"Cậu không cần ngụy trang nữa." Jason cản đường Mạc Phàm.
Mạc Phàm cau mày, nhìn gã đàn ông có tướng mạo thô kệch này.
"Tôi không phải kẻ ngốc hoàn toàn. Từ đầu đến giờ, thực lực cậu thể hiện không phải là thứ mà một binh lính liên bang bình thường có được." Jason nói với vẻ khá chắc chắn.
"Trừ khi bị mù, nếu không thì ai cũng nhìn ra thôi." Mạc Phàm đáp.
"Rốt cuộc cậu là ai?" Jason chất vấn.
Mạc Phàm không ngờ Jason lại hỏi vấn đề này vào lúc này. Tuy gã này phản ứng có hơi chậm chạp, nhưng cũng không phải là một kẻ thiểu năng hoàn toàn.
Jason là một tấm bình phong không tồi, cho đến giờ tên chỉ huy và Khôi Bái vẫn chưa phát hiện ra bọn họ. Thế nhưng khi Mạc Phàm không ngừng thể hiện thực lực, gã tinh tinh đen này hẳn đã nhận ra có điều gì đó không đúng.
"Cậu không cần phải nói, tôi đoán ra rồi. Trước đó mấy người các cậu nói là học viên của Thánh Viện Ojos chi nhánh thành phố Lor, huy hiệu của học viện không thể làm giả được." Jason phân tích một cách nghiêm túc và cẩn thận.
"Muốn nói gì thì nói thẳng đi." Mạc Phàm có vẻ mất kiên nhẫn.
"Như đã nói, liên bang được Thánh Viện Ojos chống lưng, hẳn là cũng có một vài học viên của Thánh Viện Ojos tham gia vào cuộc chiến này." Jason nói.
Mạc Phàm có chút bất ngờ.
Jason vậy mà lại có thể đoán được tới mức này.
Đúng là về mặt ngoài, bọn họ lấy thân phận học viên Thánh Viện Ojos để gia nhập vào quân đội.
"Vì thế, các cậu không phải là học viên chi nhánh, mà đến từ Thánh Viện Ojos chính gốc, có đúng không?" Lần này, giọng điệu của Jason vô cùng khẳng định.
Xét về thực lực, cũng chỉ có học viên chính gốc của Thánh Viện Ojos mới có được trình độ như vậy.
"Tôi vẫn cho rằng tướng mạo anh giống tinh tinh đen, nhưng trí thông minh của anh đúng là sỉ nhục loài tinh tinh đen. Bây giờ xem ra không phải như vậy." Mạc Phàm nói.
"Hahaha, quả nhiên là tôi đoán trúng rồi!" Jason nói.
"Cầm thủ cấp của Phù Thủy Bão Tố Zwirner về đi, cứ nói là anh giết." Mạc Phàm nói với Jason.
Nếu đã bị phát hiện rồi thì cũng không cần thiết phải che giấu nữa.
"Như vậy, phản quân sẽ phái kẻ mạnh hơn tới giết chúng ta." Jason nói.
"Không sao, phái kẻ nào tới thì kẻ đó chết." Mạc Phàm tự tin đáp.
"Có câu nói này của cậu là được rồi." Jason hiện tại đặc biệt tin tưởng Mạc Phàm.
Mạc Phàm nhìn ra xa, thấy tòa tháp canh thực vật liên tục phóng ra những cơn lốc xoáy cuồng bạo về bốn phương tám hướng nay đã sụp đổ.
Xem ra Triệu Mãn Duyên dẫn quân đã thành công, chỉ huy hơn 200 kỵ binh man ngưu hoàn thành nhiệm vụ.
"Đúng rồi, mấy người dùng cái gì để tiến cống thế, thật sự là dùng bó sơn nhân dưới tàng cây sao?" Jason đột nhiên thần bí hỏi.
"Tiến cống gì cơ?" Mạc Phàm đột nhiên nghi hoặc.
"Tôi nghe nói Thánh Viện Ojos có một loại bí thuật cầu nguyện, có thể cầu nguyện để phân thân thần thánh giáng lâm lên người mình. Trùng Sư lừng danh cũng là nhờ cầu nguyện Trùng Thần mới có được thể phách mạnh mẽ. Chẳng lẽ cậu đã cầu nguyện Thần Forneus mới có được sức mạnh như vậy sao? Nếu không thì làm sao phép triệu hồi thứ nguyên lại gọi ra được con sói cấp Thống Lĩnh mạnh như vậy chứ?" Jason nói.
Giọng Jason càng lúc càng nhỏ, bởi vì gã thấy vẻ mặt của Mạc Phàm khá kỳ quái. Phải nói thế nào nhỉ, giống như nuốt một cân thuốc nổ vào bụng mà mãi nó không chịu nổ vậy.
"Thần thánh cái quần què! Cứ mở mồm ra là thần với thánh, có quan tâm người khác nghe có khó chịu hay không hả!" Mạc Phàm không nhịn được nữa, gầm lên.
Mạc Phàm cùng Jason rời khỏi chiến trường, Triệu Mãn Duyên và đoàn kỵ binh man ngưu cũng hội quân lại đây.
