"Anh Phàm, anh là pháp sư Hỏa hệ, hà tất phải khổ cực quạt than như thế?" Trương Tiểu Hầu cười nói.
"Cá tự mình câu được ăn mới đặc biệt ngon, hiểu đạo lý này không? Nếu ra chợ mua thì còn ý nghĩa gì nữa," Mạc Phàm nói đầy ẩn ý.
Triệu Mãn Duyên cười thâm sâu, tiếp lời Mạc Phàm: "Tớ cũng thích ăn cá, cũng toàn tự đi câu, nhưng mà đi chợ thì có nhiều lựa chọn hơn hẳn."
"Đó là lý do cậu thích đi 'câu cá' bên ngoài hả?" Mục Bạch đâm cho Triệu Mãn Duyên một nhát chí mạng.
"Nói nhảm cái gì đấy! Cậu là cái đồ đầu gỗ thì biết mùi vị thịt cá thế nào, có cái gì mà vênh váo!" Triệu Mãn Duyên chửi ầm lên.
Trương Tiểu Hầu chỉ biết đứng đó cười ngượng.
Mới lúc trước, Triệu Mãn Duyên còn hỏi nữ thị vệ trưởng của mình giá bao nhiêu, Mục Bạch nói không sai chút nào.
"Đừng ồn ào nữa, lại đây nếm thử cánh nướng của tớ đi," Mạc Phàm ra dáng bếp trưởng, đưa xiên thịt cho mọi người, cả bốn bắt đầu đánh chén.
Ăn xong miệng mồm đầy dầu mỡ, dù có bỏng rát cũng chẳng sao, chỉ cần nốc một ngụm bia lạnh là sảng khoái đến không thể tả.
Đêm càng khuya, lửa trại trên bãi cát càng thêm rực rỡ.
Bốn người không biết đã uống bao nhiêu, ngã trái ngã phải trên bãi cát, phòng thuê cũng chẳng thèm về, cứ thế vùi mình vào cát mà ngủ.
...
Sáng sớm, những tia nắng ban mai đầu tiên chiếu rọi, một vầng hồng quang nóng rực từ từ nhô lên trên mặt biển, chẳng mấy chốc đã nhuộm cả đại dương xanh thẳm thành một màu đỏ rực. Từng lớp sóng vỗ, ánh hồng quang cũng theo đó mà gợn lên vô số lăn tăn.
Bốn gã say khướt lơ ngơ đứng dậy, cùng nhau tới khách sạn dùng bữa sáng.
Triển lãm thuần thú bắt đầu lúc 8 giờ sáng, bọn họ suýt chút nữa thì ngủ quên.
May mà khi vừa đến nơi thì buổi triển lãm cũng mới bắt đầu.
Vốn dĩ Mạc Phàm không hứng thú lắm với long thú, đơn giản là vì nghèo, làm gì có tiền mà mua tọa kỵ thuần thú.
Nhưng nghĩ đến đống tang vật mà tiểu bạch hổ trộm về cho mình đã được xử lý xong, tiền cũng đã vào túi trong cơn say hôm qua, xem ra mình vẫn đủ sức cạnh tranh một con long thú cho thỏa mãn.
"Mọi người hãy xem, đây chính là một con Địa Nha Long."
"Mặc dù nó là ngụy long, nhưng toàn thân từ trên xuống dưới đều được trang bị lớp nha cốt vũ trang cực kỳ cứng rắn, ngay cả xương cốt của nó cũng đạt tới cấp bậc á long. Nó không biết bất kỳ yêu thuật hay ma pháp nào, nhưng lại thông thạo các loại thú kỹ cận chiến, là một thuần thú xung phong, phá hủy hoàn hảo."
Địa Nha Long có ngoại hình uy vũ dữ tợn, sừng dài kéo mãi đến tận đuôi, tất cả đều là nha cốt sắc bén. Rõ ràng một con ngụy long như vậy có thể tùy ý nghiền ép các sinh vật khác trong cấp Thống Lĩnh.
Thực ra, đánh bại một con Địa Nha Ngụy Long thì rất nhiều pháp sư ở đây đều làm được, nhưng muốn thuần phục nó, muốn nó nghe theo mệnh lệnh của con người, đặc biệt là nghe lời người mua... thì lại là chuyện khó nhất.
Liên quan đến kỹ xảo thuần phục thì đó vẫn luôn là chuyên môn của pháp sư Tâm Linh hệ.
"Con này thế nào?" Triệu Mãn Duyên hỏi.
Mạc Phàm trực tiếp lắc đầu.
Địa Nha Ngụy Long này nghe thì có vẻ cường hãn, nhưng đoán chừng nó không chịu nổi một đạo lôi siêu giai của mình.
Dù có dùng làm tọa kỵ để di chuyển, cái tên này cũng không cho hắn cảm giác thoải mái.
Trương Tiểu Hầu cũng lắc đầu. Nếu lần triển lãm này chỉ có loại ngụy long thế này thì quả thật có chút thất vọng.
Trương Tiểu Hầu khi cân nhắc tọa kỵ thuần thú, chủ yếu là xem trọng sự linh hoạt, huống hồ con Địa Nha Ngụy Long này lại không biết bay.
