Mạc Phàm nhìn hai huynh đệ Bạch Báo và Lãnh Hổ, thấy chúng không tiếp tục tiến lên nữa, hắn bèn đi về phía khúc ngoặt hình móng ngựa.
Mạc Phàm bước vào lòng sông đã khô cạn. Bùn đất và nước sông đã bị Lôi Long Vĩ quét sạch từ trước, toàn bộ lòng sông chi chít những vết nứt.
Tay phải Mạc Phàm vẫn còn bao bọc bởi Thiên Hỏa Đồ. Hắn không tấn công huynh đệ Bạch Báo và Lãnh Hổ, mà vung một đấm thẳng về phía khúc ngoặt.
Ầm ầm ầm!
Bên kia bờ sông, vài gã tướng lĩnh trợn tròn mắt kinh hãi.
Mặt đất nứt toác, lòng sông bị dung nham cuồn cuộn xung kích, tạo thành một vết quyền ấn đáng sợ, trực tiếp cắt ra một dòng sông dung nham, chặn đứng dòng nước đang không ngừng chảy tới từ thượng nguồn Nhiệt Hà.
Tại khúc ngoặt hình móng ngựa, chiều rộng của con sông lên tới 400 mét, chẳng khác nào một con sông nhiệt đới khổng lồ. Lưu lượng nước từ hàng trăm con suối đổ về Nhiệt Hà cực kỳ khủng bố.
Có thể nói, tất cả sinh vật trong khu rừng mưa nhiệt đới phạm vi mấy trăm cây số đều được Nhiệt Hà nuôi dưỡng.
Vậy mà lúc này, dòng sông dung nham từ cú đấm Thiên Hỏa Đồ của Mạc Phàm đã trải dài từ đầu này đến đầu kia khúc ngoặt, một con sông dung nham rộng hơn 40 mét trực tiếp ngăn dòng nước chảy đến.
Một dải đỏ rực khổng lồ, dài như một con viễn cổ xích mãng, nằm vắt ngang khúc ngoặt hình móng ngựa.
Nước sông cuồn cuộn chảy đến đây liền bị dung nham cực nóng bốc hơi sạch sẽ. Đến được khúc ngoặt thì chỉ còn lại một dòng suối nhỏ không đáng kể, hoàn toàn không thể lấp đầy được lòng sông đã khô cạn.
Ngô Khổ đang thi pháp gọi mưa cách hạ nguồn khoảng 500 mét.
Mưa có thể bao trùm mấy trăm cây số, nhưng Ngô Khổ dù là kẻ sở hữu Hồn Chủng Thủy hệ trời sinh, cũng không thể dùng thân mình để tạo ra một trận mưa kéo dài cả tháng được.
Thượng nguồn Nhiệt Hà chính là nguồn cung cấp nguyên tố Thủy quan trọng nhất. Đầu tiên, Mạc Phàm dùng Lôi Long Vĩ khuấy tung dòng nước ở khúc ngoặt, bây giờ lại dùng sông dung nham để ngăn dòng.
Trận mưa lớn kéo dài mấy ngày nay cuối cùng cũng có dấu hiệu suy yếu. Ngô Khổ đứng ở bờ sông bên kia, sắc mặt cực kỳ âm trầm.
Có những kẻ điếc không sợ súng, cho rằng chỉ cần ngăn cản được Ngô Khổ thi pháp gọi mưa là xong. Vậy thì quá đơn giản rồi.
Mưa vẫn có thể rơi, nhưng nếu không nhổ được cái gai trong mắt đã vượt ngàn dặm đuổi giết tới tận đây, bọn chúng khó mà ăn mừng Lễ Thịnh Điển của Hắc Giáo Đình lần này cho trọn vẹn.
Cú đấm ngăn sông này của Mạc Phàm chính là một lời khiêu khích trắng trợn. Giờ đây, hắn đang đứng giữa dòng sông dung nham do chính mình tạo ra, biến khúc ngoặt hình móng ngựa thành một chiến trường rực lửa.
"Tao không cần chống lại tất cả, hôm nay tao sẽ làm thịt mày!" Mạc Phàm nói với Ngô Khổ.
"Giết ta thì sao? Đất nước này vẫn sẽ chìm trong biển máu, thây chất đầy đồng thôi!"
"Chiến tranh có thể thua, nhưng Hắc Giáo Đình nhất định phải chết! Trước tiên, tao sẽ để lũ chúng mày phơi thây đầy đồng ở nơi này!"
Ngô Khổ thấy loại người cố chấp như Mạc Phàm cũng phải bực bội không thôi.
Đến mức băng qua cả chiến trường quốc gia để đuổi giết, đúng là một con chó điên!
Mà con chó điên này lại còn mạnh đến mức khó tin. Bị một kẻ sở hữu sức mạnh thần bí đáng sợ như vậy đeo bám, Tát Lãng chắc chắn sẽ không lộ diện. Ngô Khổ chỉ có thể tự mình giải quyết phiền phức này.
"Ngươi nghĩ mình giết được tất cả những người ở đây sao? Nên nhớ, đây là nơi đóng quân!" Ngô Khổ gằn giọng.
Mạc Phàm nhìn về phía trước, phát hiện một nhánh quân đội đã phong tỏa khu vực không có dung nham. Bọn chúng trực tiếp tiến vào. Nhìn trang phục có thể đoán đây là đội quân tinh nhuệ của Chính quyền Màu Nâu.
