Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 2518: CHƯƠNG 2452: KHÔNG ĐỦ TIỀN MUA

Đây là một con phi long, cấp bậc thuần hóa của nó cũng là sáu sao, vì thế mọi người không cần sợ hãi, nó còn thuần tính hơn cả một vài Thú Triệu Hồi.

“Đương nhiên, khi cần tàn bạo, sức chiến đấu của nó thậm chí còn vượt qua một vài khế ước thú. Đây là tác phẩm thành công nhất cho tới hiện tại của các đại sư thuộc đại quý tộc Anh quốc chúng tôi.”

“Sau khi phi long ra đời, đây chắc chắn sẽ là một cột mốc đi vào lịch sử trong lĩnh vực thuần thú của chúng ta.”

Người chủ trì không cần giới thiệu thêm bất cứ điều gì về sức mạnh, phòng ngự, thể năng hay năng lực tác chiến của phi long, bởi bản thân nó đã là một con phi long được thuần hóa.

Thực tế, nếu con phi long này được bán ra với tư cách là khế ước thú, nó chắc chắn sẽ trở thành món hàng nóng bỏng nhất. Nhưng bây giờ, nó lại được mang ra bán làm tọa kỵ thuần thú, hoàn toàn lật đổ nhận thức của mọi người về lĩnh vực này.

Thuần thú có thể tiến hành ràng buộc chủ tớ với bất kỳ ai, dù không phải là pháp sư Triệu Hoán hệ cũng có thể khống chế được.

Vì thế, chỉ cần một pháp sư hệ khác có đủ tiền, họ cũng có thể mang con phi long này đi và tùy ý điều khiển.

Phải biết rằng, pháp sư Triệu Hoán hệ cực kỳ khó thu phục được long thú làm khế ước thú, vậy mà giờ đây những pháp sư không thuộc Triệu Hoán hệ lại có thể sở hữu một con phi long thuần thú. Đây quả là một cú sốc lớn đối với Triệu Hoán hệ và toàn bộ lĩnh vực ma pháp.

“Trời đất ơi, sắp có biến lớn rồi! Đại công tước Irene muốn biến cả châu Âu thành lãnh địa của long tộc, thống trị cả thế giới à?” Triệu Mãn Duyên la lên.

Lúc này, Mạc Phàm cũng không khỏi hít sâu một hơi.

Hắn nhớ lại lúc trước ở Thánh Học Viện Ojos, có người từng hỏi Hội trưởng Hội học sinh Saga vì sao lại có hứng thú với dung hợp ma pháp của Mạc Phàm.

Nếu dung hợp ma pháp được hiện thực hóa và phổ cập cho đời sau, lý luận ma pháp như vậy tuyệt đối có thể giúp nhân loại bước một bước dài vượt qua thời đại, thực lực toàn dân sẽ tăng lên trên diện rộng, năng lực cũng biến hóa đa dạng.

Khi đó, rất nhiều pháp sư Sơ giai và Trung giai có thể thi triển nhiều chiêu thức khác nhau, không còn dập khuôn máy móc như hiện tại nữa.

Kỹ thuật thuần hóa rồng này cũng có ý nghĩa tương tự.

Nó có thể thuần hóa long thú và phổ cập cho tất cả các pháp sư.

Ngự thú không còn là độc quyền của pháp sư Triệu Hoán hệ nữa. Tất cả mọi người đều có thể sở hữu một sinh vật có sức chiến đấu cường hãn để hộ giá hộ tống, phi thiên độn địa. Nếu số lượng long thú đủ nhiều, còn lo gì không quét sạch được các đế quốc yêu ma kia!

“Mấy người đến đây chỉ để xem rồng, hay là thật sự có ý định mua? Nếu chúng tôi đặt hàng thì các người có sẵn không?” Một gã mặc quân phục đứng lên hỏi.

Người này hẳn là thuộc một quân bộ nào đó, cấp bậc cũng rất cao.

“Nếu ngài đấu giá thành công, trả đủ tiền, sau khi nhỏ máu nhận chủ thì con phi long này sẽ là của ngài. Hoặc không, sau này chúng tôi sẽ công khai giá bán của phi long và nhận đơn đặt hàng trên toàn thế giới.” Người chủ trì của Bạch gia nở một nụ cười tự tin.

“Đặt hàng thì chắc chắn sẽ có sao?”

“Ngài đưa ra một mức giá hợp lý, chúng tôi sẽ giao hàng cho ngài trong thời gian quy định, tất nhiên là có giới hạn số lượng. Nhưng đại công tước đảm bảo tất cả những người có ý định đều sẽ có phần. Số lượng phi long không phải chỉ có vài con ít ỏi, hàng năm sẽ có một số lượng nhất định được cung cấp cho các thế lực lớn trên toàn cầu.”

Khó có thể tin được, thật sự khó có thể tin được!

Để thể hiện sức mạnh của phi long, Bạch gia đã mời mọi người ra một vùng biển rộng rãi, để một số pháp sư cấp Siêu giai tự mình khiêu chiến nó.

Trải qua vài trận đấu, thực lực của con phi long này đã đạt tới cấp á long trưởng thành, dù cho đối mặt với sinh vật cấp quân chủ cũng có thể phát huy tác dụng cực kỳ quan trọng.

