Cắm lá cờ xuống Pháo đài Băng Giá.
Quân thống Blair lập tức trở thành ngôi sao mới chói mắt nhất của toàn bộ quân liên bang, ngay cả Hội nghị Quân Tướng cũng có một ghế cho ông.
Hội nghị Quân Tướng chính là bộ chỉ huy tác chiến cao nhất, mỗi người ở đó đều có thể thao túng cả trận phản kích quy mô lớn này.
Quân thống Blair không ngờ có ngày mình lại được đứng ngang hàng với những vị lãnh đạo mà mình tôn kính nhất, cùng họ thương thảo về trận chiến ở rừng mưa nhiệt đới tiếp theo.
Chiến dịch đoạt lại thành Prajna.
Nhưng trên thực tế, phản quân chiếm giữ từ rừng mưa nhiệt đới đến tận thành Prajna, dù thế nào cũng phải xua đuổi bọn chúng tới bờ bên kia của Sông Nhiệt.
Còn chuyện chiếm lấy Thành Bán Lĩnh Sơn thì đó là việc của sau này.
Vì thế, sau khi có được quân quyền cao hơn, việc đầu tiên Blair làm khi trở về chính là luận công ban thưởng.
Quân đoàn xung phong có tỉ lệ tử vong lớn nhất, nhưng công lao giành được cũng to nhất, vì thế công đầu thuộc về Sĩ quan Tinh Tinh Đen Jason.
Hắn dẫn đầu đội xung phong, chẳng khác nào phá tan nền móng của pháo đài, nếu không thì Quân đoàn Thập Tự không cách nào tiến đến khoảng cách tấn công hợp lý được.
Quân đoàn Thập Tự cũng rất cường đại.
Chỉ là sự tồn tại của nó có một điểm yếu chí mạng.
Khoảng cách tấn công có giới hạn, di chuyển lại quá mức chậm chạp.
Phong Hạm của kẻ địch trấn giữ trên cao, quân đoàn ba ngàn người của bọn họ lại là mục tiêu vô cùng lớn, một khi bị nhắm tới, còn chưa đến được tầm tấn công đã bị lưỡi cưa gió xé xác quá nửa, vậy thì họ còn lấy gì để chống lại kẻ địch ở Pháo đài Băng Giá và Phong Hạm?
Vì thế, đội tiên phong cực kỳ quan trọng, họ phải đến được vị trí đủ để uy hiếp Phong Hạm, đồng thời làm nhiễu loạn trận hình của chúng, Quân đoàn Thập Tự mới có thể ở vị trí an toàn mà điên cuồng oanh tạc.
"Jason, mày cũng biết đấy, khi chúng ta cắm cờ liên bang lên pháo đài này thì có rất nhiều pháp sư tự do đồng ý gia nhập phe chúng ta. Vì thế, tao giao những pháp sư tự do này cho mày chỉ huy, vừa thống kê xong, có 1300 người."
"Vì thế, Jason, từ bây giờ mày chính là Quân thống ngàn người."
Blair vỗ mạnh vào vai Sĩ quan Tinh Tinh Đen, dáng vẻ cực kỳ tán thưởng.
Thực ra, Jason lúc này vẫn còn sợ hãi không thôi. Sau khi trải nghiệm uy lực của Phong Hạm địch, hắn mới ý thức được đám phản quân màu nâu ở pháo đài buồn cười đến mức nào.
Nhưng có được công lao to lớn cùng phần thưởng hậu hĩnh, toàn thân hắn lại sôi trào lần nữa.
Quân thống ngàn người, đây chính là quân thống có thực quyền!
Đã từng có một giáo viên mắng mình là đồ ngu si tứ chi phát triển, nói rằng cả đời này mình cũng không leo lên được vị trí quân thống.
Sự thật đã chứng minh, lão giáo viên kia đã sai!
Bản thân mình hiện tại là quân thống, mà mình cũng mới 30 tuổi.
Trở thành quân thống, về cơ bản có thể làm vua một cõi ở mấy thành phố tuyến một, tuyến hai, có thể chọn người vợ có vóc dáng đẹp nhất, khuôn mặt xinh nhất, ở trong biệt thự có phong cảnh hoàn mỹ nhất, ngay cả lãnh đạo thành phố cũng phải khách sáo với mình. Quả thực là muốn làm gì thì làm.
"Nhiệm vụ tiếp theo là xung kích vào nơi đóng quân của địch trong rừng mưa, mục tiêu của chúng ta là nơi đó. Đến lúc đó, hy vọng mày tiếp tục thể hiện thần dũng, thậm chí là vang danh khắp liên bang," Blair tiếp tục khích lệ.
"Cái gì, rất nhiều người đã biết đến tôi rồi sao?" Jason vui vẻ nói.
"Đó là đương nhiên, bây giờ mày cứ đến quân doanh của tao hỏi thử xem, có ai mà không biết đến Quân đoàn Kèn Hiệu Jason chứ," Blair nói.
Quân đoàn Kèn Hiệu!
Đây chính là một danh xưng vô cùng vinh dự.
