Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 2308: CHƯƠNG 2242: ĐẾN PHÒNG CÔ ĐƯỢC KHÔNG?

Đám pháp sư cách mạng không thấy Cook lao ra khỏi phòng hòa nhạc. Bọn họ thừa hiểu mình đang ở trung tâm thành phố, một khi sử dụng ma pháp hủy diệt bên ngoài khu vực đã được bố trí tỉ mỉ này thì chẳng khác nào tự tìm đường chết. Bất kể là Hội Ma Pháp hay lãnh đạo thành phố đều có quyền xử quyết trực tiếp bọn họ.

Triệu Mãn Duyên quay đầu lại, thấy Cook vẫn đang đứng trên sân khấu. Gió thổi mái tóc hắn rối tung, để lộ ra ánh mắt chứa đầy sự không cam lòng và độc địa tột cùng.

Cook nhìn chằm chằm Triệu Mãn Duyên, kẻ đã phá hỏng đại sự của hắn.

"Chỉ mong bọn chúng không phải thế lực lớn, nếu không thì mình có khả năng chết không có chỗ chôn mất." Triệu Mãn Duyên đưa tay xoa mũi.

"Sẽ không đâu."

Keng!

Sancha vừa dứt lời, một âm thanh kỳ quái đã vang lên từ sân khấu.

Chẳng biết từ lúc nào, Cook đã cầm một con dao găm trên tay. Hắn dùng nó đâm thẳng vào cổ họng mình, lưỡi dao sắc lẹm xuyên qua khiến máu tươi phun ra như suối.

Máu nhuộm đỏ chiếc áo bành tô đen của Cook, nhưng đôi mắt hắn vẫn dán chặt vào Triệu Mãn Duyên, như thể muốn hóa thành ác quỷ để báo thù.

Sinh mệnh nhanh chóng lụi tàn, Cook ngã từ trên cao xuống, rơi thẳng vào đài phun nước bên ngoài phòng hòa nhạc. Chết không thể nghi ngờ.

"Xem ra hắn không muốn liên lụy đến thế lực đứng sau." Triệu Mãn Duyên không hề ngạc nhiên trước hành động này của Cook.

Thế lực phe phái kia dù sao cũng là một thế lực lớn, thậm chí còn có thể đưa một người nào đó lên làm lãnh đạo của liên bang Andes gồm nhiều quốc gia. Phe Cờ Vàng muốn tranh thủ sự ủng hộ của chủ tịch ngân hàng, nhưng lại dùng đến hành vi bắt cóc cực đoan thế này. Có lẽ chưa đầy một ngày nữa, vị chủ tịch ngân hàng nắm trong tay huyết mạch kinh tế của liên bang Andes sẽ tìm đến phe Cờ Vàng để đòi lại công đạo.

Cook là kẻ cầm đầu lần này, một khi đại nhân vật kia ra tay chèn ép, hắn chắc chắn không có đường sống.

Hành động lại còn thất bại.

Bây giờ Cook tự sát, nói trắng ra là ôm hết mọi tội lỗi vào người, không để lại bất kỳ mối liên hệ nào với cuộc tranh đấu kia.

Bất luận chuyện này có kết thúc hay không, Cook cũng đã là một người chết.

"Bây giờ đám người kia mà điên lên thì chuyện gì cũng dám làm. Thật ra tôi không định báo chuyện này cho cha tôi biết." Sancha nói.

"Cô sợ cha cô cũng sẽ có hành động quá khích à?" Triệu Mãn Duyên hỏi.

Sancha lắc đầu, đáp: "Thật ra dù họ có bị bắt đi hay không, cũng chẳng thể thay đổi được quyết định của cha tôi. Bây giờ trong mắt ông ấy chỉ có Đế quốc Andes, còn tôi cũng chỉ là một công cụ liên hôn để ông ấy có thêm nhiều nguồn tài chính hơn mà thôi. Haiz, bỏ đi, anh cũng không hiểu được hoàn cảnh của những người xuất thân như tôi đâu. Lẽ ra tôi không nên kéo anh vào chuyện thị phi này."

Triệu Mãn Duyên mỉm cười.

Làm sao mà không hiểu được chứ.

Nhà mình còn giàu hơn nhà cô nhiều.

Cô ấy nói liên hôn, thực chất chỉ đơn giản là môn đăng hộ đối.

Tập đoàn tài chính Triệu thị hợp tác với ngân hàng Đế quốc Andes, dùng cuộc hôn nhân của Triệu Hữu Càn và Sancha làm cơ sở cho sự tín nhiệm lẫn nhau. Ngay từ đầu, Triệu Mãn Duyên đã hiểu rõ tình cảnh của Sancha, càng hiểu tại sao Triệu Hữu Càn lại chọn cô làm chị dâu tương lai của mình.

"Về Thánh Học Phủ Ojós thôi, nơi đó mới yên bình." Sancha không thèm nhìn thi thể của Cook nữa.

