Trương Tiểu Hầu nhìn chằm chằm vào khuôn mặt hiện trên xúc tu.
Đột nhiên, tất cả cảnh vật sặc sỡ xung quanh bắt đầu biến mất, như thể có ai đó dùng một cục tẩy khổng lồ xóa sạch mọi màu sắc, một cảnh tượng vừa quỷ dị lại vừa hoang đường đến tột cùng.
Những chiếc xúc tu dày đặc bốn phía nhanh chóng thu về dưới thân con yêu quỷ đáy biển.
Khuôn mặt của yêu quỷ đáy biển lại biến đổi, thậm chí mấy lần còn hiện ra gương mặt của Dương Hạ Kiệt.
Con quái vật này bắt đầu tự đấu tranh với chính mình, những chiếc xúc tu dưới thân quật vào nhau, máu me đầm đìa, xúc tu đứt đoạn không ngừng rơi xuống.
Trong mắt Trương Tiểu Hầu lóe lên một tia sáng rực rỡ, xác nhận rằng cảnh tượng mình đang thấy là thật, chứ không phải do ảo giác sinh ra.
Những yêu vật có khả năng tấn công tâm linh cao cường thường tạo ra những ảo giác cực kỳ chân thực, khiến người ta lầm tưởng rằng mình đã thoát ra, giống như mơ trong mơ vậy, tưởng đã tỉnh giấc nhưng thực ra vẫn đang chìm trong mộng cảnh.
Trương Tiểu Hầu không phải là một pháp sư dễ bị lừa, cậu có cách phân biệt của riêng mình, đó là vì đôi mắt của cậu khác hẳn người thường.
Là thật.
Tất cả những gì cậu thấy bây giờ đều là sự thật.
Con yêu quỷ đáy biển này quả thực đang đồng hóa linh hồn và ký ức của Dương Hạ Kiệt, cố gắng thông qua cậu ta để hiểu rõ kế hoạch của con người, nhưng trong quá trình đồng hóa, nó không ngừng vấp phải sự kháng cự từ linh hồn chủ thể.
Dương Hạ Kiệt đã nhiều lần phá hoại kế hoạch của yêu quỷ đáy biển, thậm chí còn truyền tín hiệu cho Trương Tiểu Hầu vào những lúc không bị nó khống chế hoàn toàn.
Trương Tiểu Hầu biết thân thể Dương Hạ Kiệt đã bị xé nát, nhưng tàn hồn của cậu vẫn đang chiến đấu. Cuộc chiến này sẽ không kéo dài được lâu.
Chỉ một lát nữa thôi, Dương Hạ Kiệt sẽ bị đồng hóa hoàn toàn.
Dù hóa thành tàn hồn vẫn chiến đấu đến cùng.
Trương Tiểu Hầu giơ tay chào Dương Hạ Kiệt theo kiểu quân đội, rồi nhân lúc cậu ta câu giờ được một chút, cậu liền chui vào lỗ thủng của mỏ khoáng bạc.
Nơi này rốt cuộc đang che giấu thứ gì?
Không thể xem thường trí tuệ của hải yêu, vậy chúng đang mưu đồ điều gì?
...
...
Tại nơi đóng quân dưới đáy biển.
Bên ngoài kết giới Thủy hệ, vô số cá mè bạo lôi đã tạo thành một tấm lưới sấm sét khổng lồ đáng sợ, bao trùm toàn bộ doanh trại.
“Số lượng quá nhiều, chúng ta sắp không chống đỡ nổi nữa!”
“Bọn họ sắp trở về rồi, sắp lên tới mặt nước rồi!”
“Gọi long thú đến, chúng ta phải rời khỏi đây ngay lập tức!”
Lũ cá mè bạo lôi tụ lại thành từng đàn, mỗi chiếc vảy trên thân chúng đều phát ra những hồ quang điện cực mạnh. Khi toàn thân chúng lóe lên sấm sét sẽ tạo thành những tia chớp đủ mạnh để xuyên thủng đá.
Tất cả chúng đều lao tới từ khu rừng rong biển um tùm kia. Để tìm kiếm tín hiệu sinh mệnh của Trương Tiểu Hầu, Hoa Nguyệt Trúc đã lệnh cho lão Cổ bên ban hậu cần mở rộng phạm vi tìm kiếm ra hơn mười cây số.
Đáng tiếc là không tìm thấy tín hiệu của Trương Tiểu Hầu, mà chỉ dụ hết hải yêu trong phạm vi hơn mười cây số kéo đến.
“Ưng khải long!”
Mọi người lao lên mặt nước, một đàn ưng khải long bay sát mặt biển, sau khi quắp lấy mọi người liền lập tức bay vút lên không trung.
Tốc độ bay lên của ưng khải long rất nhanh, mà dưới biển đột nhiên bùng nổ một cơn lôi bạo kinh hoàng, tạo thành một quả cầu sấm sét cao hàng trăm mét, suýt chút nữa đã kéo tất cả quân lính trở lại biển sâu.
“Phi long của tướng quân...”
Mọi người đã lên đến không trung, những con ưng khải long khác cũng lần lượt tập hợp lại.
Con phi long có thể trạng cường tráng, uy vũ thần tuấn cũng bay về phía này, nhưng nó không ở lại mà đột nhiên vỗ cánh bay về phía xa ngoài đại dương.
“Nó... nó muốn bay khỏi biển Bột Hải sao?”
“Nó đang bay sâu vào Thái Bình Dương.”
“Lẽ nào tướng quân đã hy sinh, nên phi long mới được tự do?”
Một đám người lơ lửng trên không trung, ai nấy đều hồn bay phách lạc.
