Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 2536: CHƯƠNG 2470: TẤT CẢ ĐỀU LÀ SUY ĐOÁN

Tại Anh quốc, trong một lâu đài gần vách đá gào thét.

Cuối hành lang là một căn phòng xa hoa, bên trong, một người đang uể oải nằm ườn trên ghế.

Trên tấm thảm cũng có một người như vậy, chỉ có Mục Bạch, mái tóc vuốt ngược, mặc âu phục màu xám, đang đoan chính ngồi trên ghế nhắm mắt dưỡng thần.

Người nằm trên thảm cầm điện thoại trong tay.

Sau khi nghe đầu dây bên kia nói xong, hắn lập tức ngồi bật dậy, khuôn mặt trở nên nghiêm túc.

"Bây giờ chúng ta sẽ bay về nước," Mạc Phàm nói với hai người kia.

"Đùa cái gì thế, chúng ta mới làm xong việc cho tiểu vu bà Irene, mệt như chó," Triệu Mãn Duyên đang ngồi trên ghế lập tức kêu lên.

"Mạc Phàm, trước tiên cậu nói xem đã xảy ra chuyện gì," Mục Bạch mở mắt, vừa hay cũng nghe được một ít đoạn đối thoại qua điện thoại.

"Chúng ta vừa đi vừa nghe Hầu Tử nói chi tiết," Mạc Phàm nói.

Mang theo tai nghe, thúc giục Phong La Á Long bay nhanh nhất, ba người lập tức bay lên bầu trời Anh quốc dày đặc mây đen, hướng thẳng về phía Tây.

"Có phải bay nhầm hướng rồi không?" Đột nhiên Triệu Mãn Duyên hỏi.

Lúc này, Phong La Á Long đang bay về phía Đại Tây Dương.

"Trái Đất hình cầu, đồ thiểu năng," Mạc Phàm, kẻ mù địa lý, vất vả lắm mới tìm được cơ hội mắng người khác, lập tức nói.

"Tiểu Hầu đang ở Hawaii à?" Mục Bạch hỏi.

"Ừ, trước tiên đến chỗ Hầu Tử đã. Mà con Phong La Á Long này bay bao lâu thì mới tới đó?" Mạc Phàm hỏi.

"Khoảng 20 tiếng," Mục Bạch trả lời.

Con Phong La Á Long này chính là phần thù lao mà Irene đưa cho bọn họ, so với phi long thông thường thì nó có thêm thuộc tính phong, tốc độ bay cũng nhỉnh hơn các loại phi long bán trên thị trường, độ thuần hóa cũng đạt tới 6 sao.

Nhưng mà Irene cũng keo kiệt, chỉ cho một con Phong La Á Long, xin thêm hai con phi long mà cũng không chịu.

May là tuy thể hình Phong La Á Long nhỏ hơn phi long, nhưng chở ba người thì vẫn thừa sức.

Bay trên đại dương an toàn hơn bay trên lục địa rất nhiều, dù sao phần lớn sinh vật trên trời đều sống ở đại dương, mà những sinh vật cấp cao lại ở dưới biển sâu, chúng nó không mấy hứng thú với bầu trời.

Ở trên đất liền thì khác, có những bộ lạc, chủng tộc bá chủ bầu trời, chúng sẽ không tùy tiện để phi thú cấp thấp bay qua không phận của mình.

Đương nhiên, với cấp bậc như Phong La Á Long thì phần lớn khu vực lục địa cũng không bị ảnh hưởng, uy nghiêm của cự long vừa tỏa ra, yêu ma quỷ quái cũng phải lùi bước.

Hành trình bay trên không trung kéo dài 20 tiếng, vừa hay cũng cho bọn họ có thời gian nghỉ ngơi một chút.

Đến Hawaii, Mạc Phàm cảm thấy hơi kỳ quái, người Mỹ làm thế nào mà giữ được Hawaii ở trung tâm Thái Bình Dương mà không bị hải yêu mạnh mẽ vây công?

"Có người nói trên đảo Hawaii tồn tại một loại khoáng thạch thiên nhiên có thể phóng ra một loại cấm chế đặc thù, mà loại cấm chế này lại xung khắc với hải yêu, vì thế chúng nó mới không có hứng thú với nơi này," Mục Bạch thể hiện kiến thức của một học bá.

"Vậy lấy khoáng thạch này phủ kín đường ven biển của chúng ta, chẳng phải đường ven biển sẽ an toàn hơn sao?" Mạc Phàm nói.

"Cậu nghĩ có khả năng đó à, đã nói là khoáng thạch thiên nhiên rồi mà."

Họ tìm thấy Trương Tiểu Hầu trong một công viên. Lúc thấy cậu, Mạc Phàm không nhịn được mà mắng: "Em là một pháp sư Siêu Giai, sao lại giống kẻ lang thang trốn ở công viên thế này?"

"Khụ khụ, em không có gì để chứng minh thân phận, trong tay cũng không có tiền," Trương Tiểu Hầu nói.

Mạc Phàm cạn lời với Trương Tiểu Hầu.