Dù phải chịu bao nhiêu sợ hãi, bao nhiêu tủi nhục, nhưng vừa nghĩ đến việc nếu mọi chuyện vỡ lở sẽ khiến mâu thuẫn leo thang thành xung đột, Sancha cũng đành nuốt ngược vào trong. Dù sao người không sao là tốt rồi, chỉ là không biết lần sau có còn may mắn gặp được một pháp sư như vậy nữa hay không.

"Được, tôi đưa cô về." Triệu Mãn Duyên nói.

Hắn đỡ lấy lưng Sancha, đi đến trung tâm quảng trường. Đúng lúc này, một gã thanh niên mặc áo jacket vội vàng chạy tới với vẻ mặt hốt hoảng.

"Tiểu thư Sancha, cô không sao chứ? Vừa rồi tôi không nhận được tín hiệu." Chàng trai mặc jacket nói.

"Không có gì, tôi vô tình tắt đi thôi, không muốn bị làm phiền khi đang thưởng thức âm nhạc." Sancha trả lời.

"Vậy thì tốt quá rồi... Vị này là đạo sư Triệu Duyên Tổ phải không ạ? Trước đây em còn từng ghé qua lớp của thầy." Chàng trai mặc jacket cười nói.

"Cậu chính là người đã phá nát ruộng vườn nhà người ta phải không?" Triệu Mãn Duyên giả vờ ngạc nhiên.

"Vâng, vâng, thật là xấu hổ. Thật ra em là thư đồng của tiểu thư Sancha, kiêm luôn vệ sĩ. Xét thấy đạo sư cũng là một cường giả, lần này em không dám lại gần, vì tiểu thư Sancha thích có không gian riêng tư." Nam học sinh mặc jacket nói.

"Cậu lui xuống đi." Sancha không nhiều lời với người này, chỉ khoát tay.

"Vâng ạ, còn buổi hòa nhạc kia..."

"Tôi không thích cậu nói năng linh tinh trước mặt cha tôi." Sancha lườm hắn một cái.

"Thuộc hạ hiểu rồi. Dù sao cũng phải cảm ơn đạo sư Triệu Duyên Tổ." Nam học sinh mặc jacket nói.

Nhìn nam học sinh này rời đi, Triệu Mãn Duyên lại rơi vào trầm tư.

Thật ra thì, Triệu Mãn Duyên vẫn không rõ mục đích của gã này là gì.

Rốt cuộc hắn lấy thân phận học viên kiêm vệ sĩ để che giấu thân phận Hắc Giáo Đình, hay là cố ý dùng thân phận này để tiếp cận Sancha nhằm mục đích khác?

Nói chung cho đến bây giờ, ngoại trừ việc hắn giúp người dân thôn san hô tiêu hủy chứng cứ về cây thuốc phiện Cuồng Lệ, cũng không thấy hắn có hành động nào khác.

"Nếu tên này có thể làm vệ sĩ, chứng tỏ thực lực của hắn không hề đơn giản như vẻ bề ngoài. Ngụy trang dưới thân phận học viên hay vệ sĩ, không biết hắn có cấp bậc gì trong Hắc Giáo Đình đây." Triệu Mãn Duyên lẩm bẩm.

"Có phải anh cảm thấy như bị giám sát không? Nếu anh không thoải mái thì..." Sancha thấy Triệu Mãn Duyên cau mày, áy náy nói.

"Tôi đã thích ở cùng cô thì dĩ nhiên sẽ không để ý những chuyện này. Chỉ là tên vệ sĩ này của cô phản ứng hơi chậm chạp. Tuy phòng hòa nhạc đã bị bọn kia bố trí thành một chiếc lồng sắt không để năng lượng thoát ra ngoài, nhưng tốc độ hắn có mặt vẫn quá chậm. Tôi lo liệu hắn có bảo vệ nổi cô không thôi." Triệu Mãn Duyên nói với Sancha.

"Vẫn phải cảm ơn anh nhiều." Sancha mỉm cười.

"Không cần cảm ơn tôi. Nếu cô thật lòng muốn cảm ơn, hãy trình diễn cho tôi một bản nhạc mà cô tâm đắc nhất đi. Tôi nghĩ trình độ nghệ thuật của cô cũng không thua kém những đại sư trên sân khấu đâu. Được một mình thưởng thức chắc chắn sẽ giúp tôi quên đi chuyện không vui hôm nay." Triệu Mãn Duyên đưa ra lời mời.

"Vậy thì... đi đâu?"

"Đến phòng cô được không?"

"Ừm... cũng được." Sancha do dự một lúc rồi gật đầu.

Triệu Mãn Duyên ngoài mặt không biểu lộ gì, nhưng trong lòng đã vang lên khúc giao hưởng của sự thắng lợi.

Cảm tạ đám quân cách mạng kia, nhờ có chuyện này mà mình mới đẩy nhanh tiến độ được một bước.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!