Verney, hay còn gọi là Chim Hoàng Yến, coi như đã hết đường sống. Vốn là một thẩm phán viên nhưng lại tự biến mình thành kẻ phản bội, kết cục chắc chắn còn thê thảm hơn cả thành viên nội bộ của Hắc Giáo Đình.
Thế nhưng, Verney cũng có giá trị của riêng mình, vừa là cao tầng trong Hắc Giáo Đình, vừa là nội gián ẩn mình trong Thánh Học Phủ Ojós.
Nhờ Verney, họ có thể hé lộ một vài manh mối mà không kinh động đến những nội gián khác của Hắc Giáo Đình.
Mạc Phàm cũng hiểu ý của Thiết Phong.
Hiện tại bọn họ đang ở nước ngoài, số lượng Thẩm phán viên ngoại cần có hạn, không thể huy động nhiều pháp sư đến tiêu diệt. Việc tiêu diệt từng tên một mà không kinh động đến khu vực tiếp theo quả thực rất quan trọng.
"Vậy thì Chim Hoàng Yến giao cho ông, ông hãy cẩn thận nói chuyện với cô ta," Mạc Phàm nói với Thiết Phong.
"Không thành vấn đề," Thiết Phong gật đầu.
Chim Hoàng Yến Verney không thể lấy công chuộc tội, nhưng Thiết Phong thì có thể ép cung.
Vào lúc này, Thiết Phong tuyệt đối không đồng tình với Verney. Hoặc là phối hợp với kế hoạch diệt trừ để được chết nhẹ nhàng hơn một chút, hoặc là ngay lập tức tiếp nhận sự trừng phạt của Thẩm Phán Hội.
"Đạo sư, nơi này dù sao cũng là nước ngoài, hành động của chúng ta sẽ bị hạn chế về nhiều mặt, đặc biệt là nếu chúng ta muốn sử dụng ma pháp ở liên bang Andes. Thuộc hạ hy vọng đạo sư có thể tạm thời duy trì thân phận này ở Thánh Học Phủ Ojós, đồng thời xin phép hiệu trưởng cho chúng ta được sử dụng ma pháp," Miyamoto Karashi nói với Mạc Phàm.
"Lẽ nào Thẩm phán viên ngoại cần như các người không có tư cách dùng ma pháp sao?" Mạc Phàm hỏi.
Miyamoto Karashi và Thiết Phong có phần lúng túng.
"Có thì có, nhưng sẽ bị hiệp hội ma pháp địa phương mời đi uống trà. Nhưng nếu là người có vai vế trong Thánh Học Phủ Ojós thì lại khác..." Miyamoto Karashi nói.
"Nói tóm lại là dùng danh nghĩa của Thánh Học Phủ Ojós vẫn hữu hiệu hơn, đúng không?"
"Cũng không hẳn. Chủ yếu là vì các thành viên trong danh sách cần quét sạch đa số chỉ là cấp chấp sự, giáo sĩ, việc này cứ để thuộc hạ chúng tôi lo là được. Đạo sư chỉ cần tiếp tục quan sát, nắm bắt thông tin và manh mối về các thành viên quan trọng hơn của Hắc Giáo Đình," Miyamoto Karashi nói.
Mạc Phàm tâm lĩnh thần hội.
Miyamoto Karashi hy vọng mình tiếp tục làm đạo sư của Thánh Học Phủ Ojós, hành động như chưa từng có chuyện gì xảy ra, vẫn đi dạy học, so găng với những giáo viên khác, và chuẩn bị cho giải thi đấu toàn Châu Mỹ.
Kế hoạch quét sạch vẫn sẽ được tiến hành, bọn họ sẽ báo cáo tiến độ cho Mạc Phàm.
Trở lại Thánh Học Phủ Ojós, mưa đã bao trùm cả học viện từ lâu.
May là nước mưa trông khá trong suốt, các trạm gác cũng không truyền tín hiệu cảnh giới, điều này cho thấy Triệu Mãn Duyên và Mục Bạch đã ngăn chặn thành công hành động của Lam Biên Bức.
Trở lại học phủ, Miyamoto Karashi cũng bắt đầu triển khai kế hoạch quét sạch.
Tất cả đều được tiến hành trong âm thầm. Học viện vẫn hoạt động như thường lệ, bao gồm cả khu làng của lao công bên ngoài, ngày nào cũng như ngày nào, chỉ là một số nhân vật then chốt đã đột ngột biến mất.
Những giáo sĩ, giáo đồ trong danh sách bị quét sạch cực kỳ nhanh chóng. Từ lúc hành động đến khi khống chế được mục tiêu, mọi chuyện diễn ra đơn giản đến không ngờ.
Hơn nữa, lần này Tát Lãng đã lộ đuôi. Nếu không muốn bị các nhân vật cấp cao hơn theo dõi, ả ta tuyệt đối không dám có bất kỳ động thái nào để cứu đám người trong danh sách.
Mất thì mất, Tát Lãng rõ ràng đã quyết định từ bỏ bọn chúng.
Một khi Dẫn Độ Thủ cắt đứt liên lạc, những thành viên Hắc Giáo Đình kia chẳng khác nào những con ruồi bay loạn xạ, không thể nào thoát khỏi lưới truy nã của các thẩm phán viên.
"Kỳ lạ, người này lại không có trong danh sách," Mạc Phàm nói.
"Đạo sư nói người nào?" Miyamoto Karashi không hiểu, hỏi lại.
