Sinh mệnh bản nguyên tiếp tục trôi đi.
Lúc này, Mạc Phàm đã đi tới trước mặt Hồng Ma Lục Côn.
Hồng Ma Lục Côn thì lại lảo đảo bỏ chạy.
Thứ Mạc Phàm khống chế đã không còn là một đầm lầy hắc ám, mà là một vùng biển tối tăm vô tận.
Mà Lục Côn làm sao có thể thoát ra khỏi đại dương hắc ám vô tận này? Hắn vẫn đang lạc lối bên trong, chìm đắm trong vương quốc do chính mình tạo ra.
Bản nguyên sinh mệnh không ngừng tràn ra, tất cả đều bị nhét vào Ngưng Tụ Tà Châu của Mạc Phàm.
Ngưng Tụ Tà Châu có thể gột rửa tà khí, chỉ tiếc nó chỉ là một hạt châu chứa đựng năng lượng, không thể nào chứa được nhiều năng lượng đến vậy, hơn nữa trước đó nó cũng đã bão hòa.
Điều khiến Mạc Phàm hơi bất ngờ là sau một phen gột rửa, Tiểu Nê Thu cũng đã chịu há miệng.
Nó đang hấp thụ bản nguyên của Hồng Ma sau khi đã được Ngưng Tụ Tà Châu tinh lọc.
Màu sắc của Tiểu Nê Thu càng lúc càng sáng hơn, dòng minh hà nhỏ bé bên trong nó e là đã cực kỳ tràn đầy, đại địa mênh mông vạn dặm đã không còn nhìn thấy được điểm cuối.
“Thăng cấp nhẹ à?” Mạc Phàm nhìn sợi dây chuyền đen thui trước ngực.
Hình như không phải.
Chẳng qua là rèn ra được một viên tinh hồn thượng hạng mà thôi.
Hồng Ma vẫn đang lẩn trốn, bản nguyên thì bị hấp thu, cảnh này khiến hắn càng thêm suy yếu.
Từ việc lảo đảo bò trên đất, cho tới nhanh chóng già yếu, sinh mệnh tà ác của hắn đang trôi đi với tốc độ chóng mặt.
“Mày đã đến đường cùng rồi,” Mạc Phàm nói với Hồng Ma Lục Côn.
“Ta… bất tử bất diệt…” Hồng Ma Lục Côn nói bằng một giọng cực kỳ yếu ớt, không có chút sức lực nào.
“Có những người sẽ được ghi nhớ mãi mãi, linh hồn của họ kế thừa tinh thần ngàn năm, đó đúng là bất tử bất diệt. Còn mày, tuy rằng có thể chết đi sống lại, nhưng cũng sẽ bị người đời sau giẫm nát mà thôi.”
Nói xong, Mạc Phàm đạp một cước lên tấm lưng đang thối rữa của Hồng Ma Lục Côn, nở một nụ cười xán lạn: “Huống hồ, tao không phải loại người được lưu danh thiên cổ gì, nhưng mày thì đã bị tao giẫm nát dưới chân rồi.”
Hồng Ma Lục Côn không cách nào giãy giụa được, bản nguyên Hồng Ma bị rút đi nhanh chóng, triệt để trở thành năng lượng để rèn luyện tinh phách.
Hồng Ma đang tiêu vong.
Lần này, hắn không thể chạy trốn được nữa.
Nếu đối mặt với những đối thủ khác, hắn còn có thể hóa thành vô số luồng khí màu đỏ, đào tẩu tứ phía.
Sở dĩ Lãnh Liệp Vương không giết được Hồng Ma cũng chính là vì hắn có nghìn vạn cách để đào tẩu.
Nhưng Mạc Phàm lại có Ngưng Tụ Tà Châu, thứ này và Hồng Ma vốn đồng căn đồng nguyên, những phân thân mà Hồng Ma dùng để chạy trốn đều bị Ngưng Tụ Tà Châu hút sạch, thật sự không còn chỗ ẩn thân.
“Giết ta thì sao chứ, giết ta thì sao chứ!” Tàn niệm của Hồng Ma đang gào thét.
“Chẳng sao cả, chỉ cảm thấy rất ngầu thôi,” Mạc Phàm nói.
“Ngươi căn bản không biết gì cả, ngươi giết ta, chẳng khác nào tác thành cho một thứ đáng sợ hơn ta gấp trăm lần…” Hồng Ma Lục Côn tiếp tục rít gào.
“Ồ, ngươi sắp chết rồi, trước khi chết thì nói một chút cho tao nghe xem nào,” Mạc Phàm nhìn tàn niệm của Hồng Ma, bình tĩnh nói.
“Ngươi cho rằng ta là Hồng Ma đời thứ nhất sao?”
“Ngươi cho rằng tất cả đã kết thúc rồi à?”
Mạc Phàm nhìn tàn niệm của Hồng Ma, có chút bất ngờ trước lời hắn nói.
Nhất Thu hẳn là Hồng Ma đời thứ nhất, điều này đã được Vọng Nguyệt Danh Kiếm chứng minh từ trước.
Còn trong khoảng thời gian từ Nhất Thu cho tới khi Ngưng Tụ Tà Châu hình thành, đã có bao nhiêu Hồng Ma ra đời, vậy thì không thể nào tính toán được.
Lục Côn không phải Hồng Ma đời thứ nhất?
Nhưng rõ ràng hắn chính là Nhất Thu?
“Ngươi có biết chủ nhân của bản ủy thác này là ai không? Ngươi có biết vì sao bản ủy thác này lại rơi vào tay ngươi không?” Trước khi chết, Lục Côn cười lớn, nhưng tiếng cười kia không phải là đắc ý, mà là bi thương.
