*
Mục Bạch thả ra trùng quân mà mình nuôi dưỡng, điều Triệu Mãn Duyên lo lắng chỉ là đám người của Hắc Giáo Đình kia có thể chịu được mấy phút.
Trên đường đến trạm gác thứ tám, Triệu Mãn Duyên mặc bộ giáp ẩn nấp. Thứ này không có tác dụng chiến đấu quá lớn, nhưng lại cực kỳ hữu dụng khi di chuyển ở nơi đầy rẫy yêu ma, giúp che giấu và phòng bị chúng.
Yêu ma vốn là loài ăn thịt, thấy người là xông vào.
Chúng có khứu giác cực kỳ nhạy bén, chỉ cần ngửi thấy mùi người sống là sẽ lập tức kéo đến, đó là lý do vì sao pháp sư đi quá sâu vào rừng hoang thì khó lòng sống sót trở về.
Bộ giáp ẩn nấp đắt giá chính là ở điểm này, giống như bật hack tàng hình, hoàn toàn không lo bị yêu ma để mắt tới.
Cùng lắm chúng chỉ coi người mặc giáp ẩn thân như một con thỏ rừng, chẳng thèm tấn công.
Giữa trạm gác thứ bảy và thứ tám, chưa đi được mấy bước đã nghe thấy tiếng gầm gừ khe khẽ. Triệu Mãn Duyên không thể nào giống Mạc Phàm, cứ thế một đường thẳng tay giết tới được.
Nếu bị bao vây, hắn cũng chỉ có nước bị yêu ma vờn cho đến chết.
“Quái lạ, trạm gác đâu rồi?”
Theo lý thuyết thì nó phải nằm ở đây, sao giờ chỉ còn lại một vũng bùn?
“Mấy pho tượng bùn này trông sống động thật, còn tạo dáng hài hước nữa chứ…”
“À, ra là ở đây, suýt nữa thì bị bùn vùi lấp. Sao lại xây trạm gác thứ tám trong một cái hố thế này?”
Triệu Mãn Duyên tìm kiếm một vòng, cuối cùng phát hiện một cụm kiến trúc trong đống bùn, gần như đã hòa làm một với ngọn núi.
Hắn thấy phiến đá xanh chỉ dẫn, đang định đi tiếp đến trạm gác thứ chín thì một người bẩn thỉu từ trong công trình bị bùn ngập quá nửa chui ra.
Người này ăn mặc rách rưới, toàn thân nồng nặc mùi bùn đất.
“Lão ca, cảm thấy thế nào, không sao chứ?” Triệu Mãn Duyên vội vàng chạy tới đỡ người đàn ông không có tóc này.
“Không sao, không sao…” Đối phương tỏ thái độ cảnh giác nhưng vẫn làm ra vẻ rất cảm kích.
“Bên trạm gác thứ bảy có người xông tới, Hansen bảo tôi đến đây gửi lời nhắn, nhưng không biết người ở đây đi đâu cả, nên tôi định đến trạm gác thứ chín để thông báo.” Triệu Mãn Duyên nói với gã tăng nhân lang thang.
“Tôi cũng không rõ lắm, tôi cũng chỉ là một tiểu chấp sự thôi.” Gã tăng nhân lang thang trả lời.
“Vậy thì đau đầu rồi.” Triệu Mãn Duyên lau nước mưa trên mặt, trong nháy mắt thay đổi sắc mặt: “Tiểu chấp sự thì cũng coi như là có tí thịt để gặm rồi.”
Dứt lời, Triệu Mãn Duyên đột nhiên dùng tay phải đấm mạnh vào lòng bàn tay trái. Cú va chạm tạo ra một chấn động mạnh mẽ, một tầng hào quang màu nâu đất bùng lên rồi nhanh chóng khuếch tán ra bốn phương tám hướng.
Hào quang màu nâu lướt qua đầm lầy, từng khối đá lớn góc cạnh bất ngờ trồi lên từ vũng bùn, cao to và vững chãi như những trụ cầu.
Vô số trụ đá liên tiếp xuất hiện, vây kín khu vực này, tạo thành một đấu trường đá khép kín.
Gã tăng nhân lang thang và Triệu Mãn Duyên bị nhốt ở trong, lúc này Triệu Mãn Duyên mới nở nụ cười.
Mình càng ngày càng mưu trí rồi, tùy tiện lừa một câu đã dụ được một tên chấp sự của Hắc Giáo Đình.
Địa vị chấp sự không tính là thấp, tuy mục tiêu chủ yếu của bọn họ là hắc dược sư, nhưng chắc chắn trên tay tên chấp sự này có thông tin về hành tung của hắc dược sư.
“Vị huynh đài này, anh làm gì vậy? Chúng ta xưa nay không thù không oán.” Gã tăng nhân lang thang nhướng mày, vẻ mặt đầy nghi hoặc.
“Tôi dựng cái lều che mưa thôi mà, huynh đài đừng căng thẳng.” Triệu Mãn Duyên nói.
Lều che mưa?
Gã tăng nhân lang thang nghe vậy cũng chỉ muốn phỉ nhổ vào mặt hắn. Cái loại đấu trường đá khép kín tứ phía, đến một tia sáng cũng khó lọt vào này mà là lều che mưa à?
Hơn nữa, đấu trường đá này còn đang từ từ ép vào trong, rõ ràng là muốn một mất một còn.
