Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 2516: CHƯƠNG 2450: QUỐC GIA BAN TẶNG NỮ THỊ VỆ TRƯỞNG?

"Cô nương, có gì cứ từ từ nói, sao lại dùng đại chiêu thế này?" Chàng trai tóc vàng lau mồ hôi lạnh.

Trên mặt Hoa Nguyệt Trúc lộ rõ vẻ kinh ngạc.

Ai mà ngờ lũ lưu manh bây giờ cũng biết ma pháp, tu vi lại còn cao như vậy.

"Chết đi!"

Kinh ngạc thì kinh ngạc, nhưng đại sát chiêu trên tay Hoa Nguyệt Trúc không hề dừng lại.

Cao giai không ăn thua, vậy thì chơi luôn Siêu giai!

Triệu Mãn Duyên vốn đang vênh váo, nhưng khi thấy nữ quân nhân kia triệu hồi ra Tinh Cung óng ánh, cằm hắn suýt rớt xuống đất.

Có thù oán gì đâu mà phải làm tới mức này!

"Nguyệt Trúc, cô đang làm gì vậy?"

Bỗng nhiên, cửa phòng bật mở, một người có khuôn mặt ngăm đen bước ra hỏi lớn.

"Tướng quân, ở đây có một tên hạ lưu trêu ghẹo quân nhân, tôi có quyền xử lý hắn tại chỗ!" Hoa Nguyệt Trúc nói.

"Cô tưởng đây là vùng đất hoang Bắc Cương à? Ma pháp Siêu giai của cô không chỉ giết hắn mà còn san bằng cả nơi này đấy!" Trương Tiểu Hầu quát.

Hoa Nguyệt Trúc không dám trái lệnh cấp trên, đành nén Tinh Cung Hỏa hệ Siêu giai xuống, nhưng cơn tức giận khó mà nguôi ngoai, bộ ngực căng tròn phập phồng kịch liệt, tưởng chừng sắp xé rách cả quân phục.

Triệu Mãn Duyên ngây người như phỗng.

Gái ngành bây giờ cũng là Siêu Giai Pháp Sư hết rồi sao?

"Ơ, anh Triệu?" Trương Tiểu Hầu vừa nhìn đã nhận ra người kia, mái tóc vàng phong nhã không lẫn vào đâu được, lại thêm khuôn mặt cực kỳ đẹp trai.

"Trương Tiểu Hầu?" Triệu Mãn Duyên cũng nhận ra khuôn mặt đen nhẻm kia, kinh ngạc thốt lên.

"Khụ khụ, anh Triệu vẫn phong độ như xưa nhỉ." Trương Tiểu Hầu liếc nhìn Hoa Nguyệt Trúc, rồi lại nhìn Triệu Mãn Duyên, lập tức hiểu ra mọi chuyện.

"Cô ấy là..." Triệu Mãn Duyên chỉ vào nữ quân nhân Hoa Nguyệt Trúc đang sát khí đằng đằng trước mặt.

"Là thị vệ trưởng của tôi, tên Hoa Nguyệt Trúc." Trương Tiểu Hầu cười, mời Triệu Mãn Duyên vào phòng mình.

"Vãi thật, thằng nhóc cậu cũng có bản lĩnh đấy, được quốc gia cấp cho nữ thị vệ trưởng vừa xinh đẹp vừa anh dũng thế này, có khi tôi cũng phải nghĩ đến chuyện tòng quân thôi." Triệu Mãn Duyên thèm nhỏ dãi.

Ngoại trừ làn da không trắng mịn bằng những cô gái thành thị, khí chất của Hoa Nguyệt Trúc quả thật quá đặc biệt.

