Sau giờ ngọ, ánh mặt trời vàng óng chiếu rọi khắp biển Bột Hải, bầy Long Vương Nghĩ trong nước biển không ngừng xao động, nhuộm cả một vùng nước thành màu hoàng kim.
Trương Tiểu Hầu và Triệu Mãn Duyên đã có chút kiệt sức, bọn họ vừa tiêu diệt một con Long Vương Nghĩ Hậu, gần như đã dốc hết sức chín trâu hai hổ.
Lúc này, tầng tầng lớp lớp Long Vương Nghĩ phủ kín mặt biển đang phẫn nộ bò lên, chúng xoắn xuýt, cắn xé lẫn nhau, quấn quýt tạo thành một con Cự Thú Long Vương do hàng ngàn, hàng vạn con Long Vương Nghĩ hợp thành. Dưới ánh mặt trời vàng rực, chúng trông như một con Hoàng Kim Long Ma đang tung hoành ngang dọc giữa đại dương.
Hai người họ dựa lưng vào nhau trên một mỏm đá biển chông chênh, cảnh tượng khủng bố trước mắt khiến người ta phải tê cả da đầu. Bị kẹt trong vòng xoáy chết chóc này, họ không có chỗ trốn, chỉ có thể liều mạng tàn sát không ngừng nghỉ.
"Trương Tiểu Hầu, có một việc mà tới giờ tôi vẫn chưa hiểu được. Nếu Cấm Chú có phạm vi lớn như vậy, lẽ nào hải yêu không sợ Cấm Chú sẽ phá hủy luôn mạch nước ngầm của chúng sao?" Triệu Mãn Duyên đột nhiên hỏi một câu như vậy giữa vòng vây nguy hiểm.
"Tôi cũng đã nghĩ đến vấn đề này, nhưng..." Trương Tiểu Hầu lắc đầu, định nói gì đó rồi lại thôi.
"Mỏ ngân khoáng nằm dưới một mạch nước ngầm dài. Nếu Cấm Chú tập trung vào một điểm, đúng là sẽ dễ dàng làm đáy biển sụp đổ, ngân khoáng tan tành. Mặc dù hải yêu đã đầu độc đội tìm kiếm để thay đổi điểm định vị Cấm Chú giáng lâm, nhưng làm thế nào chúng đảm bảo được Cấm Chú sẽ không phá hủy luôn đường hầm mà chúng đã nhọc công đào bới?" Triệu Mãn Duyên nói tiếp.
Tuy không hiểu tại sao thời khắc sinh tử cận kề lại muốn thảo luận vấn đề này, nhưng dù có phải chết, Triệu Mãn Duyên vẫn muốn biết cho rõ.
"Nếu muốn phá vỡ ngân khoáng một cách chuẩn xác mà không phá hủy mạch nước ngầm, chỉ có thể là vị pháp sư Cấm Chú đó biết rõ bí mật về con sông ngầm và mỏ ngân khoáng, để rồi khống chế lực đạo một cách hoàn hảo..." Cuối cùng Trương Tiểu Hầu vẫn nói ra.
Triệu Mãn Duyên quay đầu lại, nhìn Trương Tiểu Hầu.
Cấm Chú phá vỡ ngân khoáng biển sâu, giúp cho sông ngầm của hải yêu được thông suốt.
Uy lực của Cấm Chú khổng lồ đến cực điểm, nó không chỉ đơn thuần phá hủy ngân khoáng, mà cả ám giang cũng sẽ sụp đổ theo.
Hải yêu muốn thực hiện được âm mưu này, không chỉ cần dời điểm định vị tới mỏ ngân khoáng biển sâu, mà còn phải khiến cho vị pháp sư Cấm Chú kia tung ra một đòn vừa đủ.
Âm mưu này vô cùng hà khắc, hơn nữa còn liên quan tới ý đồ của một pháp sư Cấm Chú... trong lời của Triệu Mãn Duyên đã ẩn chứa ngụ ý.
Nếu như Trương Tiểu Hầu sai, thì vị pháp sư Cấm Chú đó hoàn toàn trong sạch.
Còn nếu như Trương Tiểu Hầu đúng, thì vị pháp sư Cấm Chú kia...
Trương Tiểu Hầu không trả lời, chỉ lộ ra vẻ mặt cay đắng. Triệu Mãn Duyên cũng không hỏi nữa.
Triệu Mãn Duyên đã hoàn toàn hiểu rõ.
Chân tướng giống như một tia hàn quang le lói dưới vực sâu u ám vô tận, căn bản không ai dám đuổi theo.
Đáng tiếc, Triệu Mãn Duyên không có lựa chọn nào khác, hiện tại chỉ có thể tin tưởng Trương Tiểu Hầu vô điều kiện.
Trương Tiểu Hầu không trả lời là vì bây giờ có nói gì cũng vô ích. Cũng có khả năng chính Trương Tiểu Hầu đã bị hải yêu đầu độc, thần kinh thác loạn nên mới nghĩ ra một vở kịch hoang đường như vậy. Nhưng dù thế nào, họ cũng không còn đường lui nữa rồi.
...
...
Núi Đại Chung, chuông lớn vang lên, báo hiệu còn 6 tiếng nữa là đến thời gian dự tính Cấm Chú giáng lâm.
