Suy đoán này của Linh Linh khá táo bạo, nhưng lại có vẻ là một lời giải thích hợp lý.
Nếu không thì tại sao lá thư ủy thác này lại xuất hiện sau nhiều năm như vậy?
Nếu Lãnh Liệp Vương ở Liên Minh Thợ Săn công bố với tất cả thợ săn trong thiên hạ, vậy thì thư ủy thác này vẫn sẽ được treo trong Đại Sảnh Thợ Săn, trở thành một nhiệm vụ treo thưởng có độ khó cực cao mới đúng.
Chỉ là nếu người ủy thác chuyện này chính là Hồng Ma đời thứ nhất, tại sao lại muốn giết Tiểu Hồng Ma Lục Côn?
Mạc Phàm nhớ lại lúc mình nói ra nội dung ủy thác, Tiểu Hồng Ma Lục Côn đã có biểu hiện rất khác thường.
Nghĩ kỹ lại, giống như là cảm giác bị cấp trên bán đứng và phản bội.
Hồng Ma đời thứ nhất, Nhất Thu, tại sao lại muốn giết Tiểu Hồng Ma Lục Côn? Mạc Phàm không hiểu nổi mắt xích này.
Suy đoán của Linh Linh có điểm hợp lý, nhưng rõ ràng cũng có chỗ chưa thông suốt.
“Cái này em cũng không nghĩ ra, lẽ nào Lục Côn làm việc quá càn rỡ, tiết lộ bí mật quan trọng hơn của hắn?” Linh Linh xoa xoa huyệt thái dương.
Giả như không giải thích được điểm này, vậy thì giả thiết này cũng không đứng vững, vì thế trước khi đến, Linh Linh đã tới Đại Sảnh Thợ Săn điều tra một chút, tìm hiểu hướng đi của thư ủy thác này.
Hay là vì một nguyên nhân nào khác mà dẫn tới sự trì hoãn.
“Trong tà miếu, thờ phụng tám vị tà thần có hồn cách khác nhau…” Bỗng nhiên, một giọng nói lanh lảnh truyền đến.
Trong khe hở ánh trăng, tiểu mỹ nữ Apase với thân hình quyến rũ đầy sức sống thanh xuân bước ra, lười biếng vươn cái eo thon, ra chiều vừa có một giấc ngủ ngon vẹn toàn.
“Ngươi kết thúc kỳ ngủ đông rồi à?” Mạc Phàm buột miệng.
“Người ta không ngủ đông, chỉ là một khi đã ngủ thì sẽ ngủ rất lâu thôi.” Apase nở nụ cười trong trẻo, tâm trạng trông có vẻ rất tốt.
“Vừa mới nói gì thế, ả xà tinh kia?” Linh Linh không chút khách khí nói.
Apase tiến tới bên cạnh Linh Linh, nhìn kiểu tóc khác lạ của cô bé, cười đến rung cả người.
“Linh Linh à, cô để tóc rẽ ngôi cũng ra dáng phụ nữ đấy, nhưng mà ngực thì vẫn vậy.” Apase nhanh mồm nhanh miệng đáp trả.
“Được rồi, hai người cứ thấy nhau là lại cãi cọ. Apase, ngươi biết gì à?” Mạc Phàm hỏi.
Trước đó không dám chắc, nhưng nếu Hồng Ma lại giết Tiểu Hồng Ma, về cơ bản có thể khẳng định Apase cũng biết chuyện của Hồng Ma.
Apase cũng không khách khí với Linh Linh, lấy một cây bút và một cuốn sổ từ chiếc cặp nhỏ của cô bé.
Apase vẽ lên tám tà miếu trong cuốn sổ, mỗi một tà miếu nắm giữ một hồn thể đặc thù.
Rất nhanh, trên một hồn thể, Apase ghi lên cái tên “Nhất Thu”.
Sau đó, Apase chuyển sang một hồn thể tà miếu khác rồi ghi “Lãnh Liệp Vương”.
“Ý gì đây?” Mạc Phàm và Linh Linh nhìn mà không hiểu.
“Hai người coi thường Hồng Ma quá rồi, đặc biệt là Hồng Ma đời thứ nhất.” Apase viết một dấu chấm hỏi (?) trên những tà miếu còn lại.
“Đừng có úp mở nữa, mau nói đi!” Linh Linh tức giận nói.
“Hồng Ma đời thứ nhất tập hợp tám loại hồn phách trên thế gian, lấy một người Nhật Bản tên Nhất Thu làm chủ thể.”
“Nhất Thu đại diện cho Nghĩa Hồn.”
“Lãnh Liệp Vương đại diện cho Chính Hồn.”
Apase lại lấy bút ra, viết “Nghĩa Hồn” và “Chính Hồn” vào chỗ tà miếu của Nhất Thu và Lãnh Liệp Vương.
Mạc Phàm và Linh Linh hai mắt nhìn nhau.
Linh Linh nghe được câu này dường như có chút suy tư.
Linh Linh mở miệng nói: “Trong cấm thư thần quan của ông nội hình như có ghi chép tương tự, nhưng không chi tiết được như Apase nói.”
“Vậy thì có liên quan gì tới việc Đại Hồng Ma Nhất Thu giết chết Tiểu Hồng Ma Lục Côn?” Mạc Phàm hỏi.