“Mày chịu thì nói, không nói thì tự tao tìm hiểu, mày không còn nhiều thời gian đâu,” Mạc Phàm nói.
“Hahaha, lẽ nào ngươi không thấy kỳ quái sao, rõ ràng là Lãnh Liệp Vương đã chết khởi xướng bản ủy thác, vì sao ông ta chết nhiều năm như vậy mà bây giờ nó mới bắt đầu, lại vừa vặn rơi vào tay ngươi?” Hồng Ma Lục Côn nói tiếp.
Vấn đề này Mạc Phàm đã nghĩ tới từ sớm.
“Ngươi cho rằng ta là kẻ đã giết chết Lãnh Liệp Vương sao?”
“Không sai, ta có tham gia vào cuộc săn giết đó, nhưng vào lúc ấy, ta chỉ là một con chó bên cạnh hắn mà thôi.”
“Hắn là người dạy ta làm sao để ngụy trang, làm sao để bành trướng.”
“Ngươi có biết những Liệp Sở ưu tú khác, các Liệp Vương khác đều đang làm ủy thác cho hắn không?”
“Tất cả các ngươi đều đang phục vụ cho hắn.”
“Hắn sắp trở nên mạnh mẽ hơn cả trước đây.”
“Hắn là ai, lẽ nào ngươi vẫn chưa đoán ra sao?”
Nói xong câu này, thân thể Hồng Ma Lục Côn triệt để hóa thành một làn khói tàn, tiêu tan trong không khí.
Mạc Phàm nghe xong những lời này của Lục Côn, cảm giác như hắn vừa gia nhập một tà giáo nào đó.
Bất quá, hắn có nhắc tới người ủy thác.
Chuyện này đáng để điều tra và suy ngẫm sâu hơn.
Lục Côn tiêu vong, những người bị khống chế tâm trí trong tiểu trấn đều ngất đi.
Bao gồm cả cai ngục và tù nhân, bọn họ trở nên cực kỳ uể oải, chỉ có thể mê man để miễn cưỡng duy trì các chức năng cơ bản của cơ thể.
Một số người sẽ nảy sinh tâm trạng tiêu cực, một số khác sẽ tự hình thành cơ chế bảo vệ, ví như quá mệt mỏi sẽ dẫn đến tức giận, oán giận rồi mới đi giải tỏa và nghỉ ngơi.
Nhưng những người trong tiểu trấn bị khống chế tâm trí đã quên cả điều tiết, quên cả nghỉ ngơi, đối với họ đó là một sự tàn phá tinh thần, chẳng bao lâu nữa sẽ sụp đổ.
Hồng Ma Lục Côn không phải đang làm người tốt, hắn không hề dốc lòng vì quần chúng nhân dân, mà là đang vắt kiệt sức sống của những người này.
Máy móc hoạt động quá mức cũng sẽ nóng lên để báo động, huống hồ đây còn là người sống?
Mạc Phàm đứng tại chỗ, chờ người của Hiệp Hội Ma Pháp tới đây xử lý.
Phải xử lý tốt mớ bòng bong lớn như vậy vốn không phải chuyện dễ dàng, nhưng đây là chức trách của họ, Mạc Phàm lười bận tâm.
“Linh Linh, em có thể an nghỉ rồi… ý anh là, cha em có thể an nghỉ, còn bản thân em có thể buông bỏ được rồi,” Mạc Phàm dùng tay xoa cái đầu nhỏ của Linh Linh.
Mái đầu rẽ ngôi đen nhánh, kỳ thực đã cho thấy Linh Linh đã lớn rồi, chuyện gì nên buông bỏ thì hãy buông bỏ.
“Người này không phải Hồng Ma đời thứ nhất,” Linh Linh nói.
“Anh biết, bất quá tên kia chỉ nói bậy mê hoặc em thôi, em không cần coi là thật,” Mạc Phàm nói.
“Ừm, nhưng hắn cũng đã tiết lộ cho chúng ta một ít tin tức khá quan trọng,” Linh Linh có vẻ khá bình tĩnh.
“Em nhìn ra được gì à?” Mạc Phàm hỏi.
“Bản ủy thác này cha em đã tuyên bố từ rất sớm, nhưng tới tận bây giờ mới rơi vào tay chúng ta, chỉ có một lời giải thích, đó là Hồng Ma đời thứ nhất đã giết chết cha em, và hắn cũng đã đọc được ký ức của cha.”
“Hồng Ma đời thứ nhất đã dùng phần ký ức này, trước tiên đi tới Liên Minh Thợ Săn, ngụy trang thành cha em, thu hồi lại bản ủy thác mang đến cho hắn vô vàn phiền phức.”
Mạc Phàm nghe Linh Linh phân tích, không khỏi lạnh run.
Đúng vậy, Hồng Ma có thể đọc ký ức, như vậy một khi Lãnh Liệp Vương bị hắn giết chết, những chuyện liên quan tới bản ủy thác thì Hồng Ma đời thứ nhất cũng sẽ biết được.
Như vậy, bản ủy thác cuối cùng đã bị trì hoãn nhiều năm mới đến được tay mình.
Hiện tại Mạc Phàm chỉ có thể đại khái xác nhận.
Lục Côn là phân thân của Hồng Ma đời thứ nhất, hoặc là một tiểu Hồng Ma mấy đời sau.
“Em nghĩ người tuyên bố bản ủy thác này chính là Hồng Ma đời thứ nhất, cũng chính là Hồng Ma Nhất Thu.”
“Dù sao cũng chỉ có hắn mới biết được bản ủy thác tuyệt mật này của cha em.”
Linh Linh nói với vẻ mặt nghiêm túc lạ thường.