Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 2334: CHƯƠNG 2268: CHÍN MÔN ĐỒ

Verney bắt đầu hối hận.

Tại sao lại không tìm hiểu rõ thực lực của đối phương mà đã mạo muội đến đây một mình?

Nếu là bình thường, ả ta sẽ chuẩn bị sẵn đường lui, dù cho có bại lộ thân phận thì ít nhất cũng có chút tự tin để khử mục tiêu.

Verney từng thấy Mạc Phàm chiến đấu với Nerenson, nhưng dù vậy ả vẫn có lòng tin tuyệt đối.

Chỉ đến khi Mạc Phàm triệu hồi Viêm Cơ Nữ Vương, Verney mới ý thức được đại sự không ổn.

Cấp Quân Chủ!

Là một Quân Chủ chính thống!

Điều kinh khủng nhất là vị Quân Chủ chính thống này lại nắm giữ Kiếp Viêm Thiên Hỏa. So với Thiên Chủng, dưới Cấm Giới tuyệt đối, Verney hoàn toàn bị áp chế.

Thiên Hỏa của Viêm Cơ Nữ Vương mênh mông cuồn cuộn, sắc trời vừa mới tối đi mấy phần lại bừng sáng trở lại, cảnh tượng ánh nắng chiều nhuộm đỏ cả đất trời lại một lần nữa xuất hiện.

Người dân trong thành Prajna lấy làm kỳ lạ, cách đây không lâu vừa xuất hiện hoàng hôn màu đỏ sẫm như mực, sao bây giờ lại chuyển sang màu đỏ tía, chẳng lẽ mặt trời lặn lại mọc lên lần nữa?

Màu đỏ rực chiếu rọi khắp thành phố, khiến ánh đèn đường cũng mất đi màu sắc vốn có. Bên ngoài giáo đường cũ nát, Mạc Phàm đang lật từng trang sách xem xét tỉ mỉ.

Quyển sách này hắn đã từng xem qua.

Dù sao Verney cũng dùng thứ này để trao đổi tài liệu với hắn.

Verney có thể đưa hàng giả.

Nhưng cũng có xác suất là hàng thật.

“Khôi Bái ư?”

Cái tên này chắc là tên của người hành hình.

Tương tự với Quỷ Tể đã giết Mục Bạch, thuộc về những sát thủ chuyên xử lý những kẻ gây cản trở như Mục Bạch.

Từ ghi chép của Verney, địa vị của Khôi Bái còn trên cả Quỷ Tể, tu vi tam hệ Siêu Giai, là một Hành Hình Sứ.

Khôi Bái ở trong Thánh Học Viện Ojós, hành tung tương đối kín đáo, chỉ nghe lệnh của Dẫn Độ Thủ và Tát Lãng.

Hồng Y Giáo Chủ Lãnh Tước chính là do Khôi Bái giết.

“Tìm ra Khôi Bái thì có thể moi ra được Dẫn Độ Thủ chăng?” Mạc Phàm lật từng trang, xem xét những ghi chép này.

Verney là một kẻ hai mang, vừa làm việc cho Hắc Giáo Đình, lại vừa là thành viên của Tổ Ngoại Cần thuộc Thẩm Phán Hội.

Có vẻ như chính vì làm việc cho Hắc Giáo Đình nên ả cũng moi được nhiều thông tin hơn những người khác.

Tên Khôi Bái này quả nhiên là một điểm đột phá để tìm ra Dẫn Độ Thủ.

Dẫn Độ Thủ.

Chưởng giáo Ngô Khổ.

Hắc Dược Sư.

Ba kẻ này là ba đại tướng dưới trướng Tát Lãng.

Hắc Dược Sư là người quan trọng trong việc chế tác Cuồng Lệ Chi Vũ của Tát Lãng, còn Chưởng giáo Ngô Khổ có vai trò gì thì tạm thời không biết.

Nhưng địa vị của Dẫn Độ Thủ chỉ đứng sau Hồng Y Giáo Chủ Tát Lãng.

Dẫn Độ Thủ là người quản lý tất cả thông tin của Hắc Giáo Đình, bất kể là Áo Xám, Áo Đen, Áo Lam, người hành hình, kẻ ẩn núp, đệ tử Hồng Y... về cơ bản đều nằm trong sổ sách của Dẫn Độ Thủ.

Bản thân Tát Lãng cũng đã từng nói, cái tên Tát Lãng thực chất chỉ là một danh hiệu.

Nếu ả ta chết đi, những người khác cũng sẽ được gọi là Tát Lãng, chỉ cần ý chỉ của Hắc Giáo Đình vẫn còn được truyền thừa.

Thực ra, chính sự tồn tại của Dẫn Độ Thủ mới khiến cho cái tên Tát Lãng được tiếp tục.

Tát Lãng là lãnh đạo, còn Dẫn Độ Thủ là tướng lĩnh thống suất.

Một lãnh đạo tử vong tự nhiên sẽ gây ảnh hưởng lớn tới hệ thống này, nhưng mạng lưới khổng lồ của Hắc Giáo Đình sẽ không biến mất. Dẫn Độ Thủ sẽ chọn ra một lãnh đạo khác, tiếp tục chấp hành kế hoạch của bọn chúng.

Vì thế, Dẫn Độ Thủ chính là mục tiêu số một cần diệt trừ, chỉ sau Tát Lãng.

“Hóa ra Dẫn Độ Thủ có tiếp xúc với Giáo Hoàng?” Mạc Phàm nhìn tài liệu của Verney, có chút kinh ngạc nói.

Cấp trên của Dẫn Độ Thủ không phải là Hồng Y Giáo Chủ, mà là Giáo Hoàng.

