*
Trương Tiểu Hầu vẫn đang đợi.
Mãi cho đến khi hoàng hôn buông xuống, ánh tà dương đỏ như máu nhuộm cháy cả mặt biển bao la, một cuộc điện thoại bí ẩn mới gọi tới bốt điện thoại công cộng trong công viên nơi Trương Tiểu Hầu đang chờ.
Trương Tiểu Hầu nghe xong, gật đầu, rồi nhanh chóng dùng ngón tay vẽ ra một Phong Quỹ, viết mấy con số lên bãi cỏ.
“Điểm định vị Cấm Chú đã được xác định, chúng ta xuất phát ngay thôi!” Trương Tiểu Hầu nói với Triệu Mãn Duyên.
Mạc Phàm và Mục Bạch đã cưỡi Phong La Á Long tới đảo Tần Hoàng rồi.
Việc lựa chọn điểm định vị diễn ra chậm chạp, vì thế bên phía Trương Tiểu Hầu vẫn chưa thể xuất phát được, nhưng bây giờ đã có tin tức xác thực.
Cưỡi phi long, Trương Tiểu Hầu gọi Triệu Mãn Duyên. Bất chấp việc phi long có thể gây ra kinh hoàng thế nào cho thành Venice, cả hai vẫn bay thẳng lên bầu trời rực cháy ánh mây, hướng về phía biển Bột Hải.
...
Phi long đã được nghỉ ngơi dưỡng sức, nó lấy tốc độ nhanh nhất bay tới điểm định vị Cấm Chú.
Mặt trời đỏ không ngừng lặn xuống, tốc độ của phi long cũng nhanh đến kinh người, đuổi kịp cả tốc độ của hoàng hôn.
Không biết đã qua bao nhiêu tiếng đồng hồ, mặt trời chiều vẫn lơ lửng trên đường chân trời.
Mãi đến khi tới biển Bột Hải, ánh tà dương mới hoàn toàn chìm vào đường chân trời xa tít, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống.
“Anh Triệu, không ngờ ngày thường thấy anh quý trọng tính mạng của mình là thế, mà lúc mấu chốt lại hiểu rõ đại nghĩa thật.” Trương Tiểu Hầu nghiêng đầu nói với Triệu Mãn Duyên.
“Có ý gì?” Triệu Mãn Duyên lại có chút nghi hoặc, tại sao Trương Tiểu Hầu lại nhìn mình bằng ánh mắt như vậy.
“Trước đó mọi người thương lượng, anh không nghe sao?” Trương Tiểu Hầu nói.
“Nghe gì cơ?” Đầu óc Triệu Mãn Duyên vẫn còn mơ hồ.
“Một khi dấu ấn định vị xuất hiện, nghĩa là việc dẫn dắt Cấm Chú sắp hoàn thành, phạm vi bao trùm của Cấm Chú rất rộng, đồng thời có khả năng xuất hiện lực hút vòng xoáy Cấm Chú, khiến cho sinh vật bị vầng sáng Cấm Chú bao phủ khó mà thoát ra được...” Trương Tiểu Hầu giải thích.
Triệu Mãn Duyên nghe xong liền như con mèo hoang bị dọa sợ, nếu toàn thân hắn có lông thì chắc cũng đã dựng đứng cả lên rồi.
“Ý cậu là nếu Mạc Phàm và Mục Bạch không ngăn được việc dẫn dắt Cấm Chú, thì cái Cấm Chú kia sẽ giáng thẳng xuống đầu chúng ta à?” Triệu Mãn Duyên nói.
Trương Tiểu Hầu gật đầu.
Cũng chính vì chuyện đi đến điểm định vị Cấm Chú nguy hiểm như vậy, Trương Tiểu Hầu mới tự mình đi.
Điều khiến Trương Tiểu Hầu không ngờ tới là Triệu Mãn Duyên lại có tấm lòng như vậy, cho nên khi Triệu Mãn Duyên chọn đi cùng mình, Trương Tiểu Hầu phục từ tận đáy lòng.
Triệu Mãn Duyên trừng mắt.
Sao mình lại không nghĩ ra việc đi tới điểm định vị Cấm Chú thực chất cũng là đi vào thẳng vùng bị Cấm Chú tấn công chứ!
Triệu Mãn Duyên cảm thấy một thân phòng ngự của mình có thể không sống nổi dưới Cấm Chú. Đi cùng đội với Trương Tiểu Hầu, nghĩa là một khi Mạc Phàm và Mục Bạch thất bại, hai người bọn họ sẽ phải đối mặt với Cấm Chú bao trùm.
Trời ơi, đầu óc mình bị úng nước rồi sao, tại sao lại chọn đi với Trương Tiểu Hầu cơ chứ!
Cái này còn không có đường sống hơn cả việc đi phá hoại dẫn dắt Cấm Chú.
Bây giờ chia lại tổ còn kịp không?
Triệu Mãn Duyên vừa dứt lời, bỗng nhiên trên tầng mây, giữa bầu trời vô tận, một luồng thần quang băng giá bung tỏa, vẽ ra từng vệt sáng cực nhỏ nhưng dần dần hiện rõ.
Chúng hiện lên thành những hình khối phân khu cực kỳ chuẩn xác, ngăn cách hoàn toàn mặt biển và bầu trời.