Đúng lúc này, hai bên đột nhiên truyền ra âm thanh đinh tai nhức óc, cả khu rừng mưa đầm lầy đều rung chuyển.
"Là đoàn Thập Tự Quân đang tiến vào, xem ra trận chiến ở vòng ngoài của chúng ta đã hoàn toàn thắng lợi rồi!" Jason vô cùng kích động nói.
Trận chiến vòng ngoài thắng lợi, Jason lại lập được công lớn, đặc biệt là trên tay còn có thủ cấp của tướng lĩnh Zwirner.
Quả nhiên không lâu sau, những bóng người mặc quân phục màu xanh của liên bang liên tục tiến đến chỗ bọn họ, quân số đông đảo, nhìn qua như hai dòng sông lớn hội tụ.
Bọn họ băng qua chiến trường vòng ngoài này, rõ ràng là muốn trực tiếp đối đầu với kẻ địch ở khu rừng sam cách đó 3 cây số về phía trước.
Đoàn pháp sư tự do và đoàn kỵ binh man ngưu đã tổn thất rất nghiêm trọng. Bọn họ đã hoàn thành nhiệm vụ, giai đoạn xung phong đã kết thúc. Đại quân đã hội ngộ, đây là lúc bọn họ có thể rút lui, mang theo người bị thương trở về hậu phương để chữa trị.
Sau khi lui về hậu phương, ban đầu có hơn một ngàn pháp sư tự do cùng 400 kỵ binh man ngưu, nhưng giờ chỉ còn lại hơn 200 pháp sư tự do và hơn 200 kỵ binh man ngưu, cộng lại chưa được 500 người.
"Gã trai trẻ đeo khuyên mũi không sống sót trở về sao?" Mạc Phàm nhìn quanh một vòng rồi hỏi.
"Chết dưới tháp canh thực vật rồi, nát bét, không mang xác về được. Cái khuyên mũi của cậu ta rơi ra, tôi tiện tay nhặt về, sếp cần nó à?" một tên binh lính trả lời.
"Vứt xuống bùn đi, tôi chỉ thuận miệng hỏi thôi." Mạc Phàm nói.
Thực lực của gã trai trẻ đeo khuyên mũi là pháp sư Sơ Giai cấp ba.
Người như vậy có tỷ lệ sống sót trong chiến tranh rất thấp. Tuy Mạc Phàm, Triệu Mãn Duyên, Mục Bạch đều có thực lực nghiền ép những kẻ địch gặp phải gần đây, nhưng chiến trường hỗn loạn như vậy cũng không thể bảo vệ được bất cứ ai.
Chỉ có thể nói là phó mặc cho ý trời.
Kỵ binh trưởng Benoson thì còn sống, sau khi được Mục Bạch chữa trị thì rất nhanh đã lại sinh long hoạt hổ.
"Jason, khi anh tính công trạng thì tính luôn một phần cho Benoson, dù sao hắn cũng suýt chết." Mạc Phàm nhắc nhở Jason.
"Đương nhiên rồi, tôi cũng không phải kiểu người ăn mảnh một mình." Jason vỗ ngực.
Hai bên vẫn còn đang giao chiến, lúc này mang thủ cấp đi lĩnh thưởng phải chờ, ít nhất là chờ cho tới khi cuộc chiến này kết thúc.
Sắc trời dần tối, mưa to không ngớt.
Tiếng ma pháp gào thét từ xa không dứt, ánh sáng ma pháp trong đêm tối mờ mịt như khói lửa trải rộng khắp bầu trời khu rừng, đủ màu sắc loá mắt, nhưng lại khiến lòng người sợ hãi không thôi.
"Chúng mày trốn ở đây làm cái gì, chẳng lẽ không biết bây giờ là lúc cần viện trợ binh lực à?" một gã mặc quân phục quân tướng đi qua lều vải, lập tức rít gào lên.
Jason giật mình, không ngờ lại là một quân tướng.
"Quân tướng đại nhân, chúng tôi từ đội xung phong mới rút về đây chưa được bao lâu, đang dưỡng sức hồi phục ma năng và thương thế." Jason vội vàng báo cáo.
"Xung phong? Chúng mày là quân đoàn nào?" Vị quân tướng mặt nhăn nhó chất vấn.
"Là đoàn pháp sư tự do và kỵ binh man ngưu, thuộc hạ là Phó quan thống Jason." Jason đứng thẳng người, trả lời trong lo sợ.
"Ồ, là chúng mày... làm tốt lắm." Vị quân tướng nhăn nhó này sững sờ một chút, sau đó đổi giọng.
Nói xong câu đó, vị quân tướng này lại đi tuần tra quân đoàn ở sát vách.
Quân đoàn sát vách là một quân đoàn xung phong khác, cũng tổn thất nặng nề tương tự. Nhưng vị quân tướng nhăn nhó này lại như phát điên, ép những binh sĩ đang dưỡng thương kia phải tiếp tục ra chiến trường.
✫ Một chữ gieo, ngàn câu hát ✫ Thiên Lôi Trúc hóa giấc mơ xanh