"Là gã Hansen đi bên cạnh Sancha. Triệu Mãn Duyên vẫn đang theo dõi hắn, chúng ta cũng đã khẳng định hắn là người của Hắc Giáo Đình, nhưng hắn lại không có trong danh sách diệt trừ của chúng ta," Mạc Phàm lật đi lật lại danh sách, xem có bỏ sót hay không.
Ánh mắt Miyamoto Karashi lại sáng lên, vội vàng nói: "Vậy thì cho thấy hắn rất có khả năng là một Hành Hình Nhân!"
"Ý ngươi là sao?" Mạc Phàm hỏi.
"Hành Hình Nhân là do chính Dẫn Độ Thủ trực tiếp liên lạc. Hồng y giáo chủ chỉ biết biệt danh và có quyền điều động họ, chứ hoàn toàn không nắm được thân phận thật sự của họ," Miyamoto Karashi có hơi kích động.
Trong phân hội của Tát Lãng không hề có tư liệu về các Hành Hình Nhân.
Vì thế, trong danh sách thành viên Hắc Giáo Đình tại Thánh Học Phủ Ojós lần này không có cái tên Hansen.
Là thành viên nhưng không lệ thuộc trực tiếp vào hồng y giáo chủ, khả năng lớn nhất chính là — Hành Hình Nhân!
"Có động tới hắn hay không?" Mạc Phàm thăm dò ý kiến của Miyamoto Karashi.
Dù gì Miyamoto Karashi cũng là một thẩm phán viên chuyên nghiệp, chắc chắn am hiểu cách đấu trí với Hắc Giáo Đình hơn.
"Không động! Tên này là cá lớn, e rằng dù chúng ta có tiến hành kế hoạch quét sạch thì hắn cũng không hề sợ hãi, bởi vì hắn vốn không nằm trong danh sách," Miyamoto Karashi nói rất khẳng định.
"Trong tài liệu, Chim Hoàng Yến đã nhắc đến Hành Hình Trưởng Khôi Bái rất nhiều lần, cậu cảm thấy hắn có phải là thật không?" Mạc Phàm hỏi.
"Khả năng rất lớn!" Tâm trạng Miyamoto trở nên phấn chấn hẳn lên.
Lần này thực sự moi ra được quá nhiều tin tức. Mặc dù bị điều đi làm Thẩm phán viên ngoại cần ở Thánh Học Phủ Ojós là một sự giáng chức tạm thời, nhưng gia nhập Thẩm Phán Hội chẳng phải là để chờ một ngày lập công cho quốc gia hay sao?
Không hổ danh Mạc Phàm được gọi là khắc tinh của Hắc Giáo Đình, không chừng bọn họ sẽ sớm kết thúc chuyến công tác ngoại cần vất vả này.
Những người ngoại cần như bọn họ chỉ cần lập được đại công, sau khi về nước sẽ được thăng chức lên Chánh án của Thẩm Phán Hội trung cấp, hoặc là Phó Phán Trưởng của Thẩm Phán Hội cao cấp.
Thẩm Phán Hội được chia thành Thẩm Phán Hội, Thẩm Phán Hội trung cấp, Thẩm Phán Hội cao cấp và Thẩm Phán Hội tối cao.
Thẩm Phán Hội Linh Ẩn chính là một Thẩm Phán Hội cao cấp, mà mục tiêu của Miyamoto Karashi là tiến vào được Thẩm Phán Hội tối cao.
Nếu như hành động lần này thuận lợi, với cấp bậc của Khôi Bái, một khi truy bắt thành công thì hắn sẽ có đủ tư cách để vào được Thẩm Phán Hội tối cao.
Đang nói về Khôi Bái thì một thẩm phán viên da đen đi tới.
"Cấp trên, hai vị bằng hữu của ngài đã an toàn tới trạm gác thứ nhất," thẩm phán viên da đen nói.
"Được, vậy tôi qua đó một chuyến. Miyamoto Karashi, cậu tiếp tục kế hoạch quét sạch, tôi tới đó xem hai người bọn họ có thu hoạch lớn gì không," Mạc Phàm nói.
"Vâng!" Miyamoto Karashi tỏ ra nhiệt tình hết mức.
Thực ra với cấp bậc của Miyamoto Karashi, công trạng bắt giữ chấp sự không mang lại sự thăng tiến quá lớn. Bản thân hắn cũng đã giữ lại một vài tư liệu về các chấp sự.
Từ đầu đến cuối không đụng tới đám chấp sự này là vì muốn câu những con cá lớn hơn.
Đáng tiếc cá lớn chưa câu được, Miyamoto Karashi không dám đánh rắn động cỏ.
"Môn đồ của Lam Biên Bức..." Miyamoto nhìn bóng lưng Mạc Phàm, lẩm bẩm.
Môn đồ, đó là kẻ được tiếp xúc gần nhất với Hồng y giáo chủ Tát Lãng.
Miyamoto Karashi có chút bất đắc dĩ.
Dù gì bọn họ mới là thẩm phán viên, chuyên đối phó với Hắc Giáo Đình.
Vậy mà ba người Mạc Phàm, Mục Bạch, Triệu Mãn Duyên lại moi ra được nhiều thông tin hơn cả bọn họ.
Đây có lẽ là sự khác biệt giữa việc thực thi công vụ và việc mang trong mình mối thâm thù đại hận.
❂ Từng câu chữ → hóa vần ca ← Thiên Lôi Trúc thắm tình bao la ❂