Mạc Phàm đã thay đổi vị trí, Lãnh Hổ vì mải mê tránh né nên không hề phát hiện ra.
Vì vậy, luồng quyền hà dung nham lần này bắn tới khiến Lãnh Hổ không còn đường lui, bởi dòng sông dung nham từ đòn trước vẫn còn đó.
Thấy cảnh này, Lãnh Hổ kinh hãi biến sắc.
Né sang phải ư? Rõ ràng là không kịp nữa rồi.
Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, Lãnh Hổ đột nhiên liều mình băng qua dòng sông dung nham lúc trước.
Nơi dung nham chảy qua thỉnh thoảng vẫn bùng lên những ngọn lửa, e rằng thứ này phải mất mấy tiếng đồng hồ mới nguội đi được. Ấy thế mà để tránh né quyền hà dung nham thứ hai, Lãnh Hổ lại bất đắc dĩ chọn cách lao vào dòng sông dung nham do quyền hà thứ nhất tạo thành.
Xèo xèo xèo!
Dù có Kiên Cốt Man Trang bảo vệ, cảm giác bị nhiệt độ cao thiêu đốt cũng chẳng dễ chịu chút nào, lăn lộn trong sông dung nham chẳng khác gì bị ném vào chảo dầu.
Lãnh Hổ đau đớn hét thảm, bất cứ thứ gì rơi vào dung nham đều sẽ bùng lên một ngọn lửa khó bề dập tắt, khiến cho dòng sông dung nham đang dần nguội lạnh lại bùng cháy dữ dội. Nhìn từ xa, cảnh tượng vô cùng đồ sộ, trông như một bộ xương rồng khổng lồ đang tái sinh từ mặt đất, được thánh hỏa bao bọc.
Lãnh Hổ vốn cho rằng lăn vào dòng sông dung nham ban đầu thì có thể tránh được đợt xung kích của quyền hà mới, ai ngờ uy lực của dòng sông dung nham trên mặt đất cũng chẳng suy giảm bao nhiêu.
Nước mưa bốc hơi trong nháy mắt.
Trước đó chỉ có một dòng quyền hà dung nham, bây giờ là hai dòng đan vào nhau ngay vị trí của Lãnh Hổ. Thân ở giữa biển lửa, gã thậm chí còn không biết trốn đi đâu, cứ liên tục bị quay nướng qua lại giữa hai dòng dung nham.
"Đây... đây là dấu quyền ư?"
Những quan quân cao giai đã sợ đến hồn phi phách tán.
Chưa nói đến việc dung nham bắn ra như thác lũ, chỉ riêng dấu quyền lưu lại trên mặt đất, hóa thành một dòng sông dung nham mấy tiếng đồng hồ cũng không nguội bớt đã đủ kinh khủng rồi.
Nếu một quyền này giáng xuống một chiến trường đông đúc, không biết sẽ có bao nhiêu người hóa thành tro bụi, hơn nữa nó còn trực tiếp chia cắt cả chiến trường.
"Cực Hàn, Băng Khước!"
Ngay khi Lãnh Hổ sắp bị nướng chín, gã mặc trường bào màu trắng cuối cùng cũng không thể đứng nhìn được nữa.
Hắn thi triển ma pháp Băng hệ, pháp bào màu bạc kia dường như là biểu tượng cho thân phận pháp sư Băng hệ của hắn.
Nhiệt độ không khí bắt đầu giảm mạnh, nước mưa do quyền hà dung nham làm bốc hơi đã hóa thành những tảng băng lớn, không ngừng rơi xuống.
Hai cú đấm này của Mạc Phàm thực chất đã đẩy đám tướng lĩnh phản quân sang một phía khác, khiến chúng không cách nào tiếp cận hắn. Những quan quân cao giai không biết bay cũng không có dực ma cụ, dù có tập hợp lại cũng không thể vượt qua quyền hà dung nham, chẳng thể tạo thành uy hiếp gì lớn đối với Mạc Phàm.
Pháp sư Bạch Báo đương nhiên phải làm nguội dòng sông dung nham trước.
Đáng tiếc, cho dù là một pháp sư Băng hệ cực kỳ lão luyện, hắn cũng không thể dập tắt được dấu quyền dung nham này trong thời gian ngắn.
Điều này không khỏi làm pháp sư Bạch Báo nhíu mày.
Xét về tu vi, Hỏa hệ của đối phương cũng chưa phải là Siêu Giai mãn tu, tại sao ma pháp Băng hệ của mình lại có sức áp chế nhỏ bé không đáng kể như vậy?
Dựa theo tốc độ làm nguội này, dấu quyền dung nham sẽ còn tồn tại ít nhất nửa tiếng nữa.
Mà trong nửa tiếng đó, đối phương chắc chắn sẽ giết tới được chỗ của Vũ Thiên Sư.
Bất đắc dĩ, pháp sư Bạch Báo chỉ có thể lôi người em Lãnh Hổ của mình ra khỏi đó.
Nhìn bộ dạng Lãnh Hổ đã bị thiêu đến bốc mùi, sắc mặt hắn lại càng thêm khó coi.
Thực lực của Lãnh Hổ vậy mà cũng không ngăn được đối phương, lần này liên bang thật sự đã phái tới một cường địch rồi. Dựa vào cách kỵ binh ưng mã tấn công, đối phương rõ ràng muốn đánh tan hậu doanh của bọn họ.