Nam Giác cũng có dung mạo xinh đẹp, nhưng vẻ đẹp của cô ấy mang nét trung tính, còn Hoa Nguyệt Trúc lại toát ra khí chất uy vũ, tư thái ngạo nghễ, một sức hút riêng biệt tỏa ra từ cơ thể. Đặc biệt là vóc dáng cao ráo không thua kém phần lớn đàn ông, khiến cánh mày râu vừa nhìn đã không khỏi tự ti, đồng thời dấy lên dục vọng chinh phục mãnh liệt.

Triệu Mãn Duyên không phải loại người thấy gái lẳng lơ ven đường là sáp tới, mà có gu thưởng thức cực cao. Vẻ đẹp của Hoa Nguyệt Trúc không phải do mỹ phẩm dưỡng da trong thành phố tạo nên, mà là kết quả của quá trình tôi luyện gian khổ nơi hoang dã, một vẻ đẹp hoang dại khó thuần.

"Nguyệt Trúc, đây là anh trai tôi, những lời vừa rồi chỉ là đùa thôi, cô đừng để bụng." Trương Tiểu Hầu nói với Hoa Nguyệt Trúc vẫn còn đang hậm hực.

"Hừ!" Hoa Nguyệt Trúc rõ ràng không cho đó là lời nói đùa, hừ lạnh một tiếng rồi kiêu ngạo bỏ đi.

Triệu Mãn Duyên lúng túng.

Cũng không biết là do mắt mình kém, hay là do tinh trùng xông lên não.

"Đến Thượng Hải sao không báo chúng tôi một tiếng?" Triệu Mãn Duyên hỏi.

"Tôi chỉ nghỉ ngơi một hai ngày, đoán chừng mở mắt ra là lại phải đi chấp hành nhiệm vụ, nên định lần sau về sẽ tụ tập với các anh, ai ngờ lại gặp nhau ở đây." Trương Tiểu Hầu có vẻ rất kích động.

Sau khi chia tay ở Tần Lĩnh, Trương Tiểu Hầu lập tức đến Bắc Cương. Tín hiệu ở đó rất kém, đã lâu rồi cậu không liên lạc được với Mạc Phàm.

"Mạc Phàm còn nhắc đến cậu đấy." Triệu Mãn Duyên vỗ vai Trương Tiểu Hầu.

"Anh Phàm vẫn luôn nhớ đến tôi à?" Trương Tiểu Hầu có chút xấu hổ nói. Từ khi đến Bắc Cương, cậu không tiện liên lạc, cũng không có cách nào báo bình an.

"Đúng vậy, Mạc Phàm nói nếu không có gì bất ngờ thì sáng sớm một ngày nào đó, vừa mở mắt ra sẽ nghe tin cậu chết ở Bắc Cương, rồi gọi tôi đi cùng nhặt xác cho cậu."

Vẻ xấu hổ của Trương Tiểu Hầu tan thành mây khói.

Bắc Cương quả thực vô cùng hung hiểm, hơn cả Tần Lĩnh.

Sau khi Tần Lĩnh yên ổn, Trương Tiểu Hầu đã chủ động xin đi Bắc Cương, thật sự là làm bạn với yêu, ngủ cùng ma. Sống sót qua được thời gian đồn trú đã là một kỳ tích rồi.

Vì thế, Mạc Phàm nói những lời đó cũng chẳng có gì lạ.

"Bây giờ cậu là tướng quân rồi à, không còn là thiếu tướng nữa sao?" Triệu Mãn Duyên nhớ lại lời Hoa Nguyệt Trúc nói lúc nãy, kinh ngạc hỏi.

"Tướng quân Bắc Cương trước đây bị một con ma khuyển đột nhập vào trận địa giết chết, tôi tạm thời đảm nhiệm vị trí của ông ấy. Sau khi tôi giết được con ma khuyển đó, cấp trên đã bổ nhiệm tôi làm tướng quân chính thức." Trương Tiểu Hầu nói.

"Tần Lĩnh lẫn Bắc Cương đều do một tay cậu dẹp yên à?" Triệu Mãn Duyên biết không ít chuyện, cũng hiểu rõ một vài mối thù trong giặc ngoài của quân đội. Trương Tiểu Hầu có thể bình ổn hai vùng đất hung hiểm này, quả thực đã giảm bớt áp lực rất lớn cho vùng duyên hải.