Jason điên cuồng gật đầu, cảm giác như tinh thần quân nhân đã nhập vào người.
"Mấy tên lính của mày cũng có công lao không nhỏ, đều được thăng lên quân hàm sĩ quan. Làm tốt lắm, các chàng trai, các cậu đều là anh hùng của liên bang, là người bảo vệ của quốc gia," Blair vỗ vai những người khác.
Mạc Phàm, Triệu Mãn Duyên, Mục Bạch thì mặt không cảm xúc, nhưng anh chàng đeo khuyên mũi cùng những người khác thì kích động đến mức suýt nhảy cẫng lên.
Làm lính.
Bọn họ lại có vinh hạnh được quân thống đại nhân vỗ vai.
Cảm giác như uy lực ma pháp lần tới thi triển sẽ tăng thêm vài phần.
Rời khỏi quân doanh, ba người Mạc Phàm, Triệu Mãn Duyên, Mục Bạch lại thay quân phục.
"Ba đứa chúng mày... đi theo tao," Sĩ quan Tinh Tinh Đen nhìn ba người họ, nói cực kỳ nghiêm túc.
Mạc Phàm căng thẳng trong lòng.
Xem ra tên Sĩ quan Tinh Tinh Đen này cũng không ngốc thật, trải qua hai trận chiến, hắn đã ý thức được vấn đề nằm ở đâu.
"Hừ, đừng tưởng rằng tao không biết..." Ánh mắt của Sĩ quan Tinh Tinh Đen trừng lên.
"Khà khà, bị cấp trên phát hiện rồi," Triệu Mãn Duyên không nén được vẻ đắc ý.
Đúng là bọn họ không phải lính quèn, hơn nữa với thực lực của họ, thao túng một trận chiến quy mô nhỏ cũng không thành vấn đề.
"Tao cũng không so đo với chúng mày, nhưng nếu chúng mày còn muốn sống sót trong lần tiếp theo thì tốt nhất hãy đi sát theo tao, đến lúc mấu chốt thì bảo vệ tao, hiểu chưa?" Jason nói.
Cái gì cơ?
Cấp trên không tính toán với chúng tôi?
Theo sát?
Ba người lần lượt hiện lên dấu chấm hỏi đen kịt trên đầu.
"Sao, chúng mày ngu thật à, qua hai lần rồi, lẽ nào chúng mày vẫn chưa hiểu tình hình thế nào sao? Mới gia nhập thì chúng mày chỉ là lính quèn, hiện tại đã mặc đồ sĩ quan, chúng mày thật sự cho rằng là dựa vào thực lực của chính mình hay sao?" Jason hừ lạnh một tiếng.
"Ẹc..." Mạc Phàm không biết nên đáp lại thế nào.
"Thần Forneus, chúng mày có biết thần Forneus không? Là Nữ thần Rừng Rậm, là nữ thần dịu dàng nhất, trung trinh nhất trên dãy Andes. Tao từ khi lên 5 tuổi đã bắt đầu cúi lạy cây chuối trước cửa nhà, thực ra là đang cung phụng thần Forneus, gần ba mươi năm, cuối cùng cũng đã lay động được người," Jason nói.
Ba người nhìn nhau, vẻ mặt mỗi người lại một vẻ đặc sắc.
"Ý của cấp trên là, sở dĩ ngài đánh đâu thắng đó, bách chiến bách thắng, liên tục thăng chức, liên tục lập công là bởi vì từ năm 5 tuổi đã khấu đầu trước cây chuối?" Mạc Phàm hỏi.
"Không sai!" Sĩ quan Tinh Tinh Đen dõng dạc nói.
"Được rồi, cấp trên vui là được," Mục Bạch bất lực nói.
"Ba đứa chúng mày cứ theo tao, hẳn là cũng dính được một ít thần khí của tao, nhưng mà tao cũng không ngại đâu, dù sao chúng ta cũng đã cùng nhau vượt qua hoạn nạn. Jason tao có ăn ngon mặc đẹp, thì chúng mày cũng không thiếu thịt gà nướng. Có thể nói, tao sẽ dẫn chúng mày vào đạo của thần Forneus, cùng nhau hiếu kính người," Jason vô cùng đắc ý nói.
Nói xong lời này, Jason lắc lư thân hình to lớn rời đi, hẳn là đi kiểm kê đám lính mới.
Mạc Phàm, Mục Bạch, Triệu Mãn Duyên đứng tại chỗ, nhìn bóng lưng của gã.
"Hiếm có thật, lâu rồi chưa thấy ai ngây thơ đến mức không nhiễm bụi trần như vậy," Mạc Phàm nói.
"Sự thông minh của hắn làm chúng ta cảm động đến tè ra quần..." Triệu Mãn Duyên nói.
"Cũng tốt, như vậy chúng ta có thể che giấu tốt hơn, bị phản quân phát hiện chậm một chút thì càng có lợi cho chúng ta," Mục Bạch mãi mới tìm ra được một lý do.
✫ Một chữ gieo, ngàn câu hát ✫ Thiên Lôi Trúc hóa giấc mơ xanh