Không thể chịu đựng thêm màn khua môi múa mép của Mạc Phàm, Vũ Ngang đã hết sạch kiên nhẫn. Từ miệng hắn tuôn ra một đoạn chú ngữ kỳ quái.
Chú ngữ hóa thành những âm phù màu xám tro, nhỏ bé nhưng hữu hình. Chúng lơ lửng quanh Vũ Ngang, kết thành một sợi dây dài và hẹp.
Sợi dây dài đan xen, bện thành một cánh cửa màu xám tro khắc đầy bùa chú.
Cánh cửa chậm rãi mở ra. Ngay lập tức, một luồng sáng màu xanh lục đậm bắn ra, khóa chặt lấy Mạc Phàm bên trong lồng sắt khổng lồ.
Mạc Phàm có thể khẳng định một ánh mắt đầy căm hận đang găm chặt vào mình. Khi con quái vật từ trong cánh cửa màu xám tro bước ra, hắn cuối cùng cũng nhìn rõ được hình dạng của nó.
Toàn thân nó một màu xám đen. Trên làn da là vô số nếp nhăn kỳ quái, trông như một bầy rết đang lúc nhúc bò khắp người, có lẽ là dấu vết bị một vật sắc nhọn nào đó hành hạ vô số lần.
Hình dáng của nó gần như không khác gì đám Hắc Súc Yêu, nhưng kích thước lại lớn hơn rất nhiều. Mạc Phàm nhìn kỹ lại, mới phát hiện ra hơi thở của nó giống hệt Hứa Chiêu Đình khi biến thành quái vật!
Nó mang theo một cỗ tử khí nguyền rủa cổ xưa, tỏa ra mùi hôi thối tà ác. Mà thực lực của con Hắc Súc Yêu này e rằng còn vượt xa đám Hắc Súc Yêu bình thường!
“Đây là một Hắc Súc Yêu Nguyền Rủa. Bọn ta đã chế luyện nó từ một kẻ còn sống, ném vào trong hồ ngâm. Trước khi ném vào, bọn ta sẽ tiến hành tẩy lễ bằng cách hành hạ hắn thật tàn nhẫn, để hắn oán hận chúng ta đến tột cùng. Oán hận càng mạnh, xác suất biến thành Hắc Súc Yêu Nguyền Rủa càng lớn… Đây là con Hắc Súc Yêu Nguyền Rủa đầu tiên của ta. Hứa Chiêu Đình là con thứ hai. Còn ngươi, sẽ là con thứ ba!”
Vũ Ngang chỉ vào Mạc Phàm, nhếch mép cười gằn.
Vũ Ngang biết Mạc Phàm là kẻ trời sinh song hệ. Thông thường, nếu ném một pháp sư có thực lực mạnh mẽ vào hồ ngâm để chế luyện, xác suất biến thành Hắc Súc Yêu Nguyền Rủa sẽ tăng lên rất nhiều. Nhất là một kẻ có tư chất trời sinh song hệ như Mạc Phàm, tỷ lệ thành công lại càng cao hơn nữa!
Mạc Phàm nhìn con Hắc Súc Yêu Nguyền Rủa vừa xuất hiện, không khỏi nhíu mày.
Dựa vào khí tức nó tỏa ra, hắn có thể phán đoán con quái vật này tuyệt đối đạt tới cấp bậc Chiến Tướng. Không ngờ chỉ trong 1-2 năm, tên Vũ Ngang này đã tiến bộ đến vậy, từ việc chỉ khống chế mấy con Hắc Súc Yêu quèn đã leo lên thành giáo sĩ sở hữu một Hắc Súc Yêu Nguyền Rủa!
Bây giờ Mạc Phàm đã hiểu đại khái về cấp bậc trong Hắc Giáo Đình.
Cấp thấp nhất là giáo đồ. Phần lớn đám này ẩn mình dưới vỏ bọc người thường, lợi dụng năng lực khống chế Hắc Súc Yêu mà Hắc Giáo Đình ban cho để trục lợi cá nhân.
Cao hơn một bậc là Giáo Sĩ. Vũ Ngang hiện tại chính là một Hôi Y Giáo Sĩ, dưới trướng có một đám giáo đồ bán mạng cho mình.
Trên nữa chính là Chấp Sự.
Cái tên mà Hứa Chiêu Đình liều chết đưa cho hắn, chính là của gã Lam Y Chấp Sự này.
Vũ Ngang đã là Hôi Y Giáo Sĩ, đương nhiên có năng lực khống chế được Hắc Súc Yêu Nguyền Rủa mạnh mẽ như vậy.
Đáng tiếc, Hứa Chiêu Đình khi biến thành Hắc Súc Yêu Nguyền Rủa vẫn còn sót lại một chút ý thức nên mới trốn thoát được. Hơn nữa, Vũ Ngang cũng biết mình khó lòng khống chế được Hứa Chiêu Đình nên đã bỏ qua cho hắn.
Còn con Hắc Súc Yêu Nguyền Rủa được triệu hồi lúc này thì lại tuyệt đối trung thành, bởi vì nó đã bị Vũ Ngang nô dịch có lẽ hơn mười mấy năm rồi!
“Ngươi có biết nó là ai không?”
Vũ Ngang chỉ vào con Hắc Súc Yêu bên cạnh, khuôn mặt dữ tợn hỏi.
“Ta đếch quan tâm! Ngươi làm gì được ta nào?”
Mạc Phàm đứng trong lồng sắt, vừa câu giờ với Vũ Ngang, vừa tìm cách thoát ra.
Trên đời này có lẽ chẳng còn ai biết, con Hắc Súc Yêu Nguyền Rủa này thực ra chính là cha ruột của Vũ Ngang!