Nhưng Hoa lãnh đạo vừa nói, thời gian hẹn trước cũng chỉ là trên danh nghĩa, Cấm Chú chân chính một khi đã đến thì không thể ngăn cản.
Hai vị pháp sư Cấm Chú đều đang nhìn Mạc Phàm, nhưng thực chất là nhìn về khu vực vòng xoáy lực hút mờ mịt kia.
Không có ánh sáng hủy diệt thiên địa, cũng không có uy thế kinh thiên động địa, nhất thời Mạc Phàm cũng không biết nên tin lời của ai.
Rốt cuộc là đã giáng lâm hay chưa?
"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?" Mạc Phàm có chút tức giận chất vấn.
Con mắt của quân thủ hơi ánh lên sắc đen, đúng là đang nhìn Mạc Phàm.
Nhưng nếu nhìn kỹ, ánh mắt của quân thủ chỉ lướt qua Mạc Phàm, mục tiêu mà nó thật sự khóa chặt chính là Băng Đế già nua đang đứng trong vạn băng trận pháp.
"Mạc Phàm, lui lại!" Khí thế của quân thủ bỗng nhiên trở nên cuồng bạo.
Quân thủ vẫn đứng đó, nhưng Mạc Phàm cảm nhận được bầu trời sau lưng ông ta đã hoàn toàn hóa thành một cơn sóng thần màu đen, đang nuốt chửng toàn bộ khu vực trong tầm mắt của quân thủ.
"Hahaha, đã là phàm nhân thì đừng có xen vào cuộc chiến của thần thánh. Ta đã sớm phát hiện kế hoạch Cấm Chú ở núi Đại Chung là một cái bẫy, nguồn năng lượng đã sớm được đổ đầy, một thủ lĩnh quân đội Cấm Chú như hình với bóng..." Băng Đế già nua nhếch môi nở một nụ cười quỷ dị.
Ngay lúc Mạc Phàm hoàn toàn rơi vào hoang mang, toàn bộ núi Đại Chung đột nhiên vang lên một tiếng va chạm kinh thiên động địa. Chuông thần thánh ngân lên từng hồi thánh quang, vòng sóng âm khổng lồ lan tỏa dường như vô tận, tựa như tạo nên một đường ranh giới vàng rực giữa dãy núi trên lục địa và trục ngang của đại dương.
Đã từng có mấy vị pháp sư Cấm Chú tiến vào Cực Nam Chi Địa, và đều đã ngã xuống. Kể từ sau khi mực nước biển dâng lên, hải yêu tàn phá bừa bãi, lục địa chìm trong lầm than.
"Mạc Phàm, Băng Đế trước mặt cậu chính là một trong số những pháp sư Cấm Chú tiến vào Cực Nam Chi Địa còn sống sót trở về."
"Cậu xem con mắt của hắn đi."
Giọng của lãnh đạo như sấm sét rền vang, không ngừng vọng bên tai Mạc Phàm.
Mạc Phàm quay đầu nhìn vào con mắt của Băng Đế già nua. Vầng sáng thần thánh trên trời đột nhiên phóng xuống hàng ngàn tỉ tia sáng, như một thấu kính lồi khổng lồ có thể bao phủ cả đại địa, hội tụ liệt diễm và thiên quang vào một điểm duy nhất, chính là trên người Băng Đế già nua.
Trong thoáng chốc, một tà ảnh sừng sững như ngọn núi vạn trượng hiện ra. Khí chất cao quý thánh khiết của Băng Đế già nua biến mất, thay vào đó là một ma thần tà ảnh có thể che lấp cả hào quang nhật nguyệt.
Và con mắt của Băng Đế già nua đột nhiên hiện ra một loại mâu văn đáng sợ, khiến cho tâm tình của người này không còn giống nhân loại, không cảm nhận được hỉ nộ ái ố, chỉ có một niềm tin sắt đá từ khi sinh ra: miệt thị chúng sinh, là chúa tể của sự hủy diệt.
"Rốt cuộc vẫn là đã coi thường một vài cường giả trong nhân loại các ngươi." Băng Đế già nua phát ra một âm thanh lạnh lẽo.
Đến tận bây giờ, hắn mới tỉnh ngộ.
Công trình Cấm Chú này được bố trí là vì hắn, nhưng không phải để tiêu diệt Long Vương Nghĩ, mà là dùng để gột rửa hắn.
"Lãnh đạo nhân loại, ngươi làm ta có chút hứng thú đấy."
"Lần tranh tài nho nhỏ này, coi như ngươi thắng."
"Nhưng đặt các ngươi vào bàn cờ lớn, cũng chỉ là một con tốt vừa qua được sông mà thôi."
"Lão già này coi trời bằng vung, bước vào băng quốc của ta, lại dám lớn lối trước mặt ta rằng mình đại diện cho nhân loại mạnh nhất đến thảo phạt Cực Đế Vương của ta. Cuối cùng, hắn khổ sở van xin đừng giết hắn, rằng nếu có thể sống sót, hắn sẽ đồng ý kính dâng tất cả những gì hắn có."
"Vậy nên, hắn đã trở thành con rối của ta."
Con ngươi của Băng Đế già nua lại một lần nữa biến đổi, lúc này trông hắn thực sự như một con rối bị giật dây. Khuôn mặt hắn lộ vẻ thống khổ giãy dụa, nhưng lời nói phát ra lại thuộc về một kẻ hoàn toàn khác.