Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 241: CHƯƠNG 239: RƠI VÀO LỒNG SẮT!

Mạc Phàm không muốn dây dưa thêm, hắn xoay người bỏ chạy về phía một tòa nhà gần đó.

La Tống, Trầm Minh Tiếu, Phó Thiên Minh, và Cổ Văn Thanh đều không ngờ Mạc Phàm lại chẳng có chút cốt khí nào, nói chạy là chạy ngay. Bọn họ hét lớn, lập tức xông lên đuổi theo.

Mạc Phàm vừa chạy vừa dùng Độn Ảnh, tốc độ nhanh hơn bọn họ rất nhiều. Tuy nhiên, Trầm Minh Tiếu và Cổ Văn Thanh đều là Phong Hệ pháp sư, họ đạp lên Phong Quỹ nên tốc độ truy đuổi cũng không hề thua kém.

La Tống và Phó Thiên Minh thì có ma cụ hỗ trợ, tốc độ chỉ chậm hơn một chút. Ngoài ra, trong sáu người còn lại cũng có một Phong Hệ pháp sư, nên cả nhóm vẫn bám sát nút.

Mạc Phàm vừa chạy tới trước cầu thang của một tòa nhà, định đi lên thì đột nhiên hàn khí xung quanh ngưng tụ, cái lạnh buốt thấu xương ập đến.

Hắn vừa quay đầu lại đã thấy bốn năm đạo Băng Tỏa to như mãng xà đang hung hăng quất tới. Ở đầu kia của Băng Tỏa, La Tống đang nở một nụ cười lạnh lẽo.

La Tống là một Thổ Hệ pháp sư, kết hợp với giày ma cụ và ma pháp Thổ Hệ sơ cấp, hắn là người đầu tiên đuổi kịp Mạc Phàm.

“Xem ngươi chạy đi đâu!”

La Tống thành thạo điều khiển những sợi xích băng vừa thô vừa to. Ngay lập tức, những phiến đá hoa cương trên cầu thang nứt toác vì bị đập trúng.

“Kỳ lạ, hắn đâu rồi?”

Giữa màn sương đen kịt, La Tống đinh ninh Băng Tỏa đã trói chặt được Mạc Phàm. Ai ngờ khi chạy tới kiểm tra, hắn đã biến mất không thấy tăm hơi.

“Hắn chắc chắn trốn vào trong rồi. Nhanh! Đừng để hắn bắt được Hắc Ám Yêu thú mang ra ngoài.”

Trầm Minh Tiếu đạp Phong Quỹ lướt đi như bay, phương hướng hoàn toàn dựa vào trực giác để phán đoán.

Cả đám người đều thi triển bản lĩnh, tất cả cùng lao vào bên trong tòa nhà được xây từ những tảng đá lớn.

Tòa nhà này là một kiến trúc dùng để chứa thú triệu hồi, được xây dựng từ những tảng đá lớn. Về cơ bản, nhà trường chỉ cần thuê một Thổ Hệ pháp sư là có thể tùy tiện xây nên. Nhìn bên ngoài thì có vẻ hùng vĩ, nhưng thực tế dù có bị phá hủy cũng chẳng ai tiếc nuối, vì muốn xây lại cũng chỉ tốn một chút ma năng mà thôi.

Sâu nhất bên trong kiến trúc này là một cái lồng sắt thuần phục thú, cũng là mục tiêu cuối cùng của cuộc thi.

Lồng sắt thuần phục thú vô cùng to lớn, không kém gì đấu trường của giải đấu tân sinh viên lúc trước, diện tích ít nhất cũng bằng một sân bóng đá.

Lồng sắt cao đến 20 mét, thành ngoài được dựng lên bởi các thanh cốt thép hàn chắc chắn, đồng thời còn được cường hóa bằng ma pháp. Yêu ma cấp Thống Lĩnh trở xuống đừng hòng phá được lớp phòng thủ kiên cố này trong thời gian ngắn.

Tòa nhà này cũng nằm trong đại trận Ty Dạ Thống Trị, nhưng rõ ràng là ở gần rìa nên chỉ có một lớp sương mù bóng tối mỏng bao phủ.

Sương mù tràn ngập toàn bộ kiến trúc không mái vòm này, bao phủ xung quanh cái lồng sắt khổng lồ đã hoen gỉ, khiến cho người bước vào có cảm giác như đang tiến vào hang ổ của một con mãnh thú kinh khủng nào đó.

Mạc Phàm điên cuồng chạy một mạch. Trong bóng tối, tầm nhìn của hắn vô cùng hạn chế. Vì vậy, hắn cần tìm một nơi ẩn nấp, và vô tình chạy vào bên trong cái lồng sắt thuần phục thú kia.

Cánh cửa lớn của lồng sắt treo lơ lửng phía trên, bị sương mù che khuất. Mạc Phàm hoàn toàn không biết mình đã xông nhầm vào cái lồng khổng lồ này.

“Keng!”

Đột nhiên, một tiếng động vang trời như có vật kim loại khổng lồ nào đó từ trên cao rơi xuống đất!

Mạc Phàm xoay người lại. Sau lưng hắn giờ là một cánh cửa sắt khổng lồ cao chừng 20 mét, âm thanh nặng nề vang vọng khi nó va chạm với mặt đất, rồi cứ thế sừng sững chắn lối.

