Mạc Phàm nhíu mày.
Tại sao những người kéo đến đều là người quen thế này?
Thế giới này nhỏ bé vậy sao? Hay là cả Hắc Giáo Đình lẫn Hội Thẩm Phán đều đang chơi trò nằm vùng?
"Không phải cậu là người Nhật Bản sao?" Mạc Phàm nói với chàng trai có đôi cánh gió.
Người kia đáp xuống, liếc nhìn Verney đã bị Viêm Cơ Nữ Vương đánh cho bại trận.
Báo cáo thân phận là việc tối quan trọng. Trước đó không lâu, Verney cũng đưa ra một tấm thẻ Hội Thẩm Phán tương tự.
Nhưng người này còn duỗi cổ tay phải ra, nơi đó có một dấu ấn lời thề.
Dấu ấn lời thề này đại diện cho những thành viên ngoại cần của Hội Thẩm Phán, những người đã từng thề bằng linh hồn trước Cây Lời Thề rằng sẽ vĩnh viễn không bao giờ phản bội Hội Thẩm Phán.
Mạc Phàm tin tưởng vào Cây Lời Thề.
Chỉ là, người tới đây sao lại là Miyamoto Karashi?
"Nếu là thành viên ngoại cần của Hội Thẩm Phán thì khó tránh khỏi việc có nhiều thân phận. Cha tôi cũng là một thẩm phán viên ngoại cần, hoạt động chủ yếu ở Nhật Bản. Để dễ dàng hòa nhập quốc tế, tôi chủ yếu dùng quốc tịch Nhật Bản để hoạt động, và phải thừa nhận rằng quốc tịch này mang lại rất nhiều thuận tiện, cũng không ai nghĩ rằng tôi có liên hệ với Hội Thẩm Phán Trung Quốc." Miyamoto Karashi giải thích.
"Đúng vậy, nếu cậu không xuất hiện ở đây, tôi cũng chẳng nghĩ cậu làm việc cho Đường Trung. Nhưng không phải cậu là thành viên hội học sinh sao?" Mạc Phàm nói.
"Năm 16 tuổi tôi đã có cống hiến cho Hội Thẩm Phán, vốn dĩ tốt nghiệp ở Thánh học phủ Ojós xong là sẽ về nước. Vừa hay cấp trên nắm được tin tức liên quan tới phe phái của Tát Lãng ở Nam Mỹ, cho nên tôi đành ở lại Thánh học phủ Ojós, từ học sinh trở thành phụ đạo viên..." Miyamoto Karashi cười khổ nói.
Miyamoto Karashi ở lại Thánh học phủ Ojós xem như là để đào tạo chuyên sâu, sau khi hoàn thành sẽ về nước.
Nào ngờ Tát Lãng lại có dấu hiệu hoạt động nhiều lần ở Nam Mỹ, Miyamoto Karashi đành phải bất đắc dĩ ở lại trường. Nhưng sinh viên đã tốt nghiệp rồi, muốn ở lại trường thì chỉ có cách duy nhất là làm phụ đạo viên.
"Vậy nên việc cậu trở thành phụ đạo viên tiếp đãi ba đạo sư Trung Quốc chúng tôi cũng không phải trùng hợp, mà là do cấp trên sắp xếp ư?" Mạc Phàm hỏi.
"Đúng vậy, xét thấy ba vị là người chấp hành nhiệm vụ đặc thù, nên tôi không dám nói ra, sợ làm hỏng chuyện." Miyamoto Karashi nói.
Mạc Phàm gật đầu.
Miyamoto Karashi lấy thân phận quốc tịch Nhật Bản để đóng quân ở Thánh học phủ Ojós. Vì thế khi Miyamoto Karashi tiếp đón ba người Mạc Phàm cũng không bị người ngoài hoài nghi. Quả thực, Miyamoto Karashi với tư cách là thành viên ngoại cần của Hội Thẩm Phán đã dùng thân phận người Nhật Bản để yểm hộ rất tốt.
Thành viên ngoại cần của Hội Thẩm Phán cũng có tình huống tương tự như các cao tầng của Hắc Giáo Đình, một khi bị bại lộ thì cực kỳ nguy hiểm. Ẩn nấp càng tốt thì mới phát huy được giá trị cao nhất.
"Cậu biết cô ta không?" Mạc Phàm chỉ vào Verney.
"Biết thân phận trong trường, nhưng không biết cô ta cũng là thẩm phán viên ngoại cần, càng không ngờ tới lại là một kẻ phản bội." Miyamoto Karashi hừ lạnh một tiếng.
Chẳng trách người của Hắc Giáo Đình trong Thánh học phủ Ojós lại hung hăng ngang ngược như vậy. Thẩm phán viên ngoại cần như bọn họ không tìm được điểm đột phá, hóa ra là có một tên phản đồ làm việc ngay trong hàng ngũ của mình.
"Cậu xem qua danh sách này xem có quen biết ai không." Mạc Phàm đưa tài liệu cho Miyamoto Karashi xem.
Trong điện thoại của Mạc Phàm cũng đã có bản sao, dù Hắc Giáo Đình có chơi trò khóa hai lớp cũng không thành vấn đề.