“Quỷ hồn còn quanh quẩn ở nhân thế là bởi trong nội tâm của họ còn có tâm nguyện chưa hoàn thành, còn vướng bận, không muốn rời đi trước khi chưa thấy được kết quả. Tương tự, Lãnh Liệp Vương cũng như thế, phẩm cách của Lãnh Liệp Vương đại diện cho sự chính trực, nhưng lại chết dưới tay kẻ tà ác, nên có hy vọng trở thành một hồn thể canh giữ tà miếu.” Apase nói.
Mạc Phàm nghe không hiểu lắm.
Apase tỏ vẻ khinh bỉ, nói một cách đơn giản: “Nói như thế này, phán đoán của hai người không sai, người công bố thư ủy thác này chính là Hồng Ma đời thứ nhất, Nhất Thu. Hắn công bố thư ủy thác này với mục đích là giết chết Hồng Ma Lục Côn.”
“Nguyên nhân rất đơn giản, Hồng Ma đời thứ nhất tích lũy tám hồn thể canh giữ tà miếu, mỗi một hồn thể canh giữ tà miếu lại mang một phẩm cách đặc thù trên thế giới này, phân biệt ra là Nghĩa Hồn, Chính Hồn, Trung Hồn, Kiên Hồn, bốn hồn thể này đại diện cho Thiện Hồn. Còn có Cuồng Hồn, Lam Hồn, Tật Hồn, Cừu Hồn, bốn hồn này đại diện cho Ác Hồn.”
“Nghĩa Hồn là Nhất Thu.”
“Chính Hồn là Lãnh Liệp Vương.”
“Nhưng những linh hồn này đều mang tàn niệm và chấp niệm với trần thế, chỉ có chặt đứt tàn niệm thì họ mới hoàn toàn tiến vào tà miếu, trở thành hồn cách canh giữ tà miếu.”
“Cách để chặt đứt tàn niệm và chấp niệm của họ cũng rất đơn giản, đó chính là hoàn thành nguyện vọng của họ.”
“Nguyện vọng của Lãnh Liệp Vương chính là lá thư ủy thác, hy vọng giết chết Hồng Ma.”
“Đương nhiên Hồng Ma Nhất Thu không thể nào hoàn thành nguyện vọng của Lãnh Liệp Vương bằng cách giết chính bản thân hắn, vì thế hắn mới công bố lại thư ủy thác, cũng là để hai người trợ giúp hắn giết chết Lục Côn. Lục Côn cũng là Hồng Ma, là Tiểu Hồng Ma, nhưng cũng đã hoàn thành nguyện vọng của Lãnh Liệp Vương, giúp ông ta thăng cấp thành hồn thể canh giữ tà miếu.”
“Mà hồn thể canh giữ này lại chính là thứ Hồng Ma cần nhất.”
Lời giải thích của Apase không hề đơn giản, nhưng Mạc Phàm cũng hiểu được phần nào.
“Cho nên lần này Vọng Nguyệt Danh Kiếm xuất hiện, nội dung ủy thác của ông ta cũng là để trợ giúp Hồng Ma Nhất Thu hoàn thành nguyện vọng?” Mạc Phàm chăm chú hỏi.
“Ừm, nguyện vọng của Nhất Thu là gì, hẳn là hai người cũng có thể đoán được phần nào, hoặc nguyện vọng của Nhất Thu thực ra đã hoàn thành từ sớm, cùng lắm là cần xác nhận lại một chút, dù sao Nhất Thu cũng là ký chủ của Hồng Ma.” Apase nói.
“Như vậy còn các hồn thể canh giữ khác thì sao?” Mạc Phàm kinh hãi nói.
Nói cách khác, những lời Lục Côn nói trước khi chết đều là sự thật.
Tất cả bọn họ thực chất đều đang làm công cho Đại Hồng Ma Nhất Thu?
Hơn nữa, ngay từ ban đầu, gã Anyaza kia nói cũng không có vấn đề gì, thư ủy thác này là một hạng mục lớn, mỗi người được phân công từng nhánh nhỏ trong đó, để phòng ngừa tiết lộ kế hoạch và bí mật, nên kiên quyết không cho phép liên lạc với nhau.
“Hai người có nhớ cô gái tên Yuna ở Học viện Alps không, mộ của cô ta bị động chạm, vong hồn không cánh mà bay?” Apase đột nhiên nhắc tới chuyện này.
Mạc Phàm sửng sốt một chút.
Chuyện này Mạc Phàm thậm chí còn hỏi qua Cửu U Hậu, lúc đó sắc mặt Cửu U Hậu nghiêm nghị khác thường, không cho phép Mạc Phàm tiếp tục điều tra.
Chẳng lẽ Cửu U Hậu đã biết kẻ trộm vong hồn Yuna chính là đại ma quỷ Hồng Ma này?
“Yuna đại diện cho Trung Hồn, trung thành với dãy Alps, nhưng lòng trung thành này lại vấp phải sự hãm hại. Máu của Yuna nhuộm trên những bông hoa cỏ kia, những bông hoa đó không nở, bởi Yuna đã để máu mình chảy cạn khô để chứng tỏ lòng trung thành từ tận đáy lòng.”