Phù Thủy Bão Táp Zwirner vẫn thua Phi Xuyên Ngai Lang một chút khi đọ về tốc độ.
Cánh tay hắn lộ ra trước mặt Phi Xuyên Ngai Lang, nhưng nó không hề tham lam, quyết không bỏ qua cánh tay của kẻ địch.
“Nham Cơ!”
Phù Thủy Bão Táp Zwirner rùng mình, cánh tay ngăm đen bỗng chốc được phủ kín bằng bùn đen, lớp bùn nhanh chóng khô lại hóa thành một lớp giáp đá kiên cố bảo vệ bên ngoài.
Quả nhiên, Phi Xuyên Ngai Lang cắn một phát nhưng không thể nào xuyên thủng.
“Grừ... grừ...”
Phi Xuyên Ngai Lang không muốn gãy răng, bèn ngoạm luôn cánh tay này rồi quật mạnh hắn lên không trung. Zwirner bị quăng đến choáng váng đầu óc, khi rơi xuống lại nghe thấy một tiếng tru đầy uy vũ.
Một ngọn núi băng đột ngột trồi lên, những góc cạnh sắc lẻm lao vút lên, đâm thẳng vào Phù Thủy Bão Táp Zwirner đang rơi tự do.
Zwirner sợ hết hồn, không ngờ con yêu lang cấp Thống Lĩnh này lại là ma vũ song tu, yêu thuật của nó thậm chí còn cường đại hơn một vài Pháp sư hệ Băng.
Phù Thủy Bão Táp Zwirner gọi ra Phong Chi Dực. Đôi cánh gió của Zwirner không giống với các Pháp sư hệ Phong thông thường, đa số pháp sư sẽ ngưng tụ khí lưu thành hình đôi cánh sau lưng rồi vỗ cánh bay lượn như chim.
Phong Chi Dực của Zwirner lại là hàng chục luồng gió xoáy chồng lên nhau, tạo thành một cái đĩa khí dưới chân.
Hắn giẫm lên đĩa khí này, trông có vài phần phong thái cưỡi mây đạp gió. Đĩa khí xoay tròn cực nhanh, có thể thấy một luồng khí lưu bị nó đánh xuống mặt đất, còn Zwirner cũng thuận thế xoáy ốc bay lên cao, né tránh những mũi băng sơn sắc nhọn đang chực chờ đâm thủng cơ thể mình.
Rõ ràng giữa Phù Thủy Bão Táp Zwirner và đĩa khí dưới chân có sự phối hợp cực kỳ ăn ý, bất kể là chuyển hướng hay vươn mình trên không trung đều vô cùng linh hoạt.
Phi Xuyên Ngai Lang không thể bay, nó chỉ có thể gào thét gọi lên những ngọn núi băng, những cây cầu băng để kết nối chúng lại, nhằm chiến đấu với Phù Thủy Bão Táp Zwirner.
Ở trên không, Phù Thủy Bão Táp Zwirner chiếm ưu thế rất lớn. Hắn định tách ra khỏi khu vực núi băng nhô lên, từ khoảng cách xa vận dụng ma pháp hệ Phong và hệ Nham để tấn công Phi Xuyên Ngai Lang.
“Gàooo!”
Phi Xuyên Ngai Lang đã rất lâu không được ra ngoài chiến đấu, vất vả lắm mới tìm được đối thủ. Để chứng minh với Mạc Phàm rằng mình không hề lười biếng trong suốt thời gian qua, nó tấn công từng đợt liên tục.
“Ầm!”
Một tháp băng đổ ập về phía Zwirner, thân thể hắn loạng choạng, suýt nữa thì bị tháp băng đụng trúng.
Phi Xuyên Ngai Lang nhìn thấy cơ hội, lập tức bộc phát toàn lực, phía sau bộ lông trắng tung bay xuất hiện tới năm tàn ảnh.
Zwirner vừa thoát khỏi đĩa khí, nhưng ngay sau đó đĩa khí lại xuất hiện dưới chân hắn.
Phi Xuyên Ngai Lang biết rõ, chỉ cần đĩa khí tiếp cận được Zwirner thì nó sẽ mất đi cơ hội tuyệt hảo này.
“Vù vù vù vù!”
Phi Xuyên Ngai Lang vẫn đang tăng tốc, năm tàn ảnh phía sau đã cho thấy nó đang ở tốc độ cực hạn. Hơn nữa, tháp băng đang ở góc 90 độ, cho dù nó có thể chạy dọc theo tường băng xông lên thì tốc độ cũng sẽ giảm đi mấy phần.
“Gàoooo!”
Phi Xuyên Ngai Lang gầm lên vài tiếng, có thể thấy tứ chi của nó vì căng cứng quá độ mà xuất hiện vài vết rách. Bắp thịt rách toạc, da cũng nứt ra, từng đường gân máu hiện lên, hoặc có lẽ đó là những sợi gân đỏ rực hiện ra vì tốc độ quá khủng khiếp.
“Oành!”
