"Chính ông đã nói là dùng tính mạng để bảo đảm người phái tới đáng tin cậy." Mạc Phàm nói.
"Tôi... tôi không ngờ tới, Chim Hoàng Yến lại là thẩm phán viên dưới trướng tôi..." Chúc Mông rơi vào thế khó, không biết nên giải thích với Mạc Phàm thế nào.
"Chúc Mông, tôi tin ông, tôi hiểu cách làm của ông. Nhưng ông chính trực không có nghĩa là thủ hạ của ông cũng vậy. Lần này may mà tôi có đề phòng một tay, nếu không thì bản danh sách này đã bị Hắc Giáo Đình hủy rồi." Mạc Phàm thở dài.
"Là lỗi của tôi, lỗi của tôi, là do tôi thiếu suy xét. Nếu như cậu cảm thấy tôi thất trách... vậy cậu muốn xử lý tôi thế nào tôi cũng chấp nhận." Chúc Mông nói với vẻ vô cùng xấu hổ.
"Người có biệt danh Thiết Phong là thủ hạ của ông sao?" Mạc Phàm hỏi.
"Đúng, đúng vậy." Chúc Mông thấy Mạc Phàm không truy cứu chuyện này thì thở phào nhẹ nhõm.
"Ông nói chuyện lại với người này về thái độ làm việc đi." Mạc Phàm đưa điện thoại của mình cho thẩm phán viên Thiết Phong.
Thiết Phong đứng bên cạnh, cũng nghe rõ cuộc trò chuyện giữa Mạc Phàm và Chúc Mông.
Lúc nhận lấy điện thoại, không biết tại sao tay Thiết Phong lại run lên một cái.
"Thiết Phong, cậu trình bày lại sự việc đi." Chúc Mông nói.
"Tôi... tôi nhận được mệnh lệnh liền lập tức tới điểm tập kết, nhìn thấy Chim Hoàng Yến bị đánh trọng thương, nên mới lắm miệng hỏi đã xảy ra chuyện gì." Thiết Phong nói với giọng yếu ớt.
"Thế mệnh lệnh là gì?" Chúc Mông chất vấn.
"Nghe theo toàn quyền điều động của cấp trên."
"Vậy cậu đã gặp cấp trên đặc biệt chưa?" Chúc Mông nói.
"Gặp rồi." Giọng Thiết Phong lí nhí như không muốn nghe nữa.
"Ra ngoài nhiều năm như vậy, có phải cậu đã quên mất làm một thẩm phán viên là như thế nào rồi không? Có cần tôi gọi cậu về dạy lại từ đầu không? Chim Hoàng Yến là thành viên Hắc Giáo Đình, tôi đã lấy tính mạng ra bảo đảm với Mạc Phàm, thế mà Chim Hoàng Yến lại có ý định hủy đi tài liệu danh sách quan trọng. Chuyện này đã được Chánh án và Nghị trưởng xác nhận, chẳng lẽ còn cần phải báo cáo cho cậu, chờ cậu phê duyệt sao? Hay là cậu muốn nói vài câu đòi lại công đạo cho kẻ phản đồ? Tốt lắm, Thẩm Phán Hội cho phép cậu khiếu nại vì Chim Hoàng Yến!" Chúc Mông nổi giận nói.
"Thuộc hạ không... không có ý đó, Nghị viên đại nhân, là do thuộc hạ quá ngạo mạn, thuộc hạ sẽ lập tức xin lỗi cấp trên đặc biệt." Thiết Phong nghe những câu nói sau thì chân đã đứng không vững.
Đã được Nghị trưởng cùng Chánh án xác nhận.
"Làm tốt công việc thẩm phán viên ngoại cần cho tôi! Chim Hoàng Yến đã trở thành nỗi sỉ nhục cho Thẩm Phán Hội Thiên Bắc chúng ta, cậu đừng có làm mất nốt chút tôn nghiêm cuối cùng của một thành viên Thẩm Phán Hội Trung Quốc cho tôi!" Chúc Mông khiển trách.
Thực ra Chúc Mông cũng cực kỳ tức giận.
Chim Hoàng Yến là thẩm phán viên ngoại cần tinh anh, được Chúc Mông vô cùng tín nhiệm. Khi Mạc Phàm tìm ra được manh mối trọng yếu đã để Chim Hoàng Yến tới trước, ai ngờ Chim Hoàng Yến lại có ý đồ hủy đi danh sách tài liệu cho Hắc Giáo Đình.
Tên phản đồ này trước kia suýt nữa hại chết Phó Chánh án Lãnh Thanh, lần này lại suýt chút nữa để cho một ngàn thành viên Hắc Giáo Đình thoát khỏi sự truy bắt.
Chúc Mông đã bị Nghị trưởng Thiệu Trịnh mắng cho một trận, gọi điện thoại cho Mạc Phàm cũng là để Mạc Phàm nguôi giận.
Cũng may nhờ phong ba ở Thần Miếu Parthenon trước đó, Chúc Mông vẫn tính là đã giúp Mạc Phàm một chút, mọi người có giao tình khá sâu, nếu không thì sai lầm to lớn lần này đủ để Chúc Mông cuốn gói rời khỏi ghế nghị viên, còn phải chịu sự quản chế điều tra của quốc gia.
