*
Điều Mạc Phàm lo lắng nhất chính là Lam Biên Bức sẽ đào tẩu.
May mắn cho Mạc Phàm là Mục Bạch cùng Triệu Mãn Duyên đã thật sự bắt được Lam Biên Bức.
"Cô ta quá say mê tác phẩm của mình. Nếu không thì dù cô ta muốn chạy, chúng ta cũng chẳng có cách nào bắt được," Mục Bạch nói.
"Chết rồi à?" Mạc Phàm nhìn cái bao tải mà Mục Bạch đang kéo.
Nhắc tới cũng lạ, tại sao Mục Bạch lại mang theo bao tải đựng thi thể chứ, đã thế thi thể Lam Biên Bức vẫn còn nguyên vẹn, cố hết sức mang về một cách hoàn chỉnh.
Quả nhiên, các pháp sư đều có một lời giải thích hợp lý cho chuyện này: Pháp sư Độc hệ và pháp sư Vong linh nhìn thấy thi thể còn hưng phấn hơn cả việc gặp lại bạn gái nơi đất khách quê người.
"Uống thuốc độc tự sát rồi. Để đề phòng, ta đã cho thêm một liều độc nữa, phòng trường hợp cô ta giả chết," Mục Bạch nói.
"Cậu cẩn thận thế là tốt rồi. À mà, lão Triệu đâu?" Mạc Phàm nhìn quanh tìm kiếm.
Mục Bạch chỉ vào một cái bao tải đựng thi thể khác.
Mạc Phàm kinh hãi đến biến sắc.
Lẽ nào...
Mạc Phàm vội vàng mở bao tải ra.
Cứ tưởng Mục Bạch nói đùa, ai ngờ bên trong lại chính là Triệu Mãn Duyên đang nằm đó với sắc mặt trắng bệch, trông như sắp toi mạng.
Lão Triệu hy sinh vì cách mạng rồi sao?
Sớm biết thế này thì dù thế nào mình cũng không đuổi theo Ngô Khổ.
Chưởng giáo chạy mất thì còn có thể đuổi bắt lại được, chứ huynh đệ chết rồi thì...
Mạc Phàm còn chưa kịp sầu não thì Triệu Mãn Duyên với khuôn mặt trắng bệch bỗng mở mắt ra.
Trá thi!
Triệu Mãn Duyên chết không cam lòng nên đã trá thi!
"Mục Bạch, cậu cũng cho lão Triệu một ít thuốc độc đi, để cậu ấy ra đi thanh thản. Nhìn cậu ấy thảm thương như vậy, lòng tớ khó chịu quá," Mạc Phàm nói.
"Cậu ta bị thương nên ngất đi, ta cũng không tìm được thứ gì thích hợp để mang cậu ta theo, nên đành cho vào bao tải, kéo về cùng Lam Biên Bức," Mục Bạch giải thích.
"Ồ ồ." Mạc Phàm lúc này mới hiểu ra.
Xem ra sau này phải bớt mắng Mục Bạch là tên "lục trà xử nam" lại, kẻo có ngày mình cũng được hưởng đãi ngộ thế này.
Bề ngoài trông như cán bộ kỳ cựu, nhưng một khi đã âm u thì đúng là sâu không thấy đáy.
"Vãi thật..." Triệu Mãn Duyên tỉnh thì tỉnh rồi, nhưng phát âm có chút vấn đề. Mạc Phàm phải đọc khẩu hình miệng mới đoán ra cậu ta muốn nói gì.
Cũng không biết cậu ta có nghe được câu mình bảo Mục Bạch cho thêm tí độc, hay là chuyện bị Mục Bạch cho vào bao tải kéo về không nữa.
"Bên phía Lam Biên Bức đã xử lý rất sạch sẽ. Ngoại trừ thu được một ít bản gốc của Cuồng Lệ Chi Tuyền, những tên khác thà chết chứ không khai. Ta và lão Triệu không còn cách nào khác, đành phải xử lý toàn bộ," Mục Bạch thuật lại sơ qua tình hình khi bọn họ đến trạm gác thứ mười.
Mạc Phàm cũng kể lại thu hoạch lớn bên phía mình cho Mục Bạch và Triệu Mãn Duyên nghe.
Đôi mắt Mục Bạch lập lòe băng quang.
Đây thực sự là một tin tức hả hê lòng người.
Bọn họ cuối cùng cũng đã có thể phản công Hắc Giáo Đình.
"Tổ Ngoại Cần của Thẩm Phán Hội đang tiến hành càn quét, có một tên rất đáng để chúng ta đào sâu," Mạc Phàm nói.
"Là ai vậy?" Mục Bạch vội vàng hỏi.
"Là tên vệ sĩ cho tiểu thư nhà giàu tên Hansen. Tên này không có trong danh sách, Miyamoto đoán khả năng cao là Người Hành Hình của Hắc Giáo Đình. Người Hành Hình có qua lại với Dẫn Độ Thủ," Mạc Phàm nói, liếc nhìn Triệu Mãn Duyên vẫn đang không thể cử động bên cạnh.
"Vậy có nghĩa là tên này có thể dẫn chúng ta tìm ra Dẫn Độ Thủ!" Mục Bạch siết chặt nắm đấm.
