Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 2333: CHƯƠNG 2267: CÂU CÁ

Chụp ảnh xong, Verney đi sang một phía khác của giáo đường.

Liếc thấy Mạc Phàm vẫn đang chăm chú đọc sách, khóe miệng Verney khẽ nhếch lên. Bàn tay cô ta siết chặt, đột nhiên, những tài liệu quan trọng trong tay bùng lên ngọn lửa màu nâu, trong nháy mắt đã hóa thành tro tàn.

Mạc Phàm ngẩng đầu lên nhìn Verney.

"Cô làm gì vậy?" Hắn kinh ngạc hỏi.

"Đốt chứ sao. Giữ lại một bản trong điện thoại là đủ rồi," Verney thản nhiên đáp.

“Cô coi tôi là thằng ngốc à?” Mạc Phàm giận dữ nói.

“Ha ha ha, coi là vậy thì đã sao nào? Mạc Phàm ơi là Mạc Phàm, chung quy cậu vẫn còn non và xanh lắm. Trời tối rồi, cậu cứ ở đây mà từ từ đợi các thẩm phán viên khác tới nhé, chị đây không chơi với cậu nữa!” Verney cười lớn, rồi quay người đi ra ngoài giáo đường.

“Chỉ vì một phần tài liệu mà bại lộ thân phận của mình, có đáng không?” Mạc Phàm nhìn bóng lưng Verney, cất tiếng hỏi.

Nghe câu này của Mạc Phàm, Verney đột nhiên cảm thấy có gì đó không đúng.

Cô ta đột ngột quay đầu lại, liền thấy trên tay Mạc Phàm vẫn còn vài cuốn sách, trong đó có cả một cuốn y hệt cuốn mình vừa thiêu hủy.

“Chỉ là Ảo Thuật Hỗn Độn thôi, thứ cô đốt chỉ là bản sao. Hơn nữa, tôi cũng chụp lại hết bằng con Nokia 8G siêu bền, chống đạn lại còn miễn dịch ma pháp rồi.” Mạc Phàm lắc lắc chiếc điện thoại trong tay.

“Cậu...” Verney trừng lớn hai mắt.

Hắn đã đề phòng từ trước?

Rõ ràng mình đã dùng thân phận thành viên tổ ngoại cần của Thẩm Phán Hội, thứ này không thể làm giả được, tại sao hắn lại không tin mình?

Rốt cuộc mình đã để lộ sơ hở ở đâu?

Phải biết rằng, để lấy được lòng tin của Mạc Phàm, toàn bộ tài liệu đưa cho hắn đều là thật, là thông tin mình vất vả tìm kiếm được và có liên quan đến Khôi Bái.

“Trước khi thông báo cho Chúc Mông, tôi đã liên lạc với Hội trưởng Thẩm Phán Hội là Đường Trung, nói rằng thủ hạ của Chúc Mông có vấn đề. Chỉ là trong tài liệu không ghi rõ là ai. Tôi chỉ thử ‘câu cá’ thôi, bèn lấy điện thoại gọi cho Chúc Mông, cũng nói y hệt như vậy.” Mạc Phàm nhìn chằm chằm Verney, giải thích.

Thành viên Thẩm Phán Hội bị cài cắm không phải ở chỗ của Đường Trung, mà là ở chỗ của Nghị viên Chúc Mông.

Mạc Phàm nói như vậy đơn giản là để Chúc Mông tung ra một tin tức giả, xem tên thành viên Hắc Giáo Đình nằm vùng trong tổ ngoại cần của Thẩm Phán Hội có mò đến để mạo hiểm hay không.

Kẻ đó muốn lấy được tín nhiệm từ Mạc Phàm, đồng thời phải là người đầu tiên chạy tới đây, như vậy mới có hy vọng tiêu hủy tất cả chứng cứ cùng danh sách mà Mạc Phàm có được. Tin chắc rằng vì muốn lập công, thành viên nằm vùng trong tổ ngoại cần của Thẩm Phán Hội nhất định sẽ xuất hiện.

Thực ra Mạc Phàm chỉ đang đánh cược.

Thắng cược là khi đối phương nóng lòng, tự mình nhảy ra để đoạt lấy phần chứng cứ quan trọng.

Giả như đối phương không xuất hiện, Mạc Phàm cũng chẳng mất gì, chỉ cần đợi tổ ngoại cần chính quy của Đường Trung tới là có thể bắt đầu công tác càn quét.

Nhưng đối phương đã xuất hiện.

Câu được một con cá lớn.

Ẩn núp trong tổ ngoại cần của Thẩm Phán Hội, đây tuyệt đối là một trong những kẻ có chức vị cao trong Hắc Giáo Đình, hơn nữa rất có thể chính là tên phản đồ đã suýt hại chết Lãnh Thanh năm đó.

Cuối cùng cũng bắt được rồi.

Mạc Phàm nở nụ cười.

Tát Lãng vì cứu Ngô Khổ mà để lộ ra một phân hội trọng yếu, chẳng khác nào tự chặt một cánh tay, từ đó có thể moi ra không ít sự thật.