Vốn là đêm đen nhưng lại bị một tầng ánh sáng kỳ dị bao phủ, như có một lớp lụa mỏng manh giăng khắp đất trời, mông lung huyền ảo, lại tạo cảm giác không gian như hư ảo đi vài phần. Từ xa nhìn lại, nửa thật nửa giả tựa như ảo ảnh.
“Làm sao, lại làm sao nữa?” Triệu Mãn Duyên như con chim sợ cành cong, hoang mang nói.
Vẻ mặt Trương Tiểu Hầu đau khổ, nói: “Không phải vừa nãy đã nói với anh rồi sao, Cấm Chú tồn tại vòng xoáy lực hút.”
“Tôi ít đọc sách, cậu giải thích rõ cái vòng xoáy lực hút Cấm Chú là cái quái gì đi!” Triệu Mãn Duyên càng lúc càng bất an.
Cảnh tượng này quả thực quá chấn động, nói là trời đất thay đổi cũng không có gì quá đáng. Kể cả có nói một giây sau, vạn vật trong tầm mắt sẽ bị cuốn vào vực sâu không gian khác, Triệu Mãn Duyên cũng tin.
“Giống như địa cầu chúng ta tồn tại lực hút mạnh mẽ, trừ khi tốc độ đạt tới một giá trị cực hạn mới có thể thoát khỏi lực hút, nếu không sẽ không thể bay tới những tinh cầu khác.”
“Cấm Chú cũng sở hữu vòng xoáy lực hút, trừ khi chúng ta có sức mạnh và tốc độ để phá vỡ giới hạn này, nếu không thì không thể thoát khỏi phạm vi bao trùm của Cấm Chú.”
“Việc dẫn dắt Cấm Chú thì đúng là chậm, nhưng Cấm Chú làm sao có thể cho kẻ địch chạy trốn dễ dàng như vậy, vì thế mà uy năng duy nhất của nó chính là vòng xoáy lực hút.”
Trương Tiểu Hầu kiên nhẫn giải thích cho Triệu Mãn Duyên.
“Đừng nói nhiều như thế, nói thẳng xem bây giờ tôi chạy trốn còn kịp không?” Triệu Mãn Duyên hỏi.
“Không kịp, vòng xoáy lực hút này bao trùm hơn mười mấy hải lý. Cứ cho rằng Cấm Chú là Tử Thần, thì những sinh vật nằm trong phạm vi bao trùm của vòng xoáy lực hút như chúng ta đây, cũng giống như đã bị ghi tên vào sổ sinh tử rồi.” Trương Tiểu Hầu nói.
Vòng xoáy lực hút Cấm Chú.
Tùy vào loại Cấm Chú mà cường độ lực hút của vòng xoáy cũng khác nhau.
Trương Tiểu Hầu cũng chỉ hiểu rõ một phần uy năng của Cấm Chú thông qua các tài liệu của quân đội.
Nếu dùng lực hút của địa cầu để làm ví dụ thì vẫn còn hơi chưa đủ để hình dung, cái vòng xoáy lực hút này giống như một sợi xích sắt trói buộc vô hình.
Nơi nào bị những vệt sáng hồ quang kia bao trùm, nhỏ như con muỗi, lớn tới sinh vật biển cấp quân chủ đều bị sợi xích sắt lực hút vô hình này buộc chặt.
Trừ khi tốc độ vượt qua giới hạn trói buộc của vòng xoáy lực hút mạnh mẽ, kéo đứt được sợi xích sắt, nếu không sẽ bị kéo mạnh trở lại.
Tốc độ để thoát thân như vậy, Trương Tiểu Hầu vẫn chưa đạt tới.
Phần lớn pháp sư Siêu Giai đều không đạt tới, bao gồm cả phi long, Phong La Á Long cùng cả những hải yêu quân chủ mạnh mẽ kia cũng không đạt tới.
Vì thế, thứ mà bọn họ có thể làm là ngước nhìn những vệt sáng hồ quang trên trời, hoặc là chờ đợi việc dẫn dắt Cấm Chú bị phá bỏ, nếu không thì chỉ còn cách tiếp nhận sự gột rửa của toàn bộ Cấm Chú.
Trương Tiểu Hầu biết rõ con đường mình chọn không có đường lui.
Giao tính mạng của bản thân cho Mạc Phàm và Mục Bạch, hơn nữa...
“Nếu muốn sống sót thì thứ nhất, nhất định đây phải là cạm bẫy của hải yêu, thứ hai là nhất định Mạc Phàm và Mục Bạch phải thành công?” Triệu Mãn Duyên trừng hai mắt hỏi.
“Đúng vậy.”
“Nhưng nếu lỡ đây không phải là cạm bẫy của hải yêu, Mạc Phàm và Mục Bạch lại không ngăn được việc dẫn dắt Cấm Chú. Cấm Chú sẽ giáng lâm đúng như dự báo, mà hai chúng ta lại ở trong vòng xoáy lực hút, chẳng phải là...”
“Vì thế mà tôi rất bội phục anh Triệu hiểu rõ đại nghĩa.” Trương Tiểu Hầu nở nụ cười, vẻ mặt rộng lượng như thể dù có chết cũng sẽ không cô quạnh.
Lòng như tro tàn.
Sống không còn gì luyến tiếc.
Nội tâm Triệu Mãn Duyên lúc này chỉ còn lại mấy chữ đó.
ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