Sancha lên, vô số hạt nước bắn ra, nhưng chiếc váy trắng của cô trông vẫn sạch sẽ tinh tươm.
"Tôi không sao... anh còn lợi hại hơn tôi tưởng tượng rất nhiều!" - Đôi mắt Sancha tràn ngập niềm vui sướng.
Sancha không nghĩ mình có thể thoát ra được. Phòng hòa nhạc kia đối với cô chẳng khác nào hang hùm miệng cọp, nếu như thường lệ đi nghe nhạc một mình, chắc chắn cô không thể nào bình an vô sự mà thoát ra.
Bản lĩnh của người đàn ông trước mặt thật sự khiến Sancha phải nhìn bằng con mắt khác.
Ở thời đại này, đàn ông vừa có thực lực phi thường lại vừa có gu thưởng thức thật sự quá hiếm.
"Bọn chúng có đuổi ra không?" - Triệu Mãn Duyên có chút lo lắng liếc nhìn về phía phòng hòa nhạc.
"Không đâu, bọn họ chỉ dám giở trò trong không gian kín mà thôi." - Sancha hừ lạnh, giọng nói băng giá.
"Đúng là một buổi hòa nhạc thật mới mẻ. Chúng ta vẫn nên quay về Thánh học phủ Ojós thưởng thức một ly cà phê để lấy lại tinh thần thôi." - Triệu Mãn Duyên nói.
✫ Một chữ gieo, ngàn câu hát ✫ Thiên Lôi Trúc hóa giấc mơ xanh