Năm hắn 7 tuổi, sau khi vô tình trở thành một thành viên được Hắc Giáo Đình bồi dưỡng, việc đầu tiên Vũ Ngang làm chính là ngược đãi cha ruột của mình, biến ông ta thành Hắc Súc Yêu.
Sau đó không lâu, Vũ Ngang gia nhập Mục Gia. Hơn 10 năm trời ẩn mình, hắn không hề bị bại lộ thân phận, ngược lại còn lợi dụng tài nguyên của Mục Gia để từ từ tôi luyện con Hắc Súc Yêu này.
Quả nhiên, con Hắc Súc Yêu được biến đổi từ người thân cận nhất rất có tinh thần chiến đấu. Nó theo Vũ Ngang nhiều năm, bộc lộ hết tài năng và hóa thân thành Hắc Súc Yêu Nguyền Rủa.
Cũng chính nhờ nó mà Vũ Ngang leo lên được vị trí Giáo Sĩ, trở thành kẻ nhận lệnh trực tiếp từ Lam Y Chấp Sự.
Nếu hoàn thành nhiệm vụ lần này, chắc chắn hắn sẽ được Giáo chủ Tát Lãng đánh giá cao. Chuyện ngồi lên vị trí Lam Y Chấp Sự quyền lực ngập trời kia sẽ dễ như trở bàn tay!
Phàm là kẻ đắc tội với hắn, không một ai có kết cục tốt đẹp. Mới 7 tuổi đã có thể biến cha ruột thành một con quái vật người không ra người, quỷ không ra quỷ, huống hồ gì là Mạc Phàm – kẻ đã phá hủy kế hoạch ẩn mình 10 năm và hủy hoại nửa khuôn mặt của hắn!
Hắn nhất định phải hành hạ Mạc Phàm sống không bằng chết!
“Lên! Xé xác nó ra cho ta!”
Vũ Ngang hung hăng ra lệnh, chiếc roi trên tay không ngừng quất lên người Hắc Súc Yêu Nguyền Rủa.
Con Hắc Súc Yêu Nguyền Rủa tỏ ra vô cùng sợ hãi Vũ Ngang. Nó trút tất cả uất hận, thống khổ, đau đớn của mình lên người Mạc Phàm đang bị nhốt trong lồng sắt.
Hơi thở nguyền rủa tỏa ra như một làn khói độc, khiến bất kỳ ai hít phải đều ngạt thở. Nó từ bên ngoài, điên cuồng lao về phía Mạc Phàm.
Mạc Phàm vốn đang đứng sát lồng sắt, thấy con Hắc Súc Yêu Nguyền Rủa ngày càng đến gần, hắn vội vàng lùi lại mấy bước.
Con quái vật này hình thể to lớn như vậy, chắc chắn không thể chui lọt qua cửa lồng sắt được?
Trong lúc Mạc Phàm đang thầm thấy may mắn, hắn lập tức phát hiện ra con Hắc Súc Yêu này có năng lực co rút cơ thể. Thân thể to lớn của nó đột nhiên vặn vẹo theo một góc độ không thể tin nổi, sau đó đỉnh đầu của nó đã lọt vào trong cửa sắt. Tiếp theo là thân thể khô quắt với những khớp xương xấu xí cũng chui vào.
Cảnh tượng Hắc Súc Yêu Nguyền Rủa chui vào lồng sắt trông vô cùng kinh dị. Nếu là người bình thường, có lẽ đã bị dọa cho ngất xỉu.
Vũ Ngang thấy Mạc Phàm lộ vẻ sợ hãi, khóe miệng nhếch lên một nụ cười độc ác.
Hắn phải tận mắt thưởng thức quá trình đặc sắc này. Điều đáng mong đợi nhất chính là, sau khi Ty Dạ Thống Trị biến mất, mọi người sẽ nhìn thấy Mạc Phàm chỉ còn lại da bọc xương trong cái lồng này.
“Vũ Ngang. Lập tức rút lui!”
Đột nhiên, một âm thanh truyền vào tai Vũ Ngang.
Nghe thấy giọng nói từ máy trợ thính, Vũ Ngang giật mình. Hắn vội vàng cung kính đáp lại:
“Con mồi sắp vào tay rồi, Chấp Sự đại nhân, tại sao lại vội vã như vậy?”
“Ta có dự cảm xấu.”
“Nhưng mà, Chấp Sự đại nhân, tên tiểu tử có Địa Thánh Tuyền đã bị ta khống chế trong lồng sắt rồi. Rất nhanh là có thể bắt được hắn. Xin đại nhân cho chúng ta thêm chút thời gian.”
Vũ Ngang vội vàng nói.
Đùa cái gì vậy? Vất vả lắm mới lùa được Mạc Phàm vào tròng, bảo hắn rút lui lúc này, sao Vũ Ngang có thể cam tâm?
“Thật không?”
Vị Chấp Sự đại nhân kia nghe vậy liền tỏ ra do dự.
Lần này nếu tay không trở về, bọn họ chắc chắn sẽ bị Tát Lãng trách phạt.
Nhưng nếu không lập tức rút lui, gã lại có cảm giác người của Thẩm Phán Hội đang từ từ áp sát. Lam Y Chấp Sự có mấy phần do dự.
“Chấp Sự đại nhân, ta sắp lấy được Địa Thánh Tuyền rồi. Đến lúc đó sẽ dâng lên cho ngài đầu tiên.”
Vũ Ngang không muốn bỏ lỡ cơ hội này.
“Chuyện này… vậy ta chờ thêm một chút nữa.”
Lam Y Chấp Sự nói.
Vì Địa Thánh Tuyền, bọn họ chấp nhận mạo hiểm