Đàm Phong cùng mọi người đã đợi dưới đáy rãnh đại dương, nhưng không bao lâu sau, tín hiệu sinh mệnh của Trương Tiểu Hầu biến mất.
Đàm Phong lập tức yêu cầu người ở nơi đóng quân mở rộng phạm vi tìm kiếm, ai ngờ mở rộng ra hơn mười cây số vẫn không thấy tín hiệu của Trương Tiểu Hầu.
Ngay khi Đàm Phong và những người khác định đi cứu viện, con hàn quang quân chủ lúc trước lại xuất hiện, suýt chút nữa đã chôn vùi toàn bộ bọn họ dưới rãnh đại dương.
Hoa Nguyệt Trúc ở nơi đóng quân cũng vì tín hiệu tìm kiếm quá mạnh mà bị bộ lạc rong biển tấn công không ngừng. Sau khi hội họp với đội của Đàm Phong, họ buộc phải rút lui lên không trung.
“Lập tức quay về xin trợ giúp! Nhất định phải tìm được tướng quân, sống phải thấy người, chết phải thấy xác!” Thị vệ trưởng Hoa Nguyệt Trúc nói.
“Phi long đã được thả tự do, e là đã chứng minh...”
“Chứng minh cái gì? Đó chỉ là một con súc sinh phản bội mà thôi!” Giọng điệu của Đàm Phong cứng rắn.
“Nhớ kỹ, có thể tạm thời rút lui, nhưng tuyệt đối không được từ bỏ việc cứu viện!”
...
...
Xanh như ngọc bích, trắng như băng tuyết.
Trên một hòn đảo đá ngầm trơ trọi, một người bị nước biển ngâm nằm trên phiến đá, nửa thân dưới vẫn còn chìm trong nước, không còn chút sức lực.
Cậu gian nan bò lên, khó khăn lật người lại, lúc này mới hoàn toàn thoát khỏi mặt nước biển.
...
Mặt trời mọc rồi lại lặn, cuối cùng thân thể cậu cũng đã được hong khô.
Bỗng nhiên, một luồng gió mạnh từ trên trời thổi tới. Trương Tiểu Hầu mở mắt ra, thấy một đôi cánh che khuất cả mặt trời đang chậm rãi đáp xuống bên cạnh mình.
Hòn đảo đá ngầm nhỏ bé dường như không chứa nổi thân thể cường tráng uy vũ ấy. Nhìn thấy dáng vẻ của con phi thú, Trương Tiểu Hầu nở một nụ cười khó coi.
“Chúng ta mới ở cùng nhau vài ngày thôi mà ngươi đã có tình cảm với ta rồi sao?” Trương Tiểu Hầu nói.
Phi long há miệng, nước dãi của nó chảy lên người Trương Tiểu Hầu, những vết thương bẩn thỉu trên người cậu dần dần khép lại.
“Ngươi bay bao lâu mới tìm được ta?” Trương Tiểu Hầu hỏi tiếp.
“Hô...”
Phi long dùng móng vuốt gạch hai vạch lên mặt đá.
“Hai ngày? Suốt thời gian đó ngươi gần như không nghỉ ngơi?” Trương Tiểu Hầu kinh ngạc.
Với sức bền và tốc độ của phi long, nếu bay không ngừng nghỉ theo một hướng, trong hai ngày nó có thể bay được một vòng quanh xích đạo.
“Có thể mau chóng đưa ta tới thành phố gần nhất được không?”
Phi long cúi đầu xuống để Trương Tiểu Hầu trèo lên.
Chờ Trương Tiểu Hầu ngồi vững, phi long liền đập cánh bay về hướng mặt trời mọc.
...
Khi Trương Tiểu Hầu thấy thành phố gần nhất là Hawaii, trên mặt cậu lộ ra vài phần cay đắng.
Trung bộ Thái Bình Dương.
Mình đã trôi dạt đến tận trung tâm Thái Bình Dương.
Từ biển Bột Hải đến trung bộ Thái Bình Dương cách nhau tới chín ngàn cây số.
Nếu không phải chính mình tự mình trải qua, Trương Tiểu Hầu cũng không thể tin nổi, dù sao sự thật mà Dương Hạ Kiệt muốn nói với cậu thực sự quá mức hoang đường.
Cậu tìm một bốt điện thoại công cộng.
Trương Tiểu Hầu chưa kịp sửa sang lại bản thân, cũng không suy nghĩ quá nhiều.
Trong tình huống thế này, người mà Trương Tiểu Hầu có thể nghĩ tới chỉ có một.
Đầu dây bên kia bắt máy.
Trương Tiểu Hầu hít một hơi thật sâu:
“Anh Phàm.”
“Chưa chết à?”
“Suýt chết thôi.” Trương Tiểu Hầu cười khổ, nói tiếp: “Anh Phàm, em cần anh giúp một việc.”
“Nói đi.”
“Có khả năng... chúng ta sẽ làm một chuyện đại nghịch bất đạo.” Trương Tiểu Hầu nói.
“Cái này thì anh thích.” Mạc Phàm đáp.
“Còn ba ngày nữa, Băng hệ cấm chú sẽ theo chỉ thị của quân thủ chúng ta mà giáng xuống biển Bột Hải, để tiêu diệt một mầm họa lớn. Việc chúng ta cần làm là phá hoại dẫn dắt, ngăn chặn cấm chú.” Ngay cả Trương Tiểu Hầu cũng không tin mình sẽ nói ra những lời này.
Bên kia đầu dây trầm mặc.
Trương Tiểu Hầu cũng biết những lời này nghe hoang đường đến mức nào, cũng biết rõ không ai có thể giúp mình chuyện này.
“Cái này anh lại càng thích.” Đầu dây bên kia trả lời.