Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 2309: CHƯƠNG 2243: EM CÓ HAI CHỒNG?

Trời quang là khoảng thời gian đẹp nhất ở Thánh học phủ Ojós, hoa cỏ đua nhau khoe sắc, tô điểm cho toàn bộ học phủ tựa như ảo ảnh hoa viên Babylon trên không trung.

Mỗi góc trường đều tỏa ra hương thơm ngát. Sáng sớm đẩy cửa sổ ra, một mùi hương quyến rũ sẽ khiến người ta cảm thấy như có một cô gái si mê đã lâu nhẹ nhàng áp thân thể mềm mại vào lồng ngực, tỉnh giấc trong một buổi sớm mai như vậy quả là tuyệt vời.

“Cầm thú, đồ cầm thú.”

“Cầm thú, đồ cầm thú.”

“Nếu vào thời cổ đại thì cậu sẽ bị nhốt vào lồng heo đấy,” Mục Bạch rất có học thức nói.

Mạc Phàm nhìn Mục Bạch, không nghĩ ra từ nào thích hợp hơn, lại tiếp tục nói: “Đồ cầm thú, đúng là cái loại cầm thú.”

“Chúng tớ nghiên cứu âm nhạc,” Triệu Mãn Duyên dõng dạc nói.

“Nghiên cứu âm nhạc cả đêm sao?” Mạc Phàm nghi vấn.

“Cái đó thì không, chỉ nghiên cứu một chút về rượu vang đỏ, hạt cà phê, còn có một chút về phương diện quản lý. Nói chung, người có nhân cách thô bỉ như hai cậu không hiểu được đâu,” Triệu Mãn Duyên nói tiếp.

“Tổng cộng làm mấy lần?” Mạc Phàm hỏi.

“Chỉ hai lần… chúng tớ thật sự trong sáng.”

“Có dùng bao không?”

“Ngày an toàn… Haiz, thôi đi, chúng tớ không như hai cậu nghĩ đâu. Thật ra ban đầu tớ có ý tiếp cận, mang tâm thái trả thù để xem thử chị dâu tương lai thế nào, nhưng sau khi tiếp xúc rồi thì tớ phát hiện cô ấy có rất nhiều điểm giống tớ, như ở nước ngoài người ta gọi là tri kỷ đó, có hiểu không? Hơn nữa, cô ấy rõ ràng không thích thằng chó Triệu Hữu Càn. Cũng may tớ kết bạn đúng lúc với cô ấy, mới không để một cô gái ưu tú rơi vào tay Triệu Hữu Càn, một kẻ vừa ác độc vừa không biết thưởng thức. Nói chung, hai người bọn tớ yêu nhau thật lòng,” Triệu Mãn Duyên nói.

“Ờ ờ, Phan Kim Liên với Tây Môn Khánh chắc cũng nói với nhau những lời tương tự như vậy,” Mạc Phàm gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu.

Triệu Mãn Duyên không giữ được bình tĩnh, thẹn quá hóa giận nói: “Một người trong đầu toàn nghĩ đến chuyện lấy hai vợ thì có quyền gì nói tớ, còn một người thì không có người yêu, làm gì có tư cách phán xét tình yêu chân chính.”

“Được rồi, tất cả đều là cầm thú,” Mạc Phàm giơ tay, tỏ vẻ Triệu Mãn Duyên đã dùng chiêu tự hủy này thì hắn cũng chẳng còn gì để nói.

“Rồi mắc mớ gì đến tớ vậy?” Mục Bạch kháng nghị, mình có làm gì đâu.

“Cậu thì không bằng cầm thú,” Triệu Mãn Duyên và Mạc Phàm ngầm hiểu ý nhau, đồng thanh châm chọc.

Xã hội thực tế này là như vậy, sau khi đánh bại Nerenson, lớp học của Mạc Phàm ngày càng đông, thậm chí sắp đến mức phải tranh giành chỗ ngồi.

Lý thuyết chung quy cũng cần kết hợp với thực chiến, phần lớn mọi người đều chỉ tâm phục khẩu phục khi được tận mắt chứng kiến, còn tư duy có cao siêu đến đâu thì sinh viên cũng chẳng mấy để tâm.

Đắc ý vì có một tiết học chật kín sinh viên, Mạc Phàm đẩy cặp kính dày cộp của mình lên, càng ngày càng cảm thấy tự hào về thân phận này.

Thiên tài chung quy là thiên tài, dù ở lĩnh vực nào cũng có thể xoay xở ung dung như thường.

Sau khi tan học, Mạc Phàm đến quán cà phê Sunbath để hưởng thụ khoảng thời gian buổi chiều nhàn nhã.

Mạc Phàm thích đến nơi này, nguyên nhân rất đơn giản, đó là có thể nằm trên sân thượng phủ đầy cát trắng uống cà phê mà vẫn ngắm được biển cả bao la xanh thẳm. Quan trọng nhất là trong học viện có rất nhiều nữ sinh mặc đồ bơi hai mảnh, trải một tấm thảm trên bãi cát mềm mại rồi nằm tắm nắng. Để cho da đều màu hơn, họ sẽ cởi dây áo ngực phía sau, thậm chí có người còn chơi lớn hơn, để hẳn áo ngực bên cạnh, cho người khác biết kích thước đáng tự hào của chủ nhân nó.