"Đúng vậy, tên này rất quan trọng. Vì thế... lão Triệu, chúng ta vẫn duy trì thân phận đạo sư, cậu tiếp tục làm 'chuyện cầm thú', giám sát gã Hansen này," Mạc Phàm nói với Triệu Mãn Duyên.
Miệng Triệu Mãn Duyên vẫn đang mấp máy, âm thanh phát ra như thể đang ngậm thứ gì đó.
"Chỉ là hơn nửa Hắc Giáo Đình đều đã biết thân phận của chúng ta rồi, việc tiếp tục giả làm giáo viên cũng không còn ý nghĩa lớn nữa," Mục Bạch nói.
"Không sao, công tác càn quét cũng không phải một sớm một chiều là xong. Một vài kẻ cứng đầu trong danh sách vẫn cần chúng ta tự mình ra tay."
"Trước tiên ta sẽ mang Lam Biên Bức đến phòng thí nghiệm, xem có tìm ra được manh mối nào nữa không," Mục Bạch gật đầu.
"Tìm được manh mối gì trên một người đã chết chứ?" Mạc Phàm trừng mắt.
"Manh mối từ người chết mới là chân thật nhất. Một người dù đi đến bất cứ đâu, thậm chí chỉ cần hít thở, những hạt bụi đặc thù trong không khí bám lại trong mũi cũng có thể chứng minh người đó đã từng đến nơi nào. Ta định giải phẫu Lam Biên Bức," Mục Bạch nói.
...Mạc Phàm á khẩu, không nói được lời nào.
Haiz, Mục Bạch trước đây dù gì cũng từng là nam thần học đường. Bây giờ thì càng lún sâu vào con đường hắc ám, quả nhiên người độc thân quá lâu rất dễ sinh ra cực đoan.
* * *
Đêm lạnh, tiếng sóng biển vỗ dồn dập, mỗi lần đập vào đá ngầm lại vang lên âm thanh tựa như dã thú gầm gừ.
Ánh đèn ở Thôn Lô Hội tối tăm, bị một lớp sương mù bao phủ, tựa hồ như mạch điện đã lâu năm không được sửa chữa. Vài ngọn đèn đường lấp loé một cách quỷ dị, làm cho những cây dừa già lúc ẩn lúc hiện.
Mấy bóng người nhẹ nhàng như hải âu lướt trên sóng biển, đáp xuống cọc gỗ chắn thủy triều. Lợi dụng ánh đèn đường tù mù, họ không một tiếng động lẻn vào trong thôn. Khi đèn sáng trở lại, tất cả dường như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
"Tôi qua bên kia xem, mấy người chọn mục tiêu rồi có thể động thủ," Mạc Phàm nói với Thiết Phong bên cạnh.
Thiết Phong gật đầu, dùng hành động để chỉ huy vài thẩm phán viên khác.
Thôn Lô Hội, đây chính là nơi thành viên Hắc Giáo Đình dùng để trồng cây thuốc phiện Cuồng Lệ.
Trong thôn trang này hẳn là có một ít thôn dân vô tội, thậm chí họ còn không biết thứ mình trồng là gì. Nếu quét sạch tất cả trong một nốt nhạc thì quả thật là quá phi nhân đạo.
Bây giờ thì tốt rồi, trong tay đã có danh sách chính xác, cứ nhìn mặt bắt người là được.
Lần hành động này có tổng cộng 13 thẩm phán viên. Mạc Phàm cũng chọn đến đây vì lo lắng nơi này có một vài cao thủ của Hắc Giáo Đình.
Phía sau thôn là một vách đá, thôn trang được xây dựng dựa vào vách đá này.
Lúc này, Mạc Phàm đang đứng trên vách đá, từ đây có thể quan sát toàn bộ Thôn Lô Hội.
Ở cuối thôn, hai thẩm phán viên đã bắt được bốn tên giáo sĩ Hắc Giáo Đình định bỏ trốn khi nghe thấy động tĩnh.
Trong thôn, Thiết Phong đang giao chiến với một thành viên Hắc Giáo Đình. Ma pháp Thổ hệ cuộn lên một lớp bùn đất, gần như che khuất tầm mắt của mọi người.
"Nơi này còn một tên, đáng chết!"
Mạc Phàm nghe thấy động tĩnh ngay dưới chân mình.
"Là thằng nhóc tóc vàng, xử lý nó nhanh lên!"
Dưới vách đá, hai tên giáo sĩ áo đen đang lợi dụng ma pháp Phong hệ để trèo lên.
Có thể thấy một luồng khí lưu xoắn ốc, tựa như một sợi dây thừng màu trắng treo trên vách đá. Bọn chúng như những cao thủ võ hiệp, giẫm lên sợi dây thừng bằng gió đó mà leo lên trên.
Haiz, đầu thôn, cuối thôn, bờ biển, rồi cả rừng lô hội...
Bao nhiêu đường sống như vậy, sao hai tên giáo sĩ áo đen kia không đi, lại cứ phải đâm đầu lên vách đá nơi mình đang canh giữ chứ?
Chẳng phải là tự mình cắt đứt đường sống hay sao?
✫ Một chữ gieo, ngàn câu hát ✫ Thiên Lôi Trúc hóa giấc mơ xanh