Miyamoto Karashi nhìn vào danh sách tài liệu.
Cùng lúc đó, xung quanh vang lên đủ loại tiếng động.
Không bao lâu sau, tiếng bước chân dồn dập kéo tới, không ít người đã đến nơi.
"Là những huynh đệ trong Hội Thẩm Phán của chúng ta." Miyamoto Karashi nói.
"Những người đó không có vấn đề gì chứ?" Mạc Phàm hỏi.
"Đều có dấu ấn Cây Lời Thề mới nhất." Miyamoto Karashi nói.
"Vậy cậu phân công người đi." Mạc Phàm không am hiểu việc điều động nhân sự này, huống hồ cũng không biết thực lực của những thẩm phán viên ngoại cần này ra sao.
Liên tục có những người mặc trang phục của đủ ngành nghề khác nhau xuất hiện, bọn họ đều nhận được chỉ lệnh của cấp trên.
"Hóa ra là cậu, Lam Yến. Không ngờ cậu lại công phá được phân hội của Hắc Giáo Đình, đám người chúng tôi đây đều phải chịu thua lớp trẻ các cậu rồi." Một đại thúc ngậm tẩu thuốc nói.
Vị đại thúc này mặc một chiếc áo lót, bắp thịt toàn thân bóng loáng như thể vừa bước ra từ lò rèn.
"Nào có, là Mạc các hạ lập công lớn, đồng thời còn nhìn thấu kẻ phản bội trong số chúng ta." Miyamoto Karashi chỉ vào Verney đang mềm như bún.
"Hoàng Yến?" Vị đại thúc này dường như nhận ra Verney, có chút kinh ngạc nói.
Mạc Phàm thấy thật đau đầu, sao biệt danh của đám người này toàn là chim chóc vậy.
"Mạc các hạ, Hoàng Yến trước nay vẫn luôn trung thành tuyệt đối, tôi không biết cô ấy đã làm gì sai?" Đại thúc thợ rèn cau mày hỏi.
"Cô ta làm việc cho Hắc Giáo Đình." Mạc Phàm trả lời.
"Xin hỏi là làm việc gì?" Đại thúc thợ rèn hỏi tiếp.
"Cấp trên bảo ông đến đây là để tra hỏi tôi sao?" Mạc Phàm có chút bất mãn nói.
Nghe giọng điệu của gã đại thúc này, cứ như thể hắn đang trách oan cho Verney vậy.
"Không dám, chỉ là hỏi cho rõ, cũng tốt cho việc thẩm vấn sau này." Đại thúc thợ rèn nói.
"Miyamoto Karashi, người này không được, những người khác ở lại." Mạc Phàm nói với Miyamoto Karashi.
"Cậu có ý gì? Tôi là thẩm phán viên ngoại cần, đã nhận được lệnh của cấp trên thì phải thực hiện tới cùng!" Đại thúc thợ rèn trừng mắt, thái độ rất gay gắt với Mạc Phàm.
"Thiết Phong, ông về trước đợi thông báo đi." Miyamoto Karashi hiểu ý của Mạc Phàm, nói với đại thúc thợ rèn.
Nếu Đường Trung đã truyền đạt chỉ lệnh toàn quyền điều khiển, hay đã trải qua sự phê duyệt của nghị trưởng, vậy thì Mạc Phàm cũng không cần phải giải thích nhiều với những người này làm gì.
Nói trắng ra, Mạc Phàm có quyền lực tối cao, tất cả thẩm phán viên ngoại cần đều phải nghe lệnh.
Tại sao phải làm như vậy?
Hắc Giáo Đình ẩn nấp trong xã hội, phần lớn đều có vẻ ngoài vô tội. Nếu mang theo thái độ nghi vấn để chấp hành mệnh lệnh thì chắc chắn sẽ để cho những nhân vật then chốt chạy thoát.
Gã đại thúc thợ rèn này đang chất vấn Mạc Phàm, tám phần là cảm thấy Verney không thể nào là kẻ phản bội.
Nếu như đó là sự thật thì sao?
Mặc kệ gã đại thúc thợ rèn này có mối quan hệ gì với Verney, Mạc Phàm đã có được quyền điều khiển để tiến hành công tác càn quét, vậy thì không cho phép bất kỳ ai nghi ngờ phán đoán của mình.
Miyamoto Karashi đến đây không hề hỏi nhiều.
Những thẩm phán viên ngoại cần khác cũng không hỏi nhiều.
Chỉ có người này.
Ngay lúc đại thúc thợ rèn cảm thấy nhục nhã và phẫn nộ, điện thoại của Mạc Phàm rung lên.
Mạc Phàm lười giải thích với gã này, bèn nhấc máy nghe điện thoại.
"Mạc Phàm à?" Giọng nói của Chúc Mông truyền đến từ đầu dây bên kia.
"Ừm." Mạc Phàm đáp.
"Cậu sẽ không nghi ngờ cả tôi cũng có vấn đề đấy chứ?" Giọng của Chúc Mông có chút trầm thấp.
Xem ra Chúc Mông đã nhận được tin tức, xác nhận Verney chính là kẻ phản bội.
☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