Đã muốn làm chuyện xấu kinh thiên động địa mà còn để ý tới chuyện trộm ít đồ để dùng sao?

"Hiện tại tới đây rồi, thực ra tớ rất mệt, muốn nghỉ ở đây một chút, dù sao cũng đã đến nơi," Triệu Mãn Duyên nói.

Bốn người ngồi trên bãi cỏ.

Triệu Mãn Duyên rất lịch sự chạy tới máy bán hàng tự động mua mấy lon bia lạnh, nhưng sau khi nghe tới việc ngăn cản Cấm Chú, lon bia trên tay hắn rơi xuống đất, vỡ tan, bia chảy lênh láng.

"Mấy người điên rồi à!" Triệu Mãn Duyên kêu lớn.

Phá hoại dẫn dắt, ngăn cản Cấm Chú!

Triệu Mãn Duyên chỉ nghĩ lần này sẽ làm một vụ lớn, ngàn dặm xa xôi chạy tới đây tụ tập, với thực lực hiện tại của bốn người thì xác thực có thể làm được chút đại sự kinh thiên động địa.

Nhưng hắn nghĩ thế nào cũng không ngờ tới việc ngăn cản Cấm Chú.

Đó là Cấm Chú đó!

Trước Cấm Chú, chúng sinh bình đẳng.

Sơ Giai, Trung Giai, Cao Giai, hay Siêu Giai gì chứ, tất cả đều hóa thành tro bụi.

"Vậy rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Dùng Cấm Chú không phải để loại bỏ mầm họa sao? Thân là quân nhân như cậu, lẽ ra phải toàn lực hỗ trợ chứ?" Mục Bạch hỏi.

"Hiện tại tôi chỉ biết trong đám hải yêu tồn tại một sinh mệnh còn đáng sợ hơn những gì chúng ta tưởng tượng. Chúng không chỉ sở hữu trí tuệ như chúng ta, mà thậm chí còn lợi dụng các loại thủ đoạn để dòm ngó nhân loại, đánh cắp sách lược tác chiến, tìm hiểu năng lực ma pháp của chúng ta, lợi dụng một số người đặc thù để bố trí cạm bẫy có lợi cho chúng," Trương Tiểu Hầu rất nghiêm túc trình bày.

Cứ việc sức mạnh của nhân loại kém hơn yêu ma, nhưng sự đoàn kết cùng trí tuệ đã khiến những yêu ma vọng tưởng xâm lược lãnh địa nhân loại phải kiêng kỵ.

Vì thế, lúc đối phó với hải yêu, mọi người theo bản năng cảm thấy có thể dựa vào trí tuệ để kiềm chế chúng, ức chế chúng tiến công, nhưng sự thật lại không phải như vậy.

"Cái này... một số học giả đã từng đưa ra lý luận tương tự. Có lẽ ở dưới biển sâu, hải yêu cũng có nền văn minh của riêng chúng, chỉ là chúng ta biết quá ít về đại dương mà thôi," Mục Bạch gật đầu, rất tán thành với lời nói của Trương Tiểu Hầu.

"Nếu không có gì bất ngờ, hải yêu đã sớm nắm rõ kế hoạch của chúng ta, đồng thời chúng cũng đã lợi dụng sức mạnh của Cấm Chú lần này," Trương Tiểu Hầu nói tiếp.

"Tiểu Hầu, tốt xấu gì cậu cũng là một tướng quân. Giả như có bằng chứng cụ thể, đưa ra luận chứng cùng trải nghiệm của bản thân để báo cáo cho lãnh đạo quân đội, tin là chuyện này có thể dùng cách hòa bình hơn để giải quyết, việc gì phải để chúng ta đơn thương độc mã thế này?" Triệu Mãn Duyên nói.

Vẻ mặt Trương Tiểu Hầu đau khổ, lắc đầu nói: "Vấn đề là tôi không có bằng chứng cụ thể."

"Nói cách khác, những gì cậu vừa nói đều là suy đoán?" Mục Bạch sửng sốt.

Cứ tưởng Trương Tiểu Hầu nắm giữ bí mật kinh người nào đó, cuối cùng lại không có một chút chứng cứ nào.

Chỉ vì một suy đoán mà đi phá hoại việc dẫn dắt Cấm Chú?

Nếu là thời cổ đại, chuyện này chẳng khác nào tạo phản, tru di cửu tộc.

"Yên tâm, tôi sẽ không để mọi người liều mạng chỉ vì một suy đoán của bản thân. Tôi cảm thấy quyết định này xác thực có chút qua loa, vì thế đến lúc đó chúng ta sẽ chia ra làm hai," Trương Tiểu Hầu nhìn ba người kia, vẻ mặt xấu hổ nói.

"Sao lại chia ra làm hai?" Mạc Phàm hỏi.

"Em cần tìm chứng cứ. Tại điểm định vị Cấm Chú do một đội quân khác phụ trách, giả như điểm đó cũng có ngân khoáng đáy biển giống như ở lớp vỏ Trái Đất, vậy thì có thể khẳng định kế hoạch dụ Long Vương đầu sỏ lần này chính là một cái bẫy."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!