Cũng không phải quân liên bang không có đòn sát thủ của riêng mình, chỉ là để giảm thiểu tổn thất, Hỗn Độn Thập Tự Trận của bọn họ sẽ không được tung ra ở tiền tuyến đầu tiên.
Hỗn Độn Thập Tự Trận là do 3000 pháp sư tạo thành, trong đó cốt lõi của trận pháp là một pháp sư Hỗn Độn hệ cao giai cùng mười pháp sư trung giai chuyên tu Hỗn Độn hệ.
Nhìn qua, bọn họ như một phi tiêu hình chữ thập khổng lồ, khi tất cả mọi người đều sử dụng ma pháp hủy diệt, toàn bộ Thập Tự Trận do các pháp sư tạo thành sẽ xoay tròn như cối xay gió.
Đây không phải là các pháp sư di chuyển có thứ tự để tạo ra hình ảnh cối xay gió, mà là do ma pháp Hỗn Độn vận chuyển hình thành một vòng xoáy, bao phủ trên đoàn pháp sư đông đảo này, cho nên trông như thể các pháp sư đều đang chậm rãi chuyển động theo.
Ma pháp mang theo khí tức hủy diệt tựa cầu vồng trút xuống như mưa, nhằm thẳng về phía phong hạm của phản quân.
Rất nhanh, phong hạm khởi động lớp vỏ hạm, những pháp sư Quang hệ kia tạo thành kết giới khiến cho phong hạm vốn hư ảo này trông càng thêm sinh động, càng thêm chân thực, với những đường ánh sáng vàng kim hiện ra trong tầm mắt mọi người.
"Không thể nào, đòn sát thủ của quân liên bang chúng ta chỉ đơn giản là bao trùm một cách thô bạo như vậy thôi sao?" Triệu Mãn Duyên ngẩng đầu lên, thấy ma pháp sơ giai và một ít ma pháp trung giai đang dày đặc trút xuống.
Phản quân người ta dùng 2000 người đã tạo thành phong hạm uy lực vô cùng.
Quân liên bang 3000 người tạo thành Thập Tự Trận, mới nhìn qua còn rất hoành tráng uy vũ, nhưng sức chiến đấu lại kém xa phản quân.
"Đừng nóng vội, quân đoàn của chúng ta làm sao có thể yếu được," tiểu ca đeo khuyên mũi nói.
Quả nhiên, không lâu sau lại có một làn sóng hủy diệt như cầu vồng ập đến, mấy ngàn đạo năng lượng nổ tung trên lớp vỏ hạm ánh sáng của phong hạm, nổ đến mức cả thành phố rung chuyển.
Làn sóng ma pháp cầu vồng hủy diệt vẫn chưa dừng lại, trên Thập Tự Trận, vòng xoáy Hỗn Độn lại một lần nữa chuyển động, sau đó một loạt ma pháp gần như y hệt lại bay vút ra.
Vèo vèo vèo vèo!
Ma pháp sơ giai và ma pháp trung giai kéo dài không dứt, tần suất thi triển của các pháp sư trong Thập Tự Trận cực nhanh, từng đợt sóng liên tiếp nối nhau, rõ ràng là mấy ngàn ma pháp vừa bao phủ xong, rất nhanh lại có mấy ngàn ma pháp khác lơ lửng trên không trung chờ giáng xuống.
Giống như pháo liên thanh, sau khi bắn xong một loạt thì lập tức thay hàng khác.
Nhưng các pháp sư trong Thập Tự Trận đều phóng ma pháp cùng lúc, bọn họ cũng không cần xếp hàng chờ đợi.
"Chuyện gì thế này, sao tần suất thi pháp của bọn họ lại nhanh như vậy?" Triệu Mãn Duyên kinh ngạc nói.
Từng loạt ma pháp nối liền nhau, gần như không hề ngừng nghỉ.
Vấn đề là trong quân đội, phần lớn đều là ma pháp sư sơ giai và trung giai, tu vi của bọn họ không thể nào đạt tới cảnh giới Nhất Niệm Tinh Quỹ.
Vì vậy, dù cho tốc độ thi pháp của mỗi pháp sư có chênh lệch, cũng không thể nào tạo ra được mật độ oanh tạc dày đặc đến thế.
"Là Dấu Ấn Sao Chép của Hỗn Độn hệ!" Mục Bạch bỗng hiểu ra điều gì, kinh ngạc thốt lên.
Sao chép ra!
Đây là năng lực của Hỗn Độn hệ cao giai.
Do một pháp sư Hỗn Độn hệ cao giai bố trí một Dấu Ấn Sao Chép, lại có những pháp sư Hỗn Độn hệ khác khuếch tán nó ra toàn bộ quân đoàn Thập Tự.
Chỉ cần trong trận có một pháp sư sử dụng ma pháp sơ giai hoặc trung giai, kỹ năng đó sẽ ngay lập tức được dấu ấn hư không trên đỉnh đầu sao chép ra một cái y hệt.
"Hỗn Độn hệ còn có năng lực này á?" Mạc Phàm trợn to hai mắt, vẻ mặt đặc biệt ngạc nhiên.
Triệu Mãn Duyên và Mục Bạch đều tối sầm mặt lại.