"He he." Trương Tiểu Hầu cười.

"Lợi hại, thảo nào quốc gia lại cấp cho cậu một nữ thị vệ trưởng như vậy."

"Anh Triệu, anh đừng nghĩ lung tung. Hoa thị vệ trưởng là con gái của danh tướng, thực lực không kém tôi đâu. Chủ yếu là cô ấy còn thiếu quân công, chỗ của tôi chỉ là một bệ phóng thôi, tiềm lực của cô ấy còn lớn hơn tôi nhiều." Trương Tiểu Hầu khiêm tốn nói.

"Vậy thì càng phải cố gắng tranh thủ đi. À mà, tôi muốn nói với cậu điều này, Mạc Phàm với Mục Bạch đều đang ở trên sân thượng đấy." Triệu Mãn Duyên nói.

"Bọn họ mua cổ phiếu à?"

"Cái gì mà cổ phiếu, đang ở trên sân thượng uống rượu. Chỗ này không khí tốt, thích hợp lên cao uống rượu ngắm cảnh. Này, đừng nói với tôi là cậu đang có nhiệm vụ nên không uống rượu được nhé?" Triệu Mãn Duyên chợt nhớ ra điều gì đó.

"Không sao, chúng tôi đến đây để mua thuần thú, sẽ nghỉ ngơi một hai ngày."

"Ồ? Quân đội của cậu cũng có hứng thú với long thú à?" Triệu Mãn Duyên nhíu mày.

Trương Tiểu Hầu lắc đầu.

Dù sao Thiên Ưng vẫn phù hợp với quân nhân hơn, hệ thống Thiên Ưng trong toàn quân đội cũng đã phát triển hơn trước. Chỉ là với cấp bậc hiện tại của Trương Tiểu Hầu, cưỡi Thiên Ưng không còn thích hợp nữa, cậu cần một loại thuần thú cấp bậc cao hơn.

"Tôi nghe nói mấy quốc gia Trung Đông giàu nứt đố đổ vách, bọn họ vung tiền kinh lắm, long thú thế này cung không đủ cầu đâu." Triệu Mãn Duyên nói.

"Anh Phàm cũng có hứng thú với long thú sao, anh Triệu?"

"Đến xem thử thôi, nếu có á long nào không tệ thì tôi sẽ cân nhắc mua một con. Đúng là lúc trước tôi có nói với Mạc Phàm về long thú, hai mắt cậu ta sáng rực lên, nhưng không biết sao gần đây lại hết hứng thú rồi." Triệu Mãn Duyên nói.

Hai người vừa nói chuyện vừa đi lên sân thượng.

Sân thượng này là không gian mở, có quầy bar bằng kính, một bên là dãy ghế ngồi hướng ra biển. Gió biển thổi lồng lộng, uống rượu ở đây quả thực cực kỳ có không khí.

Nhưng Mạc Phàm và Mục Bạch trước nay vốn không thích bị ràng buộc.

Bọn họ muốn ăn đồ nướng nên đã bảo người ta chuyển ghế gỗ ra sát bờ biển, dựng lên một cái giá nướng thịt. Khói bay nghi ngút khiến các nhân viên phục vụ trong quán bar phiền muộn không thôi, hành động của họ chẳng khác nào kéo đẳng cấp của nơi này từ sang chảnh xuống thành một quán nướng vỉa hè.

"Xem tôi dẫn ai tới này!" Triệu Mãn Duyên hô to.

Mạc Phàm đang dùng cuốn sách quảng cáo long thú để quạt than, thấy Trương Tiểu Hầu đi tới cùng Triệu Mãn Duyên, kinh ngạc há hốc miệng, đủ để nhét vừa một cái cánh gà nướng.

☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!