Số lượng của chúng lên tới 700-800 người, trên khuỷu tay mỗi tên đều buộc một dải vải có hình gió xoáy, hẳn là một đội quân lấy pháp sư Phong hệ làm chủ lực.
"Phong Hạm!"
"Mở!"
Cách đó không xa, Bạch Báo cao giọng chỉ huy. Đúng là hắn không tự mình ra tay, mà để cho thuộc hạ làm thay.
Nói trắng ra, đối phó với một kẻ có Thiên Chủng như Mạc Phàm, nếu đánh chính diện rất dễ bị thương nặng như Lãnh Hổ. Mà Bạch Báo là thủ lĩnh của toàn bộ quân phản loạn, có thể điều động hàng ngàn binh sĩ, tội gì phải lãng phí sức lực.
700-800 người tạo thành Phong Hạm?
Xem ra tu vi của đội quân này mạnh hơn đám Phong binh sĩ phản loạn kia rất nhiều. Phong Hạm do bọn chúng tạo ra cũng hoành tráng hơn hẳn, những luồng khí lưu màu trắng tạo thành đường viền thân chiến hạm cực kỳ lập thể, trông như một chiếc Phong Hạm thật sự đang được bao bọc bởi một cơn bão táp.
Nếu không phải là quân phi chính quy, Mạc Phàm còn tưởng là hàng thật.
"Bánh Răng Bão Táp!"
Bạch Báo chỉ huy từ xa.
Mạc Phàm hừ lạnh một tiếng.
Đúng là Phong Hạm tạo ra uy hiếp cực lớn với quân liên bang trên chiến trường, nhưng bọn chúng nghĩ có thể làm gì được hắn sao?
Bánh Răng Bão Táp ư? Mạc Phàm thấy rõ những binh sĩ đeo băng tay kia đang dùng Tinh Đồ, tốc độ thi pháp cũng không nhanh cho lắm.
Bánh Răng Bão Táp vừa hoàn thành, bảy tám cái liên tiếp lao về phía Mạc Phàm. So với những Phong Hạm trước đó, những bánh răng này to lớn và nguy hiểm hơn nhiều, đủ sức phá hủy cả mấy tòa nhà kiên cố.
"Hỗn Độn Tuyền Oa!"
Trước mặt Mạc Phàm xuất hiện một hố đen không gian không thấy đáy, năng lượng hỗn độn bên trong tựa như một chiếc đĩa đang quay chậm theo chiều kim đồng hồ.
Tất cả bánh răng gió lao tới trước vòng xoáy của Mạc Phàm đều bị hút vào một chiều không gian khác. Mạc Phàm đứng phía sau không cảm nhận được chút gió lạnh lẽo hay cuồng bạo nào, ngay cả vạt áo cũng không hề tung bay.
Hắn còn chẳng buồn đảo ngược chúng, vì Mạc Phàm thấy rằng làm vậy chỉ tốn thêm một công đoạn.
Theo hắn, những Bánh Răng Bão Táp này dù có được không gian hỗn độn cường hóa thêm một chút, cũng không bằng một cú phản kích chân chính của mình.
Mạc Phàm đạp mạnh xuống đất, cả người vọt lên cao.
Khi đến điểm cao nhất, vô số hỏa vũ hiện ra sau lưng Mạc Phàm, đan dệt thành một đôi cánh Liệt Diễm khổng lồ. Trong lúc rơi xuống, đôi cánh vỗ mạnh một cái.
Hỏa diễm của Mạc Phàm xưa nay không dùng để bay, mà là để tạo ra sức đẩy bùng nổ, tựa như một quả tên lửa.
Một vệt sáng đỏ rực xuyên qua không gian. Mạc Phàm được Thiên Hỏa bao bọc, trực tiếp hóa thành một đầu đạn hủy diệt, lao thẳng về phía đám Phong binh sĩ đeo băng tay.
Vì để khởi động Phong Hạm mà những binh sĩ này đứng khá gần nhau. Đầu đạn Liệt Diễm của Mạc Phàm có phạm vi công phá cực rộng, không chỉ long trời lở đất, mà Thiên Hỏa bao trùm còn biến đội quân Phong binh sĩ tinh nhuệ thành một biển lửa.
Thiên Hỏa bá đạo đến cực điểm. Lớp vỏ bọc Quang hệ của Phong Hạm cũng không tài nào chống đỡ nổi. Sức nóng kinh hoàng nướng chín cả xương cốt, những Phong binh sĩ đeo băng tay không kịp trốn thoát đều chết thảm. Hỏa diễm bùng lên từ bên trong cơ thể chúng, thiêu rụi lục phủ ngũ tạng trước, rồi đến gân cốt, cuối cùng mới là lớp da bên ngoài.
"Kẻ nào cản đường, kẻ đó chết!"
Đứng giữa biển lửa, Mạc Phàm nhanh chóng khóa chặt mục tiêu. Chỉ cần một cái phất tay của hắn cũng có thể tạo ra một vùng Liệt Hỏa Địa Sát trải dài mấy trăm mét.
Cái gọi là Phong binh sĩ tinh nhuệ, trước mặt hắn cũng chẳng khác gì bia đỡ đạn.