“Tiểu huynh đệ, anh phải hiểu cho, tôi là một người hành hương, không thích chuyện chém giết. Mặc kệ anh thuộc thế lực nào, chúng ta cũng coi như có duyên gặp mặt, chào hỏi một tiếng, mỗi người một lối, nhường nhau một bước thì hơn.” Gã tăng nhân lang thang nói.
“Cái tên hòa thượng nhà anh sao mà miệng lưỡi trơn tru thế? Đã làm hòa thượng thì phải đi phổ độ chúng sinh chứ, đến đạo đức nghề nghiệp cũng không cần, lại đi làm việc cho Hắc Giáo Đình à?” Triệu Mãn Duyên mắng.
“Sao tôi lại không có đạo đức nghề nghiệp? Sau khi sự kiện kia xảy ra, tôi lập tức đi bộ đến cung điện Potala, cứ một người chết là tôi lại cúi đầu lạy một cái để cầu phúc cho vong hồn của họ. Dọc đường đi, tôi đã làm lễ tổng cộng 34.670 lần.” Gã tăng nhân lang thang nói.
Nói xong, gã còn cố ý kéo khăn trùm đầu xuống, để lộ ra khuôn mặt và vầng trán.
Quả thực gã tăng nhân có khuôn mặt đen sạm, trên trán còn có một vết sẹo, trông như có thêm một con mắt.
“Sự kiện kia? Là chuyện gì mới được?” Triệu Mãn Duyên không hiểu, hỏi lại.
“Sự kiện Bác Thành. Lúc đó bao nhiêu người chết thì tôi làm lễ bấy nhiêu lần. Thế mà anh còn nói tôi không có đạo đức nghề nghiệp ư? Hòa thượng có tâm như tôi bây giờ cũng chẳng còn nhiều đâu.” Tăng nhân lang thang Ngô Khổ nói.
Vãi!
Triệu Mãn Duyên giật nảy mình.
Cái quái gì vậy, tên này không phải chỉ là tiểu chấp sự thôi sao?
Sao lại còn liên quan đến Bác Thành?
Bác Thành chẳng phải là nơi Mục Bạch và Mạc Phàm ở trước kia sao? Đúng là lúc đó có rất nhiều người chết, nhưng chết bao nhiêu thì Triệu Mãn Duyên không biết, sao tên hòa thượng này lại nói vanh vách ra được như thế?
“Rốt cuộc thì anh là ai?” Triệu Mãn Duyên chỉ vào gã hòa thượng, hỏi.
“Anh không biết tôi là ai, vậy thì nhốt tôi lại làm gì?” Ngô Khổ cũng trợn to hai mắt.
Ngô Khổ vốn cho rằng thân phận chưởng giáo của mình đã bị người trước mắt nhìn thấu, nên đối phương mới dùng đấu trường đá này để nhốt mình lại đến chết. Thực ra Ngô Khổ cũng đang hoảng, tưởng rằng đối phương là đại nhân vật nào đó của Thánh Tài Viện, hoặc là một trong những Thiên Sứ của Thánh Thành.
Xem ra là mình đã quá đa nghi rồi.
“Là tự anh nói mình là tiểu chấp sự, tôi nghĩ bắt một tên đầu sỏ nhỏ của Hắc Giáo Đình như anh để lập công thôi.” Triệu Mãn Duyên nói.
“Tôi lừa anh đấy, vì tôi thấy anh cũng đâu có nói thật… xem ra giữa chúng ta có chút hiểu lầm.” Ngô Khổ nói.
“Đúng, là hiểu lầm, hiểu lầm thôi.” Triệu Mãn Duyên bắt đầu thấy đau đầu.
Đối phương không phải tiểu chấp sự.
Hơn nữa, từ việc kể rõ mồn một chuyện ở Bác Thành, người này chắc chắn là một tên trùm lớn.
Triệu Mãn Duyên cũng là một pháp sư có số má, nhưng với tư cách là một pháp sư phòng ngự, việc đối phó với một tên trùm lớn của Hắc Giáo Đình quả thật là chuyện viển vông.
“Thực ra thì tôi cũng không thích chém giết.” Triệu Mãn Duyên bắt đầu thấy hơi chột dạ.
Đẳng cấp của gã hòa thượng này có hơi cao, mình không trị được rồi, phải nghĩ cách câu giờ chờ Mục Bạch hoặc Mạc Phàm tới.
“Vậy chúng ta vui vẻ đường ai nấy đi nhé? Nhìn vị huynh đài đây cũng có tướng mạo long phượng, tương lai nhất định sẽ có sự nghiệp lẫy lừng, không cần thiết phải liều mạng với một gã hòa thượng không thể sống dưới ánh mặt trời như tôi, phải không?” Ngô Khổ nói.
Ngô Khổ cũng không rõ thực lực của đối phương, bản thân gã cũng không phải là pháp sư chiến đấu thuần túy, chỉ có chút bản lĩnh giữ mạng mà thôi.
Sự xuất hiện của Mạc Phàm đã làm đảo lộn một vài kế hoạch ban đầu. Ngô Khổ tưởng rằng mình đơn thương độc mã hành động sẽ không đến nỗi bị nhìn thấu thân phận, nào ngờ vừa mới từ địa đạo chui ra đã gặp ngay một tên vừa thấy mặt đã vây mình vào trong đống đá này.