“Cô muốn chết rồi. Thật ra tôi đã nghi ngờ cô từ lâu, ngay từ cái ngày cô cố ý tiếp cận tôi, tôi đã muốn hỏi rồi.” Mạc Phàm nói với Verney.

Verney không nói lời nào.

Verney đã làm thành viên tổ ngoại cần của Thẩm Phán Hội được mấy năm, nhưng nói một cách nghiêm túc, cô ta cũng không hoàn toàn là người của Hắc Giáo Đình.

Thân phận này không phải là duy nhất.

Bên nào mang lại lợi ích lớn hơn thì cô ta sẽ chủ động giúp bên đó làm việc.

Vừa nãy Verney vẫn còn phân vân, rốt cuộc nên dùng thân phận thành viên tổ ngoại cần của Thẩm Phán Hội để tóm gọn một mẻ những thành viên Hắc Giáo Đình có trong danh sách, hay là tiêu hủy phần tài liệu quan trọng trên tay Mạc Phàm.

Nghĩ đến việc tiêu hủy tài liệu rất có thể sẽ giúp mình trở thành một trong những đệ tử của Đại Giáo chủ Tát Lãng, nên Verney đã chọn Hắc Giáo Đình.

Ai mà ngờ được đây lại là cái bẫy của Mạc Phàm.

“Verney, nghe nói cô có hai người chồng hợp pháp. Vậy ban đêm, cô chọn vào phòng của một trong hai, hay là ngủ với cả hai cùng lúc?” Mạc Phàm hỏi một câu đầy ẩn ý.

“Có bản lĩnh gì thì lấy ra đây! Trước khi tổ ngoại cần tới, tôi sẽ giết cậu, như vậy sẽ không ai biết chuyện xảy ra ở đây!” Verney không có ý định đào tẩu.

Thân phận đã bại lộ, chỉ còn cách đâm lao theo Hắc Giáo Đình.

Nhiệm vụ mà Hắc Giáo Đình ủy thác cho mình vẫn chưa hoàn thành, không hủy được danh sách trên tay Mạc Phàm thì sẽ không có kết quả tốt đẹp.

Verney không thể đi, nhất định phải giải quyết Mạc Phàm.

“Vừa muốn làm người của bên này, lại vừa muốn làm người của bên kia, trên đời này làm gì có chuyện vẹn cả đôi đường như vậy.” Mạc Phàm nói.

Verney tức giận đến run người.

Ẩn núp lâu như vậy, cuối cùng lại bị lật tẩy trong tay Mạc Phàm.

Mạc Phàm biết Verney sẽ không dễ dàng bỏ cuộc, bèn lấy điện thoại ra.

“Nơi này không có tín hiệu, tạm thời tôi không gửi ảnh chụp danh sách đi được, đau đầu ghê... Giờ tôi về thành Prajna, trong khoảng thời gian này nếu cô giết được tôi thì vẫn có thể tiếp tục làm người hai mang.” Mạc Phàm thu lại tài liệu và sách vở.

“Cậu đắc ý cái gì, sớm muộn gì cũng thành người chết thôi!” Verney nổi giận gầm lên.

Nói xong, mái tóc Verney tung ra, từng tầng hỏa diễm màu nâu như sóng biển tràn ngập khắp giáo đường.

Khu rừng rậm phía sau và đầm lầy xung quanh bắt đầu bốc cháy dữ dội, ngọn lửa màu nâu sôi trào mãnh liệt.

“Tiểu Viêm Cơ, ba ba hơi mệt, muốn nghỉ ngơi một lát. Con ra xử lý cô ta đi.” Mạc Phàm thản nhiên ngồi xuống bậc thang của giáo đường, hoàn toàn không có ý định tự mình ra tay.

Giữa biển lửa màu nâu, một bóng hình thướt tha dần hiện ra. Ngọn lửa đỏ rực thuần khiết như những dải lụa bay lượn quanh người nàng, mặc cho hỏa diễm màu nâu bên ngoài có hung hãn đến đâu, Kiếp Viêm Thiên Hỏa thánh khiết vẫn không hề bị ảnh hưởng.

Viêm Cơ Nữ Vương lơ lửng giữa biển lửa, dáng vẻ cao ngạo tựa như tiên nữ hạ phàm đang dạo bước trên những áng mây rực lửa.

*Hơ.*

Một âm thanh trong trẻo tựa tiếng đàn vang lên. Sau khi hóa thành Viêm Cơ Nữ Vương, giọng nói của Tiểu Viêm Cơ không còn non nớt bi bô nữa.

Nàng xoay một vòng tựa điệu múa mê hồn, toàn bộ hỏa diễm màu nâu xung quanh lập tức bị hút ngược lên trời, tựa như chúng vốn là thần thông của Viêm Cơ Nữ Vương, muốn thu là thu.

Hỏa diễm màu nâu vốn là Lĩnh Vực của Verney, vậy mà lại bị Viêm Cơ Nữ Vương nhẹ nhàng thổi bay đi mất. Sắc mặt Verney lập tức đại biến.

Hỏa hệ sinh linh cấp Quân Chủ!

Hơn nữa còn là khế ước thú của Mạc Phàm

Thiên Lôi Trúc tỏa khắp muôn nơi

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!