Đây chính là sự khác biệt giữa một bãi biển ngập nắng và một công viên bình thường.

Các cô gái nước ngoài rất giỏi việc này, không câu nệ tiểu tiết, chẳng giấu giếm điều gì.

Mạc Phàm nhìn quanh, rất nhanh đã để ý tới một chiếc áo ngực màu anh đào quyến rũ, cỡ E, đang lười biếng nằm bên tay phải của nữ chủ nhân.

Nữ chủ nhân quay đầu lại, dường như muốn lấy đồ, vừa hay bắt gặp ánh mắt của Mạc Phàm.

Mạc Phàm lúng túng.

Làm người gương mẫu, làm người gương mẫu, phi lễ chớ nhìn, bị bắt quả tang thật đáng xấu hổ.

“Ồ, không phải là đạo sư Mạc Diệc Phàm đó sao?” Cô gái E-cup ngạc nhiên vui vẻ nói, không hề để ý đến ánh mắt của Mạc Phàm chút nào.

“À há há, chào em. Sự nổi bật của em đã truyền cảm hứng rất lớn cho việc soạn bài của thầy,” Mạc Phàm nói.

“Khi em 10 tuổi đã là D-cup rồi, giờ 20 tuổi cũng không lớn hơn bao nhiêu. Chắc thầy không biết em đâu, em là Verney, học sinh thuộc phe của cô Blanche,” Verney thoải mái nói, nói xong còn duỗi tay ra, ra vẻ muốn bắt tay với Mạc Phàm.

Mạc Phàm thụ sủng nhược kinh, vội vàng nói: “Em như thế này thì không tiện lắm, thay vì bắt tay… không bằng chúng ta ôm một cái đi.”

… Verney cảm thấy mình đã gặp phải đối thủ.

Đúng lúc này, một chàng trai mặc thường phục cùng một chàng trai ăn mặc theo phong cách Anh quốc đi tới, trực tiếp đến bên cạnh Verney. Một người mặt mày hớn hở như muốn kể chuyện gì đó thú vị, người còn lại không nói gì mà cầm kem chống nắng bôi lên lưng cho Verney.

Mạc Phàm lúng túng, không gì tốt hơn là cúi đầu đọc sách.

Nhưng rồi hắn thấy Verney hôn chàng trai bôi kem chống nắng một cái, sau đó lại hôn chàng trai còn lại.

Mạc Phàm trợn tròn hai mắt.

Vãi thật, chơi three-some trắng trợn luôn.

Thế phong nhật hạ, thế phong nhật hạ, hành vi của nữ sinh này cần phải bị giáo viên phê bình nghiêm khắc.

“Đạo sư Mạc Diệc Phàm, đây là hai người chồng của em. Em đã giới thiệu qua nhưng chắc thầy cũng chẳng nhớ tên. Chúng ta không tiếp tục tán gẫu nữa sao?” Verney mỉm cười hỏi.

“A?” Mạc Phàm sửng sốt.

“Em nói… chồng của em á?”

“Thầy nghe không lầm đấy chứ?” Mạc Phàm nói.

“Em không hiểu thầy muốn nói gì.”

“Hai người chồng của em?” Mạc Phàm nhấn mạnh.

“Đúng vậy, nhưng có vấn đề gì sao?” Verney nói rất tự nhiên, rồi như ý thức được điều gì, cô cười giải thích: “Hóa ra là thầy không biết, trong pháp luật của Thánh học phủ Ojós không có quy định vợ chồng phải là một vợ một chồng. Em không phải loại con gái phóng túng như thầy nghĩ đâu, hai người họ đều là chồng hợp pháp của em.”

Bọn họ đều là chồng hợp pháp của em…

Nghe được câu này quả thực là một sự kích thích cực độ.

Hôm nay vừa bị Triệu Mãn Duyên dội một gáo nước lạnh vào ước mơ cả đời của mình, ai ngờ lại nghe được một tin tức động trời như thế này.

“Quốc gia này không theo chế độ một vợ một chồng sao?” Mạc Phàm thì thầm, giọng nói mang theo vài phần khát khao.

“Một chồng nhiều vợ, một vợ nhiều chồng, đều tự do cả. Vốn dĩ là thế, trên đời này đâu thiếu những chuyện tình yêu thị phi ngang trái. Thánh học phủ Ojós xưa nay không bao giờ hạn chế thiên tính con người. Nói đến đây thì gần đây em đang tìm người chồng thứ ba. Hai người họ rất tốt, nhưng em luôn ở thế chủ động. Là một cô gái, em vẫn luôn muốn có một người đàn ông mạnh mẽ hơn em, ít nhất là về mặt thực lực,” Verney nói.

Đôi mắt lấp lánh nhiệt tình của Verney nhìn chằm chằm Mạc Phàm.

Thiên Lôi Trúc tỏa khắp muôn nơi

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!