Toàn bộ sông băng dưới chân nát tan, sau lưng Phi Xuyên Ngai Lang xuất hiện tàn ảnh thứ sáu. Những tàn ảnh này kết hợp với tứ chi đẫm máu của nó, trong khoảnh khắc nhảy lên tháp băng càng lộ ra vẻ đẹp kinh diễm.
“Đột phá tốc độ?”
Mạc Phàm có chút kinh ngạc nói.
Bóng sói như một viên đạn được bọc trong bão tuyết, bắn vút đi từ đỉnh ngọn tháp băng.
Cũng chính vào khoảnh khắc tăng tốc then chốt đó, mặc dù Zwirner đã giẫm lên đĩa khí nhưng vẫn chưa kịp giữ thăng bằng lại cơ thể.
“Xoẹt!”
Móng vuốt sói lướt qua, sau khi tốc độ tăng vọt, uy lực của nó cũng tăng lên không ít. Chỉ thấy những lưỡi móng vuốt sắc lẻm hiện ra như những mũi tên băng giữa không trung, mạnh mẽ chém xoẹt qua người Phù Thủy Bão Táp Zwirner.
“Két!”
Phù Thủy Bão Táp Zwirner vừa định bay lên cao thì thân thể hắn bỗng cứng đờ. Máu tươi từ bụng hắn phun ra xối xả, ngay sau đó, nửa thân trên của hắn lìa khỏi cơ thể.
Đĩa khí theo quán tính tiếp tục bay lên trên, mang theo nửa thân dưới của Zwirner, còn nửa thân trên thì máu chảy đầm đìa, rơi xuống tháp băng rồi vỡ thành một đống thịt nát.
“Vù vù vù!”
Đĩa khí vẫn bay lên không trung, không ngừng bay xa, cũng không biết đã mang nửa đoạn thân thể của Zwirner đến nơi nào.
“Gàoooo!”
Phi Xuyên Ngai Lang đáp xuống sông băng, hướng về phía vũng máu tươi trên mặt đất mà gầm lên.
Mỗi lần chiến thắng, Phi Xuyên Ngai Lang đều thích gầm lên một tiếng như vậy, cứ như sợ người khác không biết nó đã thắng.
“Làm tốt lắm!” Mạc Phàm giơ ngón tay cái với Phi Xuyên Ngai Lang.
Có một quãng thời gian dài Mạc Phàm coi Phi Xuyên Ngai Lang như chó, bây giờ thấy được phong thái của nó, không khỏi bắt đầu suy nghĩ cẩn thận xem có nên thăng cấp cho nó không.
Cũng không phải Mạc Phàm cố ý ngó lơ Phi Xuyên Ngai Lang, chủ yếu là từ cấp Thống Lĩnh lên cấp Quân Chủ không phải cứ muốn cường hóa là được.
Hồn cấp Quân Chủ.
Huyết thống cấp Quân Chủ.
Xương cấp Quân Chủ.
Tập hợp đủ ba món này thì xác suất thành công để Phi Xuyên Ngai Lang thăng cấp cũng chưa tới 20%.
Hiện tại trong tay Mạc Phàm còn chẳng có một cọng lông nào, huống hồ còn phải là loại tương thích với Lang Tộc.
“Thử xem trong Triệu Hoán Vị Diện của các ngươi có không, thấy ngươi có khát vọng trở nên mạnh mẽ như thế.” Mạc Phàm nói với Phi Xuyên Ngai Lang.
Phi Xuyên Ngai Lang hiện giờ đang ở cấp Kỳ Thống Lĩnh, thực lực muốn tăng lên dù chỉ một chút cũng đã cực kỳ gian nan.
Nhưng vừa nãy nó đã bứt phá giới hạn tốc độ của mình, điều này rất đáng quý.
“Gào gào!” Phi Xuyên Ngai Lang gật đầu, trở lại không gian thứ nguyên của Mạc Phàm.
Giải quyết cường địch Zwirner là đủ rồi, chỉ là nhân vật tiếp theo xuất hiện buộc mình phải dùng tới năng lực chân chính.
...
“Tại sao con sói đó lại quay về chỗ mày? Chẳng phải nó nên đến chỗ tao mới đúng sao, tao đã cầu nguyện Thần Forneus rồi mà?” Jason đi tới, trên mặt còn mang theo nụ cười đắc thắng.
“Vì nó là thú triệu hồi do tôi bồi dưỡng.” Mạc Phàm nói.
Jason lập tức rơi vào trầm tư.
“Nói cách khác là nó không có liên quan gì tới Thần Forneus sao?” Jason nghiêm túc hỏi.
“Vốn dĩ ngay từ đầu đã chẳng liên quan gì sất!” Mạc Phàm bực bội mắng.
“Lẽ ra tao nên nghĩ đến sớm hơn mới phải...” Vẻ mặt Jason trông rất đăm chiêu, hắn nói tiếp với Mạc Phàm: “Thực ra hồi 16 tuổi, tao còn lén lút cúng bái cả Thú Thần Briel nữa.”
“Biến đi được không?”
ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