Con mẹ nó chứ, tốt xấu gì cậu cũng là một pháp sư Hỗn Độn hệ, vậy mà không biết năng lực của hệ mình luôn sao?
Có ai còn "mù" ma pháp hơn Mạc Phàm không?
"Sao chép chứ không phải phục chế sao?" Triệu Mãn Duyên hỏi.
"Đúng, là phục chế, cho nên ma pháp tấn công của bọn họ mới dày đặc như vậy. 3000 pháp sư sử dụng ma pháp hủy diệt, dù cho là ma pháp sơ giai yếu ớt nhất thì sau khi phục chế cũng đã trở thành 6000," Mục Bạch giải thích.
"Lợi hại phết, xem ra quân liên bang cũng không phải ngồi chơi không," Mạc Phàm thán phục.
Mặc dù đang trầm trồ trước thực lực thật của quân liên bang, nhưng việc Hỗn Độn hệ còn có năng lực sao chép càng khiến Mạc Phàm kinh ngạc và vui mừng hơn.
Nếu như mình có thể phục chế được ma pháp hủy diệt, vậy thì dùng một cái Cung Điện Lôi Thiểm, lại dùng ma pháp sao chép của Hỗn Độn hệ... thành hai cái!
Ma pháp sao chép là của Hỗn Độn hệ cao giai, ma năng tiêu hao chắc chắn thấp hơn Lôi Cung rất nhiều.
Thế này chẳng phải là mua cái thứ hai được giảm giá à!
Phải học, nhất định phải học Dấu Ấn Sao Chép!
Hỗn Độn hệ cao giai, vốn mình là một pháp sư Hỗn Độn hệ cao giai chính tông, quân liên bang học được, tại sao mình lại không?
Đoàn trận 3000 pháp sư vốn đã có sức uy hiếp cực mạnh, lại thêm Dấu Ấn Sao Chép điên cuồng nhân đôi, quy mô trực tiếp tăng lên 6000 người, ngay cả phong hạm của phản quân cũng không chống đỡ nổi.
Huống hồ đội xung phong đang từng bước chiếm đóng pháo đài, pháo đài là căn cơ của phong hạm, căn cơ không còn thì phong hạm cũng lung lay.
Sau vài đợt càn quét, phong hạm bắt đầu tan rã.
Đã có mấy trăm pháp sư Phong hệ tự thoát ly khỏi phong hạm, bắt đầu chạy trốn về phía ngoại ô phía tây.
Ma pháp sao chép vẫn còn lơ lửng trên bầu trời, truy kích những kẻ địch đang tháo chạy.
Phản quân ở pháo đài Chợ Đông Lạnh cuối cùng vẫn phải bỏ chạy, toàn bộ pháo đài cũng sụp đổ.
Loại công trình quân sự lâm thời này chủ yếu do các pháp sư Thổ hệ kiến tạo, bọn họ dùng vật liệu tại chỗ để dựng lên pháo đài và chiến hào, nên thực tế nếu tìm được những pháp sư Thổ hệ kiến tạo này thì tốc độ phá hủy sẽ rất nhanh.
Đáng tiếc là những pháp sư Thổ hệ đều là nhân tài trong toàn bộ quân đoàn, dù cho phong hạm bị phá hủy thì bọn họ cũng không hề hấn gì, được phản quân bảo vệ nghiêm ngặt.
Chiếm được Chợ Đông Lạnh, các kiến tạo sư của quân liên bang cũng nhanh chóng xây dựng trạm gác lâm thời, dựng lên lá cờ của quân liên bang.
Những lá cờ này cũng rất quan trọng, dù sao trong thành Prajna vẫn còn rất nhiều quân đoàn đang giao chiến với phản quân, nếu như họ bị kẻ địch ép lui thì có thể lập tức rút về nơi có trạm gác treo cờ này.
Ngoài dự kiến là quân liên bang lại chiếm được những pháo đài này từ trước, không ít đội quân liên bang chiến đấu tự do đã thở hổn hển chạy đến Chợ Đông Lạnh.
Trong lúc nhất thời, quy mô lực lượng ở Chợ Đông Lạnh do Quân thống Blair dẫn đầu càng thêm lớn mạnh.
"Hahaha, Jason, mày thực sự là một lãnh đạo xung phong ưu tú nhất! Không có binh sĩ của mày tự bạo cùng kẻ địch thì chúng ta không thể chiếm lấy pháo đài Chợ Đông Lạnh nhanh như vậy được. So với các quân doanh khác thì chúng ta tổn thất rất ít!" Quân thống Blair kích động khác thường nói.
"Tất cả đều nhờ vào thần Forneus phù hộ, hơn nữa chúng tôi cũng không nghĩ là mình còn sống sót," viên sĩ quan Tinh Tinh Đen nhìn lướt qua những binh sĩ trưởng bên cạnh mình.
Người còn sống không còn nhiều, nhưng lạ là ba tên tự xưng đến từ phân hiệu Học viện Thánh Ojós lại không hề hấn gì.
Thật khó mà tin nổi.
Nhưng mà nghe ngữ khí của Quân thống Blair, có vẻ như bọn họ lại sắp được thăng chức rồi.