Đời này coi như xong.
Hiện tại Chúc Mông không dám hoài nghi một chút nào phán đoán của Mạc Phàm, vậy mà thủ hạ Thiết Phong của mình còn có gan hỏi đông hỏi tây. Nếu không phải cách nhau cả một Thái Bình Dương thì Chúc Mông đã cho Thiết Phong một cái tát rồi.
Chúc Mông rất rõ ràng, sở dĩ bản thân mình không bị điều tra là do lúc Mạc Phàm báo cáo cho Đường Trung và Thiệu Trịnh đã cầu cho mình một ân huệ lớn.
Nếu Mạc Phàm không nói với Đại Nghị trưởng Thiệu Trịnh rằng Chúc Mông đáng tin, chỉ riêng hành vi của Chim Hoàng Yến đã đủ kéo toàn bộ những người dưới quyền quản hạt của Chúc Mông ở Thẩm Phán Hội Thiên Bắc xuống nước.
Tên Thiết Phong này không có lấy nửa điểm thông minh.
Không biết là ai đã cứu cả Thẩm Phán Hội Thiên Bắc.
Sau khi bị mắng một trận, Thiết Phong thành thật hơn nhiều.
Mạc Phàm cũng không phải người hay chấp nhặt chuyện vặt, dù sao hiện tại cũng là lúc cần nhân lực.
Nhận lại điện thoại, Chúc Mông thấp giọng thành khẩn nói: "Mạc Phàm, lần này cảm ơn cậu, không chỉ cảm tạ cậu đã chứng minh sự trong sạch của tôi, mà còn cảm tạ cậu đã bắt được tên phản đồ này."
"Dù sao cũng quen biết nhiều năm, cùng nhau trải qua không ít sóng gió, ông đừng trách tôi hại ông là được rồi." Mạc Phàm cười nói.
"Nào có, bắt được một quân cờ đen quan trọng như vậy, cậu có đẩy tôi vào hố lửa thì tôi cũng không rên nửa lời. Vậy có cần tôi qua đó không?" Chúc Mông nói.
"Cần chứ, không có nghị viên như ông tới trấn áp tình hình, e là tôi xử lý không xuể." Mạc Phàm nói.
"Vậy được rồi."
Hiệu suất làm việc của Miyamoto Karashi rất cao, không hổ danh là một học bá của Thánh Học Phủ Ojós, trong thời gian ngắn đã tiến hành phân loại hơn một ngàn thành viên Hắc Giáo Đình.
Thiết Phong và những người khác tiếp tục đào sâu ở giáo đường cũ nát. Khi trăng lưỡi liềm vừa lên cao, Miyamoto Karashi đã phân loại xong một phần tư liệu nhỏ.
"Đạo sư, tôi đã lọc ra các thành viên thuộc địa giới Thánh Học Phủ Ojós. Nếu chúng định ra tay với Thánh Học Phủ Ojós, có lẽ chúng ta nên tiêu diệt nhóm người này trước." Miyamoto Karashi nói.
"Ở Thánh Học Phủ Ojós có bao nhiêu người?" Mạc Phàm hỏi.
"Bên trong học viện không nhiều, tổng cộng có 13 tên, ba tên là chấp sự, những người khác là giáo sĩ. Nhưng bên ngoài học viện có rất nhiều giáo đồ, nằm rải rác ở mấy thôn trang thực vật." Miyamoto Karashi trả lời.
"Được, vậy thì ra tay từ Thánh Học Phủ Ojós." Mạc Phàm gật đầu, cảm thấy đề nghị của Miyamoto Karashi không tồi.
"Cấp trên..." Thiết Phong yếu ớt lên tiếng.
Mạc Phàm liếc nhìn hắn.
Rõ ràng là Thiết Phong có chút sợ Mạc Phàm, giống như một thuộc hạ làm sai chuyện, hắn thấp giọng nói: "Thành viên Hắc Giáo Đình đều liên lạc đơn tuyến, nhưng chúng có thể ngầm nhận ra thân phận của nhau. Nếu chúng ta tiến hành diệt trừ một khu vực, chúng có thể phát tín hiệu để đồng bọn ở khu vực khác chạy trốn."
"Ông không tán thành hành động này?" Mạc Phàm hỏi.
"Không phải, không phải, ý của thuộc hạ là, nếu Chim Hoàng Yến đã bị Hắc Giáo Đình mua chuộc, mà cao tầng Hắc Giáo Đình đã từ bỏ những thành viên trong danh sách này, vậy chúng ta có thể để Chim Hoàng Yến giúp chúng ta giăng một mạng lưới cách ly, đề phòng những thành viên Hắc Giáo Đình khác đánh hơi được động tĩnh mà bỏ trốn." Thiết Phong cẩn thận từng chút một đưa ra ý kiến của mình.
Mạc Phàm nhìn về phía Miyamoto Karashi, Miyamoto Karashi gật đầu: "Đây quả thực là một cách hay. Dù sao chúng ta cũng hành động tuần tự, những thành viên ở phía sau rất có khả năng sẽ đào tẩu."