"Cậu đi tìm chứng cứ, vậy những người khác thì sao?" Triệu Mãn Duyên hỏi.
"Đương nhiên là đi phá hủy cơ chế dẫn dắt Cấm Chú, hỏi thừa à?" Mục Bạch liếc mắt khinh bỉ Triệu Mãn Duyên, phát hiện hễ gặp chuyện nguy hiểm là IQ của gã này lại tụt dốc không phanh.
Trương Tiểu Hầu gật đầu, nói: "Tôi cần có được một bằng chứng xác thực nhất, bằng chứng này chỉ khi điểm rơi của Cấm Chú xuất hiện, tôi tự mình đến tận nơi mới có được đáp án."
"Vậy nên chúng ta chia làm hai đường, em đến điểm rơi để xác thực, còn bọn anh đến đảo Tần Hoàng đợi lệnh. Một khi em chứng minh được suy đoán của mình là thật, bọn anh sẽ lập tức động thủ phá hủy cơ chế dẫn dắt Cấm Chú, đúng không?" Mạc Phàm hỏi.
"Phải!" Trương Tiểu Hầu lập tức gật đầu, khẳng định.
"Nhưng chúng ta không thể đứng ngoài xem sao? Nếu xác suất có bẫy và không có bẫy là 50/50 thì chúng ta cứ thuận theo tự nhiên là được rồi, cần gì phải đi tìm chết như vậy?" Triệu Mãn Duyên lắc đầu, kiên quyết phản đối kế hoạch này.
Quá hoang đường rồi!
Vất vả lắm mới lên được Siêu Giai đã tự cho rằng có thể tung hoành thiên hạ.
Không sợ trời không sợ đất, chơi với Siêu Giai chưa đã ghiền hay sao mà còn nghĩ đến chuyện dây vào Cấm Chú?
Chuyện Cấm Chú thì liên quan quái gì đến bọn họ? Hiệp Hội Ma Pháp Ngũ Châu để làm gì? Các tổ chức quốc gia thần bí để làm gì? Những thế lực có thẩm quyền cao nhất trên thế giới để làm gì?
"Nếu có thể, tôi vẫn muốn cố gắng hết sức."
Ánh mắt Trương Tiểu Hầu nhìn ba người, nghiêm túc và chân thành chưa từng có.
"Anh Phàm, anh Triệu, Mục Bạch, em... em không giỏi suy luận logic, cũng không nắm được thông tin hoàn chỉnh. Trải nghiệm của em có chút khó nói thành lời, ngay cả chính em cũng không thể khẳng định được, rốt cuộc là do con hải yêu kia đang nhiễu loạn tư duy của em, hay đó thật sự là linh cảm chân thật nhất từ sâu trong nội tâm."
"Nhưng em không thể ngồi chờ chết, để mặc cho mọi chuyện xảy ra."
"Em phải đi tìm bằng chứng, để xem cái bẫy này rốt cuộc là thật hay giả."
"Hơn nữa, vào lúc này, người tin vào suy nghĩ điên rồ của em... cũng chỉ có ba người các anh thôi."
Lúc này, đầu óc Trương Tiểu Hầu rối như tơ vò.
Con hải yêu dưới đáy biển kia sở hữu năng lực nhiễu loạn lòng người, tàn niệm của Dương Hạ Kiệt rất có thể là do nó hư cấu nên.
Có lẽ nó muốn Trương Tiểu Hầu phá hủy Cấm Chú để Long Vương được tồn tại.
Rốt cuộc là dụ dỗ hay là sự thật...
Chính Trương Tiểu Hầu cũng không biết.
Vì thế, cậu mới phải đi tìm chân tướng.
"Anh Phàm, không biết anh có hiểu không, nhưng tóm lại là... em phải làm như vậy." Trương Tiểu Hầu cúi đầu, vẻ mặt đầy áy náy.
Bởi vì đây là một chuyện vô cùng nguy hiểm, chẳng khác nào đẩy ba người anh em của mình vào núi đao biển lửa.
"Anh hiểu." Mạc Phàm vỗ vai Trương Tiểu Hầu.
"Cậu hiểu nhưng tớ không hiểu!" Triệu Mãn Duyên dở khóc dở cười nói.
"Lão Triệu, để tớ lấy một ví dụ cho cậu dễ hiểu. Trong rất nhiều phim cảnh sát hình sự, không phải tội phạm vừa nghe thấy tiếng còi hụ là lập tức bỏ trốn sao?" Mạc Phàm nói.
"Cậu nói cái này để làm gì?" Đầu óc Triệu Mãn Duyên có chút mơ hồ.
"Lúc đó, nhiều người sẽ cảm thấy khó hiểu, thậm chí còn mắng cảnh sát rằng đi bắt người thì bắt quách đi, sao không tắt còi đi, để cách mấy con phố còn nghe thấy, chẳng phải là cho bọn trộm có cơ hội tẩu thoát sao?" Mạc Phàm nói tiếp.
Mục Bạch và Trương Tiểu Hầu cũng lộ vẻ mặt nghi hoặc.
Ví dụ này thì có liên quan gì đến chuyện hiện tại?