Lúc đầu Mạc Phàm không hiểu vì sao cánh cửa sắt này đột nhiên rơi xuống. Mãi đến khi màn sương đen xung quanh dần tan đi, hắn mới nhận ra mình đã bị nhốt bên trong cái lồng sắt thuần phục thú khổng lồ này!

Tầm nhìn trong sương mù chưa đến 20 mét, thực tế trong phạm vi 20 mét hắn không thể nào nhìn thấy được phía bên kia của lồng sắt!

Đây là lần đầu tiên Mạc Phàm đến nơi này. Ai mà ngờ được cái lồng sắt này lại lớn đến vậy, và càng không thể ngờ lối ra duy nhất đã bị cánh cửa sắt nặng nề kia khóa kín!

Những thanh thép tựa như thân cây đứng san sát nhau, khoảng cách giữa chúng khiến không một ai có thể lọt ra ngoài. Phía trên lồng sắt là mái vòm quấn đầy kẽm gai, tạo thành một vòng tròn khép kín. Mọi đường thoát đều đã bị bịt kín.

Cái lồng sắt chết tiệt! Thằng khốn nào thiết kế ra nó vậy? Rõ ràng dùng để nhốt thú, sao đến người cũng không chui ra nổi?

“Ha ha ha ha, ngươi có biết bây giờ ngươi trông giống cái gì không?”

Đột nhiên, một giọng nói vang lên từ trong đám sương mù đang dần tan.

Giọng nói này khàn khàn, the thé, cực kỳ khó nghe, không khác gì tiếng ma quỷ, khiến người ta phải dựng tóc gáy.

“Xem ra ngươi đã ở đây chờ ta từ lâu rồi.” Mạc Phàm nhìn xuyên qua cửa sắt, nói.

“Là ngươi tự chui đầu vào lưới thôi. Ta đã bắt được Hắc Ám Yêu thú rồi. Tiết mục tiếp theo chính là buổi biểu diễn đặc sắc nhất, chân thực nhất, kích thích nhất dành cho tất cả mọi người.”

Giọng nói truyền đến tai Mạc Phàm.

Mạc Phàm xoay người lại, lúc này mới phát hiện một người đang đứng trên thềm đá bên ngoài lồng sắt.

Gã đeo một chiếc mặt nạ gần như che kín cả mắt. Mái tóc đen cắt ngang trán vẫn giữ nguyên như trước, che đi một nửa khuôn mặt... Vì vậy, cả gương mặt gã chỉ để lộ ra hốc mắt và hàng lông mi, toát lên sự điên cuồng, nham hiểm ngập tràn!

“Ngươi là ai?” Mạc Phàm đứng trong lồng sắt, vẻ mặt nghiêm trọng nhìn gã.

“Ngươi không nhận ra ta? Ngươi không nhận ra ta ư?… Ha ha ha ha ha!”

Tên đeo mặt nạ phá lên cười, âm thanh vọng vào lồng sắt nghe vô cùng thê lương.

“Cái giọng quạ kêu này, nghe cũng quen tai đấy.” Mạc Phàm đáp.

“Bớt giả bộ đi. Lần trước ở Thành Bác, ngươi chạy thoát được coi như phúc lớn mạng lớn. Hôm nay, ta sẽ khiến ngươi hối hận vì sao lúc đó mình còn sống!” Tên đeo mặt nạ nói.

“Ngươi nói vậy thì ta biết là ai rồi. Này, sao đến giờ ngươi vẫn giữ cái mặt xấu xí đó làm gì vậy? Chẳng phải chỉ cần sang Hàn Quốc phẫu thuật thẩm mỹ là xong sao? Cần gì phải canh cánh trong lòng với ta mãi thế. Ngươi đã cam tâm tình nguyện làm con nuôi nhà người ta suốt mười năm trời, chẳng lẽ đến việc sửa lại mặt cũng không làm được à?”

Thực ra, ngay khi nghe thấy giọng nói này, Mạc Phàm đã biết gã là ai.

“Ha ha ha, nhanh thôi, ngươi sẽ quỳ xuống van xin ta, van xin ta giữ lại cho ngươi một mảnh da hoàn chỉnh!” Giọng Vũ Ngang run lên.

“Vũ Ngang, ta có một thắc mắc.” Mạc Phàm mở miệng.

Vũ Ngang cười lạnh lùng.

“Giả sử lần này ngươi lại thất bại, không biết cấp trên của ngươi có hủy luôn nửa khuôn mặt còn lại không nhỉ?” Mạc Phàm chậm rãi hỏi.

Nụ cười của Vũ Ngang dần đông cứng lại, lạnh đến cực điểm, thậm chí còn mang theo vẻ dữ tợn!

Vũ Ngang thề, nếu tên khốn này còn dám nhắc đến một chữ liên quan tới khuôn mặt của hắn, hắn sẽ đem Mạc Phàm nấu thành cháo thịt khi còn tươi sống, sau đó bắt người thân của hắn ăn từng miếng một!

Chẳng phải lúc trước tên Hứa Chiêu Đình kia cũng giống như tên khốn Mạc Phàm này, đều muốn hắn chết sao? Cuối cùng không phải bị hắn hành hạ cho sống không bằng chết à!

Với Mạc Phàm, Vũ Ngang càng hận thấu xương, và hắn càng muốn hành hạ, tra tấn gã gấp bội, gấp bội lần

Thiên_Lôi_Trúc dẫn ta về nguồn ✿

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!