Thú thật, xem xong triển lãm thuần thú lần này mà không động lòng thì đúng là nói dối, nhưng giá của phi long quả thực quá chát.
Nếu nhà không có mỏ thì thật sự không thể tùy tiện mua được.
Triệu Mãn Duyên đặc biệt si mê rồng, nên cứ nằng nặc đòi Mạc Phàm liên lạc với Irene hoặc Tâm Hạ một chút.
Mục Bạch cũng tỏ ra hứng thú với phi long. Tuy hắn không phải pháp sư hệ Triệu Hoán, nhưng hắn cũng có một con triết thú mang dáng dấp của rồng. Hắn nghĩ nếu con triết thú này có thể hấp thụ được một ít huyết thống cự long, thực lực chắc chắn sẽ tăng vọt.
"Nhìn xem, Trương Tiểu Hầu cũng có phi long làm tọa kỵ, lại còn mua cả một đám ưng khải long, mỗi lần xuất hành thì phong cách phải gọi là đỉnh của chóp," Triệu Mãn Duyên bắt đầu ghen tị ra mặt.
"Cậu thích cự long đến thế à?" Mạc Phàm hỏi.
"Đó là đương nhiên! Gái đẹp, xe sang, rồng xịn... cứ cái gì cưỡi được là tao thích tuốt, hơn nữa còn thể hiện đẳng cấp!" Triệu Mãn Duyên nói.
"Để tớ gọi điện thoại, ừm, tính theo múi giờ thì có lẽ cô ấy sẽ nghe máy."
Mạc Phàm bấm tay tính toán, giờ này chắc Tâm Hạ đang rửa mặt chuẩn bị đi ngủ, nếu là lúc khác thì người nghe máy hẳn là lão thái bà Tata.
"Tâm Hạ."
"Anh Mạc Phàm..." Âm thanh của Tâm Hạ thường ngày rất trong trẻo, nhưng lúc này lại mang theo chút hờn dỗi.
Mạc Phàm thoáng lúng túng.
Vừa nghe điện thoại đã thấy mình lâu rồi không quan tâm người ta, giọng điệu này của Tâm Hạ cứ như một cô vợ nhỏ đang hờn dỗi chồng.
Hết cách, Mạc Phàm vốn không phải kiểu người thích nấu cháo điện thoại với bạn gái, nếu có nhớ thì sẽ bay thẳng đến Hy Lạp.
Mạc Phàm tìm một chỗ yên tĩnh, trước tiên là dỗ dành Tâm Hạ cho nguôi giận.
Tán gẫu được nửa tiếng, Triệu Mãn Duyên đã đi tới đi lui ba lần, ánh mắt lộ rõ vẻ sốt ruột.
"Đừng làm phiền nữa, nói chuyện phi long đi, lẹ lên!" Triệu Mãn Duyên gầm lên.
Tiếng gầm này lớn đến mức Tâm Hạ ở đầu dây bên kia cũng nghe thấy.
Lúc này Mạc Phàm mới kể lại những gì mình thấy trong cuộc triển lãm thuần thú.
Triển lãm thuần thú lần này của Đại Công tước Irene đã tạo ra một ảnh hưởng cực lớn đối với toàn thế giới. Thật ra, Mạc Phàm có mấy phần không thể tin nổi, làm thế nào họ lại có nhiều phi long đến vậy, và làm sao có thể thuần hóa đám phi long kiêu ngạo này trở nên ngoan ngoãn như thiên ưng được.
Phi long và thiên ưng, hai sinh vật này có khoảng cách cấp bậc rất lớn. Phi long mang huyết thống cao ngạo nên cực kỳ khó ký kết khế ước, vậy mà thuật thuần hóa tâm linh lại có thể làm được.
Hắc Giáo Đình sở dĩ mạnh mẽ là vì chúng có hắc súc yêu mang lời nguyền, có thể khiến cho mỗi người gia nhập, dù là ma pháp sư hay người thường, đều sở hữu một con hắc súc yêu để hỗ trợ làm việc ác.
Tương tự như vậy, nhưng hắc súc yêu không thể nào so sánh với phi long.
Ngoài phi long ra còn có một ít ngụy long và tạo long khác, nhưng liệu có đến một ngày quân đội trên khắp thế giới sẽ từ bỏ những thuần thú đặc sắc khác, để tất cả mọi người đều trở thành pháp sư thuần long không?
"Anh Mạc Phàm, nếu anh muốn một tọa kỵ long thú thì Thần Miếu Parthenon có một con bán huyết xích long, đã thuần hóa tới bốn sao rồi, chờ thuần hóa lên năm sao rồi em gửi qua cho anh nhé?" Tâm Hạ nói.
Mạc Phàm há hốc miệng.
Nửa ngày sau vẫn chưa hoàn hồn.
Sao cứ có cảm giác mình đang ăn bám bạn gái thế này nhỉ.
"Xích long ở cấp bậc nào?" Mạc Phàm hỏi.
"Cấp cự long," Tâm Hạ đáp.
"Khụ khụ... Bán huyết xích long, nghĩa là chỉ có một nửa huyết thống cự long thôi à? Nó có lợi hại hơn phi long không?" Mạc Phàm hỏi tiếp.
"Lợi hại hơn nhiều. Nó có một nửa là huyết thống cự long, nửa còn lại là của á long. Thực lực hiện tại là tiểu quân chủ, chỉ tiếc là cấp bậc thuần hóa chưa đủ cao," Tâm Hạ tìm một quyển sách giám định, lật xem để xác nhận.
