—
“Thầy... thầy nói gì vậy?” Gã học sinh cao to lộ vẻ bối rối.
“Hừ, Hansen đã sa lưới rồi, hắn khai ra danh sách của các ngươi rồi, không cần phải giả vờ nữa đâu.” Triệu Mãn Duyên nói.
Sắc mặt gã học sinh cao to lập tức thay đổi.
Hansen sa lưới?
Không phải tên đó là kẻ lẩn trốn kỹ nhất sao? Hắn đi theo một người tên Sancha, là kẻ khó bị lộ nhất cơ mà.
Nhưng đối phương lại nói thẳng cái tên Hansen ra, chứng tỏ đã biết tất cả.
“Bọn em nghe không hiểu gì cả, hai vị đạo sư...” Gã học sinh cao to lùi lại một bước, nở một nụ cười giả tạo: “Hai người chán sống rồi phải không?”
Vừa dứt lời, đôi mắt gã học sinh cao to đột nhiên bắn ra một luồng linh quang đáng sợ, tựa như quỷ mị nhào tới.
Hắn vốn đã cao to, nhưng khi luồng linh quang quỷ dị kia ập đến, thân thể hắn lại càng phình to hơn nữa. Bắp thịt cuồn cuộn ngọ nguậy, trông như có vô số con sâu đang bò lúc nhúc bên trong.
Nhưng chính lũ sâu bọ lúc nhúc đó lại khiến cơ thể hắn ngày một phình to. Một thứ chất lỏng màu xanh nhầy nhụa chảy xuống, lũ sâu bọ bò lúc nhúc trên người gã, hệt như hàng chục con giòi khổng lồ, biến hắn thành một con quái vật người-trùng gớm ghiếc.
“Đừng giở trò mèo này trước mặt Triệu gia gia của ngươi.” Triệu Mãn Duyên khinh khỉnh nói.
Ánh sáng vừa lóe lên trong mắt đối phương rõ ràng là loại ma pháp tương tự như nguyền rủa hay tâm linh.
Đơn giản là gieo rắc nỗi sợ hãi vào nội tâm người khác, khiến họ vì sợ hãi mà sinh ra ảo giác.
Một người khỏe mạnh làm sao có thể biến thành một con quái vật toàn thân đầy trùng được, chắc chắn là ảo ảnh rồi.
“Mô!”
Quái vật người-trùng rít lên một tiếng chói tai.
Trong thoáng chốc, những loại côn trùng buồn nôn như rết, nhện, bọ cạp, giòi độc phun ra từ cổ họng nó, ào ạt bay về phía Triệu Mãn Duyên và Mục Bạch như một cơn bão cát đá.
Triệu Mãn Duyên cười khẩy.
Chơi trò ảo giác à?
Chẳng qua chỉ là đòn tấn công bằng mồm thối thôi, một người bình thường được ảo ảnh hóa thành quái vật, trong bụng làm sao chứa được nhiều độc vật đến thế.
Hắn thản nhiên dựng lên một lớp phòng ngự, vẫn đinh ninh rằng đối phương đang dùng ma pháp ảo ảnh để tấn công.
“Cộp cộp cộp!”
Cánh tay là những con rết dài ngoằng, đầu là một con nhện khổng lồ, giòi độc dài đến nửa mét, từng đàn từng đống vồ lấy Triệu Mãn Duyên.
Triệu Mãn Duyên trông chẳng khác nào một thằng ngốc đứng trên boong tàu, không chỉ bị sóng biển vỗ cho ướt sũng mà còn bị cả đống “hải sản” từ trên trời rơi xuống chôn vùi.
Mục Bạch đứng cạnh thấy mà giật cả mình.
Rõ ràng đám độc trùng này đều là thật, vậy thì gã học sinh biến thành quái vật người-trùng cũng không phải ảo giác, mà là thật sự biến thành quái vật.
Tuy Mục Bạch không biết đối phương dùng ma pháp gì, nhưng năng lực biến thành quái vật không phải là không có. Hắn cảnh giác lùi lại một bước.
“Mô!”
“Mô!”
Đám học sinh phía sau không hề chạy trốn, chứng tỏ chúng cùng một giuộc với con quái vật kia.
Trong số đó, có hai ba người cũng bắt đầu phình to, xé rách cả đồng phục, từ trong lỗ chân lông tuôn ra đủ loại trùng khác nhau.
Một nữ sinh trong đám, cơ thể ngăm đen mọc đầy bọ cánh cứng, trông như thể một bầy xác trùng đang tàn nhẫn gặm nhấm thân thể cô ta.
Lũ bọ cánh cứng đen nhánh, mỗi con to bằng ngón tay cái, chúng nó chen chúc bò lúc nhúc trên người đồng bạn.
Cũng không biết có bao nhiêu lớp trùng, chúng nó hỗn loạn bò trườn, theo từng cử động của nữ sinh kia mà di chuyển theo.
Quái vật người-trùng nhuyễn thể, quái nữ bọ cánh cứng.
Mục Bạch có thể khẳng định những kẻ này dùng ma pháp Hệ Độc, chỉ là việc nuôi được một bầy độc trùng bao phủ kín toàn thân để hóa thành quái vật thế này cũng phải mất gần cả đời người.