“Cuộc bầu chọn Hồng Y Giáo Chủ lần trước đều cần Dẫn Độ Thủ chống lưng...” Mạc Phàm lẩm bẩm.

Lãnh Tước chết, phe phái của Lãnh Tước bị Dẫn Độ Thủ hợp nhất, cái tên Lãnh Tước cũng được đặt dưới danh nghĩa của Tát Lãng...

Mạc Phàm xem tư liệu trong sách, cũng hiểu rõ thêm không ít tin tức về Hắc Giáo Đình.

Hóa ra lúc trước Lam Biên Bức đâm một dao sau lưng Lãnh Tước, không chỉ đơn giản vì “tác phẩm” của Lãnh Tước đã động đến Tâm Hạ khiến Tát Lãng nổi giận, mà Tát Lãng còn muốn mở rộng thế lực của mình.

Hồng Y Giáo Chủ Brazil bị Tát Lãng sắp xếp giết chết.

Lãnh Tước cũng bị giết, Dẫn Độ Thủ hợp nhất phe phái.

Trong số mười hai Hồng Y Giáo Chủ, đã có hai người bị Tát Lãng đánh đổ.

Nghĩ lại thì thế lực của hai vị Hồng Y Giáo Chủ này cũng bị Tát Lãng chiếm đoạt không ít.

Tát Lãng lập nghiệp ở Trung Quốc, những Hồng Y Giáo Chủ khác đều ở nước ngoài nhiều năm, vậy mà chỉ qua mấy năm ngắn ngủi, Tát Lãng đã lớn mạnh đến thế. Nghĩ đến đây, cái chết của hai vị Hồng Y Giáo Chủ kia có liên quan rất lớn tới Tát Lãng.

“Ả điên này rốt cuộc muốn làm cái gì?” Mạc Phàm không thể nào hiểu nổi.

Đá Đen Phán Tội là manh mối cho việc Tát Lãng phạm tội, hiển nhiên là ả ta muốn trả thù những Phán Quan năm đó đã gián tiếp giết chết Văn Thái.

Nhưng giả như Tát Lãng muốn giết hết cả năm vị Phán Quan, cũng không cần phải ấp ủ những kế hoạch phức tạp như vậy, thậm chí là diệt cả một tòa thành.

Hay giống như Lam Biên Bức đã nói, trả thù các Phán Quan năm xưa chẳng qua chỉ là ân oán cá nhân, để kết thúc chấp niệm, nhưng điều ả ta cần hơn là đạt được thành tựu thần quyền của Tử Thần.

Hay là vì cái chết của Văn Thái, Tát Lãng oán hận không chỉ đơn thuần là những Phán Quan của Thánh Tài Viện đã bỏ phiếu bằng đá đen, mà là toàn bộ cái thế giới dị dạng này?

Vốn dĩ Văn Thái sẽ chết, nếu còn sống sẽ là trở ngại lớn cho lợi ích của nhân loại. Phiếu đá đen kia, làm sao chỉ có những Phán Quan đó, bọn họ chẳng qua chỉ là những kẻ đại diện cho tất cả những người muốn Văn Thái phải chết.

“Chín môn đồ?”

Hóa ra Tát Lãng có tới chín đại môn đồ, bọn chúng đều học tập thủ đoạn gây án của Tát Lãng, đồng thời để nhận được sự tán thành của ả, nhất định phải có một “tác phẩm tốt nghiệp” hợp lệ.

Mạc Phàm có chút đau đầu.

Những Áo Lam Chấp Sự không để lộ sơ hở đã đủ cho Thẩm Phán Hội phát điên, vậy mà Tát Lãng vẫn đang bồi dưỡng môn đồ.

Còn bảy môn đồ, đến một cọng lông manh mối cũng không có.

Lần này, phần lớn là Lam Biên Bức không chạy thoát được. Mặc dù Triệu Mãn Duyên và Mục Bạch không giữ được hắn, nhưng việc bị lộ ra ánh sáng như vậy cũng không thoát khỏi sự truy nã của các thành viên Tổ Ngoại Cần thuộc Thẩm Phán Hội.

Chỉ là không ngờ, Lam Biên Bức cũng là một trong chín môn đồ.

“Ầm! Ầm! Ầm!”

Trên không trung liên tục nổ tung những đám hỏa diễm hình nấm, Mạc Phàm liếc nhìn về phía Viêm Cơ Nữ Vương.

“Giữ lại người sống, giữ lại người sống!” Mạc Phàm vội vàng nói.

“Ặc...” Lúc này Viêm Cơ Nữ Vương mới thu hồi lại thần thông.

Verney từ trên không trung rơi xuống, mặt đập thẳng xuống nền giáo đường, dường như không còn chút sức lực nào, ngay cả đứng dậy cũng khó khăn.

Trước đó, làn da ả ta căng mịn tràn đầy sức sống tuổi trẻ, sau khi bị hỏa diễm thiêu đốt thì chẳng khác nào vỏ cây khô héo quắt. Đoán chừng nếu để hai người chồng của ả thấy được cảnh này, chẳng mấy chốc sẽ làm đơn ly hôn.

“Vù! Vù! Vù!”

Tiếng gió rít như cánh quạt máy bay trực thăng từ xa vọng tới, mọi thứ xung quanh cũng bị thổi tung lên.

Mạc Phàm ngẩng đầu lên, chỉ thấy đó là một pháp sư Phong hệ, Phong Chi Dực khác với mọi người.

“Là ai?” Mạc Phàm chất vấn.

“Thẩm Phán Hội Trung Quốc.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!