Thuần thú cũng có cấp bậc thuần hóa, lấy bảy sao làm tiêu chuẩn cao nhất.
Thuần thú năm sao là đạt tiêu chuẩn thấp nhất để sử dụng, nhưng không được phép dùng ở khu vực thành thị, vì không thể loại trừ khả năng thuần thú năm sao sẽ tạo phản, tấn công người qua đường.
Sáu sao là cấp bậc an toàn nhất, thiên ưng cũng ở cấp bậc này.
Cho nên lúc bầy thiên ưng ở Hàng Châu tạo phản, có thể nói đó là một sự cố lớn khó mà lường trước được.
Nhìn chung, sáu sao là tiêu chuẩn quốc tế, người có quyền hạn thậm chí còn được phép cho thuần thú đi lại trong thành phố, miễn không phải nơi sầm uất.
Bảy sao là cấp bậc của thứ nguyên triệu hoán thú của pháp sư hệ Triệu Hoán.
Thứ nguyên triệu hoán thú đến từ vị diện triệu hoán, giống như lão lang, thuộc về phạm trù mà pháp sư hệ Triệu Hoán có thể khống chế hoàn toàn.
Mà khế ước thú lại không nằm trong tiêu chuẩn này, vì khế ước thú cũng chính là một phần của triệu hoán sư, nếu nó xảy ra vấn đề gì thì cũng là vấn đề chung của ma pháp sư triệu hoán.
Thuần thú đạt tới cấp bậc sáu sao đã là rất hoàn mỹ, rất hiếm khi lên được bảy sao.
Năm sao là thuần thú hợp lệ.
Bốn sao thì chúng có thể không nghe theo mệnh lệnh của nhân loại.
Ba sao là không chủ động tấn công nhân loại.
Một hoặc hai sao thì cùng lắm chỉ là được ban cho kỹ năng xoa dịu, thú tính có thể trỗi dậy bất cứ lúc nào.
Tâm Hạ nói con bán huyết xích long kia mới được bốn sao, nghĩa là chủ nhân phải chuẩn bị sẵn tâm lý rằng con thú này có thể sẽ phớt lờ mệnh lệnh bất cứ lúc nào.
"Anh Mạc Phàm, nếu anh cần thì em sẽ thuần hóa nó, chỉ là sẽ tốn một ít thời gian," Tâm Hạ nói.
Tâm Hạ là pháp sư hệ Tâm Linh, để đảm bảo không xảy ra sự cố gì, cô sẽ tự mình thuần hóa con bán huyết xích long.
Bán huyết xích long dù sao cũng có được huyết thống trực hệ của cự long, loại sinh vật này kiêu ngạo tới cực điểm. Dù là Đại Hiền Giả của Thần Miếu Parthenon cũng chưa chắc thuần hóa được nó lên năm sao, Tâm Hạ nhất định phải mượn sức mạnh của thần hồn Parthenon, dùng thần uy để áp chế nó.
"Thôi quên đi, em còn không có đủ thời gian nghỉ ngơi nữa," Mạc Phàm lập tức lắc đầu.
Chỉ vì một con tọa kỵ để đi khoe mẽ, chưa chắc đã chiến đấu vì mình, mà lại tiêu hao nhiều tinh lực của Tâm Hạ, thậm chí còn phải vận dụng cả thần hồn.
Nhớ lại lúc Tâm Hạ hồi sinh cho Tiểu Viêm Cơ, cô đã phải lấy trái tim của mình ra để đồng tâm với Tiểu Viêm Cơ. Vì thế, vừa nghe Tâm Hạ nói phải dùng đến thần hồn là Mạc Phàm đã kiên quyết từ chối.
Nào có cái đạo lý mình lái xe BMW, lại để vợ đi bán máu lấy tiền.
"Anh Mạc Phàm có muốn quang minh độc giác thú không? Thật ra rồng không phải là sinh vật thân thiện cho lắm, độc giác thú của Thần Miếu Parthenon cũng không kém rồng đâu," Tâm Hạ nói.
Quang minh độc giác thú? Mạc Phàm chưa từng nghe qua sinh vật này.
Lúc này, Triệu Mãn Duyên và Mục Bạch đứng bên cạnh nghe mà khóe miệng giật giật.
Quang minh độc giác thú!
Con mẹ nó, đó chính là thánh thú nổi danh nhất Châu Âu! Một số đại thế tộc có dốc hết cả gia sản cũng chưa chắc mua nổi một con.
Đâu chỉ cần nhà có mỏ, phải là cả một quốc gia chống lưng mới đúng.
Mà nói đi cũng phải nói lại, Thần Miếu Parthenon cũng là thế lực thuần thú top 3 thế giới... cần gì phải đi hỏi Đại Công tước Irene chứ.
"Hay là Điểu Thần Apollo?"
"Không thích thì Sư Hạt Vương cũng rất uy vũ."
"Vừa nãy em có xem qua, thuần thú năm sao còn có Ngân Nguyệt Titan, Zeus Tước Ngũ Sắc, Poseidon Cửu Đầu Xà, Ảnh Duệ Độc Sừng Mộng Thú, Long Tộc Athena, Dực Hổ Vương Thạch Anh..."
"Anh Mạc Phàm, sao anh không nói gì, không thích sao?"
"Vậy để em hỏi Irene một chút, quả nhiên đàn ông ai cũng thích rồng."
Mạc Phàm thầm thấy may mắn vì Tâm Hạ không đọc hết tên của đám thần thú đó, nếu không thì Triệu Mãn Duyên và Mục Bạch chắc đã sùi bọt mép lăn ra đất rồi.
☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