"Đại... đại ca, Kiên Cốt Man Trang vô địch của em... sao lại... không chống nổi hỏa diễm của hắn?" Lãnh Hổ trông có chút thê thảm.
Bây giờ bảo Lãnh Hổ đến trước mặt Mạc Phàm vung nắm đấm, gã cũng không dám.
Thường ngày dù đối mặt với ma pháp sư Siêu Giai, kỹ năng nguyên tố hủy diệt của họ cũng khó lòng đánh tan Kiên Cốt Man Trang. Nhưng lúc này, gã mới lăn lộn trên dấu quyền của người ta vài vòng mà suýt chút nữa đã bị thiêu thành tàn phế.
Làm gì có loại hỏa diễm nào bá đạo như thế?
"Thiên Cấp chi hỏa sao?"
Pháp sư Bạch Báo cuối cùng cũng nhận ra điều gì đó, đôi mắt nhìn chằm chằm vào dòng dung nham khó bề làm nguội.
Dấu quyền kia quả thực dài như một dòng sông, tuy không rộng đến mấy trăm mét như nhiệt hà, nhưng đó cũng chỉ là vết tích từ sức mạnh nắm đấm của đối phương. Tạo ra hiệu ứng khuếch đại như vậy, khác nào ma thần?
"Thiên Cấp hỏa!"
Lãnh Hổ bỗng nhiên tỉnh ngộ, nhưng vừa mở miệng đã suýt làm mảng da cháy đen trên mặt rơi xuống, đau đến mức gã không dám nói nữa.
"Có Thiên Cấp hỏa thì Kiên Cốt Man Trang của mày chẳng là cái thá gì trước mặt người ta. Tao đã nói với mày bao nhiêu lần rồi, không thể tu hành ma pháp đơn lẻ được, mày cứ cắm đầu vào mỗi cái ma pháp Nham hệ này, cho dù lĩnh ngộ được siêu nhiên lực thì khi gặp loại cường giả có Thiên Cấp hỏa, phần thắng của mày cũng rất thấp," pháp sư Bạch Báo khiển trách.
"Đại ca, sở trường một hệ, tạo ra phong cách chiến đấu của bản thân, không phải anh dạy em điều đó sao? Hừ, em thấy tên kia cũng chỉ có hai trò mèo này thôi, chẳng có bản lĩnh gì khác. Người có siêu nhiên lực Băng hệ như đại ca, với tu vi Băng hệ Siêu Giai cấp ba đỉnh phong, việc gì phải sợ hắn," Lãnh Hổ nói.
Bạch Báo lắc đầu.
"Băng hệ của tao từ đầu đến cuối không phải Thiên Chủng, mà lại còn Băng khắc Hỏa. Hơn nữa mưa xối xả như vậy, sông ngòi, đầm lầy đều khiến Hỏa hệ khó phát huy. Nhưng đối mặt với Thiên Chủng hỏa diễm, những yếu tố trên đều có thể bỏ qua," Bạch Báo nói nhỏ.
"Tại sao?" Lãnh Hổ không hiểu.
"Giống như dung nham có thể chảy trong nước biển, đó là vì nhiệt độ của nó cực cao, cao đến mức nước biển lạnh lẽo dưới đáy sâu cũng khó lòng làm nguội. Thiên Chủng hỏa diễm trước mặt cũng là dung nham, trừ khi là Thiên Chủng Băng hệ hoặc Thiên Chủng Thủy hệ đồng cấp, nếu không sẽ không chịu bất kỳ sự áp chế nào," Bạch Báo giải thích.
Là một pháp sư Băng hệ có tu vi đạt tới Siêu Giai cấp ba, khi nhìn thấy một pháp sư Hỏa hệ Siêu Giai cấp một sở hữu Thiên Chủng, Bạch Báo thực ra không hề sợ hãi.
Mà là đố kỵ.
Thiên Cấp, có thể gặp nhưng không thể cầu.
Người tiến vào Siêu Giai sớm như hắn, đồng thời lĩnh ngộ được siêu nhiên lực của riêng mình, nếu có được Băng Thiên Chủng thì đã có thể đạt được sự tôn sùng chí cao ở Nam Mỹ.
Đáng tiếc là không có được.
Việc hắn bước vào con đường chính quyền màu nâu cũng là vì tranh cướp Thiên Chủng Băng hệ mà sinh ra ân oán với một tên lãnh đạo liên bang.
"Đại ca, lẽ nào anh không đối phó được hắn?" Lãnh Hổ hơi kinh ngạc.
Bạch Báo cười.
"Thiên Chủng tuy mạnh nhưng tu vi của hắn kém hơn tao tận hai cấp, đồng thời hắn cũng không có siêu nhiên lực Hỏa hệ, làm sao có thể là đối thủ của tao được," Bạch Báo nói.
"Vậy anh mau giết hắn đi!" Lãnh Hổ đã không thể chờ được nữa.
"Đừng nóng vội, dưới trướng Vũ Thiên Sư không phải cũng có cao thủ sao? Người ta đã nói rõ là đến vì Vũ Thiên Sư, tao cần gì phải vội vàng tốn sức. Cứ để thủ hạ của y mài mòn hắn trước đã," Bạch Báo ra vẻ cao thâm khó lường.