Nó có thể bay, là bá chủ tuyệt đối trên không trung.

Kinh khủng hơn là long lân của nó thật sự kế thừa được đặc tính mạnh mẽ nhất của long tộc – miễn dịch ma pháp!

Nguyên tố ma pháp từ Cao giai trở xuống đều bị miễn dịch, đánh vào thân thể phi long không có chút tác dụng nào.

Đây là một năng lực quá mức biến thái, có nghĩa là nếu thành lập một đội quân ngàn người để đối phó với phi long, nó có thể bỏ qua hoàn toàn các đòn tấn công ma pháp nguyên tố tập thể. Trước đây, từng có một con phi long xuất hiện ở dãy Andes, bất kể là quân đoàn phong hạm của phản quân hay thập tự quân đoàn của liên bang, nó đều là một sự tồn tại ác mộng.

Vốn tưởng rằng trong lần triển lãm thuần thú này, phi long thuần thú là con át chủ bài, chỉ cần một con thôi cũng đủ khiến vô số thế lực tranh đoạt, đẩy giá lên tận trời xanh.

Nhưng điều làm mọi người khiếp sợ là lần triển lãm này có tới bảy con phi long thuần thú!

Con thứ nhất bị gã mặc quân phục mua mất.

Con thứ hai bị thành viên tộc hội Mục thị mua.

Con thứ ba và thứ tư đều bị người của Triệu thị mua.

Còn lại ba con, nữ thị vệ trưởng Hoa Nguyệt Trúc cắn răng mua một con.

Trương Tiểu Hầu thấy giá quá cao, trước sau vẫn do dự, nhưng nữ thị vệ trưởng Hoa Nguyệt Trúc lại kiên quyết mua bằng được.

Con thứ sáu, Mạc Phàm thử hô giá, sau đó nhìn số dư trong tài khoản, cuối cùng đành lựa chọn từ bỏ.

Đám người này quá mạnh, tiền của bọn họ cứ như là đi cướp được vậy, hô giá cao ngất trời, tùy tiện một lần nâng giá cũng hơn trăm triệu. Mạc Phàm đành ngậm ngùi chấp nhận, người ta cưỡi rồng còn mình thì cứ dùng đôi chân này chạy đua với dực ma cụ của người khác vậy.

“Còn lại một con cuối cùng, chúng ta có nên mua một con không?” Triệu Mãn Duyên nói.

“Ba người chúng ta hùn tiền lại chắc cũng mua được một con.” Mục Bạch cười khổ nói.

Phi long như thế này, tuyệt đối là có tiền cũng không mua được. Triệu Mãn Duyên cảm thấy mình không thể thức tỉnh được Triệu Hoán hệ, vì thế việc sắm một tọa kỵ xứng tầm với bản thân cũng là điều tất yếu.

Haiz, tiếc là tài sản của gia tộc đã bị Triệu Hữu Càn cướp mất, nếu không thì Triệu Mãn Duyên cũng dám mua cả bảy con.

“Hùn tiền mua cũng được, nghĩ lại thì một con phi long chở ba người chúng ta vẫn còn thừa sức.” Mạc Phàm gật đầu.

“Mạc Phàm, không phải cậu quen Irene sao? Rồng này được mang từ Anh quốc tới Bạch gia, Bạch gia là đại lý, còn phải nộp thuế, giá cả bên trong chắc chắn đã bị đội lên một khoản lớn. Chúng ta hỏi thẳng Irene, coi như mua hàng tận xưởng, nhất định sẽ hời hơn nhiều.” Triệu Mãn Duyên nói.

Mạc Phàm gãi đầu.

Nếu biết đại công tước Irene là nhân vật tầm cỡ như vậy, lúc trước hắn nên nịnh bợ nhiều hơn một chút.

Quen thì quen thật, nhưng cũng không thân tới mức người ta chịu bán phá giá sản phẩm quý hiếm của nhà mình. Thuần hóa phi long khẳng định đã phải trả một cái giá rất lớn.

“Tâm Hạ quen cô ấy hơn, để Tâm Hạ nhà tớ giúp chúng ta hỏi một chút.” Mạc Phàm nói.

“Trương Tiểu Hầu đúng là có tiền, mua thẳng luôn.” Mục Bạch nói.

Mục Bạch vừa dứt lời, đã nghe thấy nữ thị vệ trưởng Hoa Nguyệt Trúc nói một câu đầy khí phách: “Tướng quân, chúng ta mua hết số Ưng Khải Long luôn chứ?”

“Ừ, mua hết.”

Vẻ mặt của Mạc Phàm, Triệu Mãn Duyên và Mục Bạch càng thêm phức tạp.

Quả nhiên, làm việc một mình thì nghèo rớt mồng tơi, còn cống hiến cho quốc gia mới là giàu nứt đố đổ vách.

Sau lưng có tổ chức chống đỡ, chỉ trong những tình huống cần số tiền lớn thế này mới lộ ra ai là kẻ nghèo.

“Các cậu nói xem, đồ đằng có thể bán được bao nhiêu tiền nhỉ? Hay là chúng ta trói tiểu Nguyệt Nga Hoàng lại, biết đâu đổi được một con phi long?” Triệu Mãn Duyên nói.

❂ Từng câu chữ → hóa vần ca ← Thiên Lôi Trúc thắm tình bao la ❂

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!