"Trên chiến trường dùng làm quân xung phong, con Địa Nha Ngụy Long này hẳn là vô địch..." Nữ thị vệ trưởng Hoa Nguyệt Trúc nói.
Quả nhiên, Địa Nha Ngụy Long vẫn thu hút sự hứng thú của rất nhiều thế lực, bọn họ lập tức đặt những đơn hàng lớn.
Lần triển lãm thuần thú này không phải mua từng con một, mà là mua cả đàn, thậm chí còn đặt trước số lượng hàng năm.
Ví dụ như một thế tộc đến từ phương Bắc, bọn họ mua 30 con Địa Nha Ngụy Long, và đặt luôn 30 con cho năm sau nếu có hàng.
Thuần long ở các đại quý tộc Anh quốc cũng có số lượng nhất định, bản lĩnh thuần long này còn đáng giá hơn cả mỏ vàng, mỏ bạc.
"Đây là Ưng Khải Long."
"Cấp bậc thuần hóa lên tới 6 sao, không chỉ kế thừa long dực mạnh mẽ của long tộc, mà còn có sự dũng mãnh thiện chiến của ưng tộc."
Ưng Khải Long không có long giác, nhưng lại có ưng quan. Móng vuốt của nó tương tự như ma ưng, cực kỳ hùng tráng. Lồng ngực và đôi cánh đều mang dáng dấp của cự long phương Tây.
Cũng là một con ngụy long, nhưng nó đã khiến các quan quân bên cạnh Trương Tiểu Hầu sáng mắt lên.
"Độ thuần hóa 6 sao, chẳng phải ngang với cấp bậc thuần hóa Thiên Ưng của chúng ta sao?" Vị thị vệ trưởng trung niên nói.
"Người Anh quốc rốt cuộc đã làm thế nào mà có thể khiến cho sinh vật mang huyết thống rồng này ngoan ngoãn nghe lời như vậy?"
Huyết thống càng cao quý thì càng khó thuần phục.
Cự long, chân long phương Tây là những sinh vật khó thuần phục nhất thế gian. Thiên tính của chúng kiêu ngạo và hung mãnh, luôn cho rằng địa vị của mình cao hơn nhân loại. Những sinh vật lai tạp có huyết thống rồng cũng kế thừa đặc tính đó, dã tính khó thuần, miệt thị các chủng tộc khác.
"Tướng quân, Ưng Khải Long này có lẽ mạnh hơn Thiên Ưng của chúng ta không ít, có nên chốt đơn không ạ?"
"Cứ xem tiếp đã," Trương Tiểu Hầu nói.
"Tiếp theo, chính là át chủ bài của chúng tôi trong lần triển lãm này."
"Mời mọi người cùng chiêm ngưỡng."
Ánh mắt của tất cả mọi người nhanh chóng đổ dồn về sân bãi triển lãm.
Ban đầu, mọi người cho rằng ban tổ chức sẽ dùng xiềng xích ma cụ để trói những con thuần thú này lại, phòng ngừa tình huống bất ngờ xảy ra.
Thế nhưng, trên người con thuần thú này không hề có bất kỳ xiềng xích nào. Răng rồng của nó lộ ra bên ngoài, nước dãi chảy ròng ròng, dọa cho những vị khách ngồi hàng đầu suýt nữa thì ngất xỉu.
Hình thể của con long thú này khôi ngô như một ngọn đồi nhỏ, lớp vảy trên thân quả thực là một bộ áo giáp được đánh bóng tinh xảo, lúc mở lúc co, vừa rắn chắc kiên cố lại không hề gây trở ngại cho cử động.
Đôi cánh rồng được bao bọc bởi một lớp da, có thể thấy rõ phần xương cánh chủ cốt mạnh mẽ. Lúc này, đôi cánh đang khép sát hai bên thân, móng vuốt nối liền với chi trước.
Chi sau của nó vô cùng tráng kiện, thân thể phô bày dáng dấp của loài đại tích viễn cổ. Phía sau lưng là lớp long lân sáng bóng, uy vũ hơn hẳn những con thằn lằn viễn cổ da sần sùi, khiến người ta không thể nào liên hệ nó với loài bò sát cồng kềnh xấu xí.
Khi các vị khách nhìn thấy con long thú xuất hiện, tất cả đồng loạt nín thở.
"Đây là... long thú?"
"Sợ rằng đây là một chân long."
Bất kể là thân hình, đôi cánh hay lớp vảy đều tương tự cự long đến 90%. Quan trọng hơn là khí tức của nó khiến người ta có cảm giác như một vị quân chủ vừa giáng lâm sân bãi. Vẻ cao quý của nó cho thấy nó mới là chủ nhân của nơi này, hoàn toàn không phải là một món hàng thuần thú để triển lãm và buôn bán.
"Vãi chưởng, gia tộc Irene bán cả cự long luôn à?" Triệu Mãn Duyên kinh ngạc thốt lên.
Ngoại trừ thể trạng nhỏ hơn cự long rất nhiều, con long thú trước mắt đã vượt ra khỏi phạm trù ngụy long, thậm chí còn tiếp cận bán long hơn cả một số á long.
ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