"Đúng là về mặt lý thuyết, tiếng còi hụ trong phim cảnh sát hình sự nghe rất ngu, tội phạm vừa nghe thấy đã chạy mất dép, cảnh sát đến nơi thì chỉ còn cái nịt. Nhưng mọi người có biết không, tác dụng thực sự của tiếng còi hụ đó chính là để ngăn chặn tội phạm."
"Giả sử tiếng còi vang lên sớm hơn một phút trước khi xe cảnh sát đến hiện trường, một phút đó có thể sẽ giúp nạn nhân giữ được mạng sống."
"Về mặt xác suất, bọn tội phạm chưa chắc đã ra tay trong một phút cuối cùng đó. Nếu tiếng còi có tác dụng cảnh báo, dọa lùi, thậm chí là kích động tội phạm, từ đó tạo ra một xác suất cực nhỏ cứu được nạn nhân, thì việc hú còi đó hoàn toàn xứng đáng."
"Dù sao tội phạm chạy thoát thì có thể bắt lại, nhưng mạng người đã mất thì không thể cứu vãn được."
"Đây chính là sự tôn trọng lớn nhất đối với sinh mệnh."
Mạc Phàm nói xong thì vỗ vai Trương Tiểu Hầu, cười:
"Đừng nói là 50/50, cho dù chỉ có 1% khả năng, em cũng nhất định phải tìm ra chân tướng. Đây là sự tôn trọng lớn nhất của em đối với sinh mệnh của mỗi người."
"Chỉ cần có khả năng đó, thì đã đáng để làm rồi."
Mạc Phàm hiểu rất rõ Trương Tiểu Hầu, tấm lòng son này của cậu ấy xưa nay chưa từng thay đổi.
Nếu Trương Tiểu Hầu không làm gì cả, Mạc Phàm mới cho rằng cậu đã bị con hải yêu dưới đáy biển kia đầu độc.
"Cứ bung hết sức mà làm đi, bắt đầu từ bây giờ, anh Phàm của em sẽ trở thành binh sĩ của em, mặc cho em điều khiển!" Mặc dù Mạc Phàm không phải quân nhân, nhưng cậu vẫn nghiêm trang chào Trương Tiểu Hầu theo kiểu quân đội.
Trương Tiểu Hầu mím môi, hít một hơi thật sâu.
Khi cậu lênh đênh trên hòn đảo hoang ở Thái Bình Dương, bốn bề là biển cả, bất lực và tuyệt vọng, người đầu tiên cậu nghĩ đến chính là Mạc Phàm.
Còn cần phải nói thêm gì nữa sao? Cứ bung hết sức mà làm thôi!
Có một người anh em như vậy, dù chết cũng không hối tiếc.
"Cơ mà nếu có xảy ra vấn đề gì, đến lúc ra tòa án quân sự thì nhớ nói em là chủ mưu đấy nhé." Mạc Phàm bồi thêm một câu.
"Chúng ta chia nhóm thế nào? Trương Tiểu Hầu đi một mình, ba người chúng ta đi cùng nhau à?" Mục Bạch hỏi.
"Trương Tiểu Hầu còn bị thương, một mình chắc chắn không ổn, cứ hai người một tổ đi." Mạc Phàm nói.
"Triệu lươn lẹo, cho cậu chọn trước." Mục Bạch nhìn Triệu Mãn Duyên, người vẫn đang giả vờ như chuyện này không liên quan đến mình.
"Tớ với Mạc Phàm một tổ!" Triệu Mãn Duyên chọn ngay Mạc Phàm, dù sao thì Mạc Phàm cũng có thể bật mode vô song.
"Được thôi. Vậy đến lúc chúng ta đến núi Đại Chung trên đảo Tần Hoàng, phá hủy cơ chế dẫn dắt Cấm Chú ngay trước mặt Cấm Chú Pháp Sư cùng mấy ngàn pháp sư khác, chúng ta phải lập ra một kế hoạch thật hợp lý. Chắc chắn nơi đó phòng bị nghiêm ngặt, cao thủ như mây." Mạc Phàm gật đầu nói.
Triệu Mãn Duyên vừa nghe xong, sắc mặt tái mét như gan heo.
"Vậy... vậy thì tớ với Trương Tiểu Hầu một tổ. Tớ luôn cảm thấy mấy pha hành động nguy hiểm cấp độ cao này không hợp với mình. Huống hồ tớ chủ tu ma pháp phòng ngự, không thích hợp với việc phá hoại." Triệu Mãn Duyên lập tức đổi ý, quyết định chọn đi cùng Trương Tiểu Hầu đến điểm rơi của Cấm Chú.
Mục Bạch bật cười.
Trương Tiểu Hầu thì lại nảy sinh lòng kính trọng, nhìn Triệu Mãn Duyên bằng ánh mắt khác xưa.
"Được, vậy quyết định thế nhé. Tớ với Mục Bạch một tổ, mai phục ở núi Đại Chung trên đảo Tần Hoàng. Chờ tin tức chính xác từ hai người các cậu ở điểm rơi." Mạc Phàm nói.
Triệu Mãn Duyên chép miệng, cảm thấy sau khi quyết định xong vẫn lỗ nặng, chẳng khác nào một tử tù phải chọn giữa cẩu đầu trảm và treo cổ.
Người ta làm chuyện lớn, kiếm bộn tiền rồi rửa tay gác kiếm.
Còn chuyến này của bọn họ thì...
Làm thành công thì chết, mà không thành công cũng chết không toàn thây.