Thậm chí, chúng còn phải dùng chính da thịt của mình để nuôi bầy trùng, để đạt tới cảnh giới người và trùng hòa hợp không bài xích.
Nói đi cũng phải nói lại, loại dị thuật đầu độc quái dị này không phải là biểu tượng của Hắc Giáo Đình, mà vốn dĩ đã thịnh hành ở vùng núi Andes với các vu sư Hệ Độc.
Ở núi Andes có những loại yêu trùng kỳ lạ nhất trên thế giới, mấy trăm năm qua các pháp sư đã dựa vào chúng để phát triển thành một phái vu sư Hệ Độc riêng.
Vu sư trứ danh của Peru, chính là các trùng sư Hệ Độc.
Liếc nhìn Triệu Mãn Duyên, lúc này hắn mới lồm cồm bò dậy từ đống “quà hải sản” kia, toàn thân bị lũ trùng đốt cho chỗ xanh chỗ tím.
Đặc biệt là hai mí mắt, sưng húp lên như Ultraman.
Mục Bạch thở dài.
Triệu Mãn Duyên ăn quả đắng rồi.
Vừa nhìn thấy toàn thân đối phương đầy trùng thì cũng nên nghĩ ra ngay: Bọn chúng là một đám trùng sư Hệ Độc chứ còn gì nữa.
Mồ hôi của chúng có thể chứa muỗi độc, nước bọt là trứng trùng, còn máu thịt thì chính là chiếc giường ấm áp cho cả bầy trùng.
“Lão Triệu, cậu cứ đi thẳng về phía trước đến trạm gác trên núi đi, tám tên trùng sư này cứ để tớ lo.” Mục Bạch nói với Triệu Mãn Duyên.
Mục Bạch cũng có nghiên cứu về trùng, trước đây vẫn luôn tìm cơ hội kết giao với các trùng sư có tiếng ở núi Andes.
Không gặp được trùng sư để làm bạn, nhưng gặp phải kẻ địch là trùng sư thì cũng không tệ lắm.
“Cậu nhất định phải sống cho tốt đấy nhé. Dạo này có viết nhật ký không? Nếu không ngại thì kể trước cho tớ nghe nội dung trước khi chúng ta chia tay đi.” Triệu Mãn Duyên nói.
“Cút nhanh lên!”
“Được.”
Triệu Mãn Duyên cố gắng mở mắt ra, nhưng hiện tại cũng chỉ thấy được một màn mờ mịt.
Không biết dùng trứng gà nóng lăn lên có đỡ không nữa, trong tình trạng này mà bắt mình đi tìm trạm gác thứ tám thì đúng là làm khó người ta quá mà.
Chạy ra khỏi con đập chứa nước khoảng hơn trăm mét, Triệu Mãn Duyên vẫn còn hơi lo lắng quay đầu lại nhìn.
Đám học sinh kia rõ ràng là người của Hắc Giáo Đình, bề ngoài giả vờ đi học, nhưng thực chất là đang phá hoại con kênh dẫn nước từ trạm gác thứ sáu đến trạm gác thứ bảy.
Sau đó, chúng lại tử thủ ở trạm gác thứ bảy, ngăn không cho bất kỳ ai khác đến được trạm gác thứ chín.
Nếu chúng đã làm đến mức này, chứng tỏ sắp có hành động lớn rồi.
Cũng may mình cơ trí, dăm ba câu đã lừa được chúng nó lộ ra thân phận thật.
Thực ra, Triệu Mãn Duyên cũng không chắc chắn đám học sinh này có vấn đề, bởi vì Hắc Giáo Đình trước khi lật bài ngửa thì căn bản không thể phân biệt được chúng với dân thường.
Vì thế, Triệu Mãn Duyên mới nảy ra ý, nói bừa cái tên Hansen bên cạnh Sancha.
Thực lực của Hansen rất mạnh, lại ẩn mình trong đám học sinh, Triệu Mãn Duyên đoán hắn chính là kẻ cầm đầu của Hắc Giáo Đình ở đây.
Có vấn đề hay không, thử một lần là biết ngay.
Triệu Mãn Duyên đến giờ vẫn còn có chút đắc ý, mình đúng là ngày càng thông minh.
“Hống!!!”
Một tiếng gầm rung chuyển núi rừng như sấm sét vang lên, Triệu Mãn Duyên còn đang chìm trong đắc ý thì chợt thấy một con tà vật khổng lồ xuất hiện ở đập chứa nước.
Tà vật kia cũng là một con trùng.
Uy vũ như rồng, dữ tợn như rắn.
Trên đôi cánh của nó có những mũi gai nhọn cắm ngược, khi xòe ra trông như một chiến hạm hắc ám.
Góc cạnh, cánh gai, xương trắng thô bạo được khuếch đại, toàn thân nó toát ra một cảm giác ngột ngạt đến nghẹt thở.
“Vãi chưởng, quái vật gì mà mạnh dữ vậy! Mục Bạch, cậu tuyệt đối đừng có chết đấy nhé...” Triệu Mãn Duyên hít một hơi khí lạnh.
Ủa, khoan đã.
Tại sao con quái vật kia lại tấn công người của Hắc Giáo Đình?
Không thể nào, đó là thứ mà Mục Bạch nuôi sao?
Pro vãi
ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