Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 2549: CHƯƠNG 2483: VÁN CỜ KHÔNG CÂN SỨC

Hàng ngàn tỉ tia sáng từ phương xa hội tụ trên thân thể tà ảnh của Băng Đế già nua.

Ma thần tà ảnh cao to như một dãy núi, nhưng lúc này lại bị những tia sáng kia bắn cho tan tác, những sợi tà khí nóng chảy nhanh chóng tiêu tan trong luồng quang chú thần thánh.

Gàoooo!

Băng Đế già nua ngửa mặt lên trời gào thét, dường như có vô số quang chú thần thánh từ đồng tử, tai, mặt, và cổ họng hắn xuyên thủng ra ngoài, bắn phá thân thể tà ảnh ma thần hắc ám.

Lão già này đang phải chịu nỗi thống khổ tột cùng.

Tuy là một pháp sư Cấm Chú cực kỳ mạnh mẽ, nhưng tại núi Đại Chung này lại có một cái bẫy hoàn hảo đang chờ sẵn hắn.

Những nguyên tố kia, những ma pháp trận được bố trí sẵn, cùng với Vạn Pháp Băng Đồ ngay dưới chân, cái gọi là dẫn dắt Cấm Chú khổng lồ không phải để mở ra cánh cửa đáy biển cho vương triều hải yêu, mà chính là Cấm Chú Hàng Ma của vị quân thủ râu tóc đen kia.

Cấm Chú giáng lâm.

Nó không giáng lâm ở địa điểm mà hải yêu đã trăm phương ngàn kế sắp đặt, mà giáng lâm ngay trên thân vị pháp sư Cấm Chú Băng hệ đã sớm đánh mất lý trí của con người.

Ánh mặt trời sau giờ ngọ vốn đã chói mắt, nay theo luồng quang chú ập tới, toàn bộ mặt biển, toàn bộ thành thị, cả ngọn núi Đại Chung như thể bị hòa tan.

Nếu Hoa quân thủ không ra tay khống chế, e rằng cảnh vật xung quanh đảo Tần Hoàng đã hoàn toàn thay đổi.

Trong không khí vẫn còn thoang thoảng mùi khét, hiển nhiên đã có thứ gì đó bị thiêu thành tro bụi.

Phải một lúc rất lâu sau thị giác mới khôi phục lại. Khi Mạc Phàm có thể nhìn rõ mọi thứ, ma thần băng ảnh tự xưng là Cực Nam Đế đã hoàn toàn biến mất.

Lão già đội mũ trắng, mặc trường bào trắng giờ đã tê liệt trên mặt đất, không còn vẻ cứng cỏi uy nghiêm như trước nữa mà rơi vào trạng thái hấp hối.

“Vậy là nơi này có tới hai vị pháp sư Cấm Chú…” Hoa Nguyệt Trúc như bừng tỉnh ngộ.

Hoa quân thủ bước qua những luồng sáng còn chưa tan hết. Tóc đen, râu đen, áo đen, con ngươi cũng đen nhưng lại vô cùng thần thánh, khác hẳn với khí chất nho nhã thường ngày. Ngài như một người con của mặt trời, chân đạp lên ánh sáng mà đi, mỗi cái nhấc tay đều khiến hào quang lan tỏa khắp đất trời, ánh mắt nghiêm nghị, tựa như muốn tận diệt tà ma trong thế gian.

“Chân tướng, xưa nay vốn khó tìm. Ánh sáng nơi vực sâu không nhất định là lối thoát, mà có thể là đồng tử của ác quỷ.” Hoa quân thủ bước về phía lão pháp sư cấm chú.

“Các pháp sư Cấm Chú đều sẽ trở thành con rối sao?” Mạc Phàm nhìn vị quân thủ, lòng đầy hoài nghi.

“Âm mưu của hải yêu, nhất định phải có Băng Đế hợp tác một cách hoàn hảo mới thành công được. Không phải cậu vẫn luôn tin tưởng vào Trương Tiểu Hầu sao?” Quân thủ hỏi ngược lại.

Trương Tiểu Hầu bị đầu độc, hoặc là pháp sư Cấm Chú Băng hệ bị điều khiển.

Sự thật đã chứng minh Trương Tiểu Hầu đã đúng, đã tìm ra chân tướng, nhưng đó chỉ là một góc của tảng băng chìm mà thôi.

Đừng đánh giá thấp trí tuệ của hải yêu, cũng đừng đánh giá thấp trí tuệ của nhân loại.

Đây cũng là lý do tại sao quân thủ sau khi nghe mấy người trẻ tuổi bọn họ trần thuật vẫn không hề thay đổi quyết định của mình.

Quân thủ rất vui.

Những người trẻ tuổi này không bị sương mù đại dương che mắt, đã liều mạng đi tìm chân tướng. Dù đó chỉ là một phần nhỏ, nhưng cũng đủ khiến ngài vui mừng.

Về phần phía sau tảng băng chìm còn ẩn giấu điều gì to lớn hơn, đó là trách nhiệm mà một thủ lĩnh quân đội, một pháp sư hộ quốc như ngài phải gánh vác và ứng phó.

“Cậu không biết cũng là chuyện bình thường, bởi vì cậu không phải pháp sư Cấm Chú, nên có rất nhiều chuyện cậu không biết,” Hoa quân thủ nói.

“Vậy thì ngài nói cho tôi nghe một chút đi, dù sao… nếu ngài không nhúng tay vào, thì người đối phó với lão già Băng Đế này chính là tôi,” Mạc Phàm nói.

Hoa quân thủ nghe xong không khỏi bật cười.

Nghĩ kỹ lại thì lời Mạc Phàm nói quả thực không có vấn đề gì.

“Cậu vẫn nên giấu kỹ bản lĩnh của mình đi. Trên thế giới này tồn tại rất nhiều kẻ cực mạnh, vị đế vương vừa rồi điều khiển Băng Đế chính là một trong số đó. Thực lực của hắn đứng trên đỉnh của thế giới, và hắn cũng là kẻ chủ mưu trong sự kiện mực nước biển dâng lên.”

“Đừng thấy vừa rồi ta đánh bại thân thể của hắn dễ dàng, phải biết rằng hắn đang ở Cực Nam xa xôi. Nếu ta gặp phải bản thể của hắn, e rằng không sống nổi quá năm phút.”

Hoa quân thủ vỗ vai Mạc Phàm, dường như rất thấu hiểu cậu.

Một đế vương cường đại đến mức có thể điều khiển cả pháp sư Cấm Chú, ở tận đỉnh Cực Nam xa xôi mà vẫn khuấy đảo được phong vân tại biển Bột Hải.

Mạc Phàm ý thức được bản thân đã bị cuốn vào một sự kiện thuộc lĩnh vực mà trước đây mình chưa từng chạm tới.

Giống như việc các vị pháp sư Cấm Chú tiến vào Cực Nam Chi Địa, tin tức về việc họ ngã xuống vẫn thường được nghe loáng thoáng, nhưng rốt cuộc bên trong đã xảy ra chuyện gì thì người đời đều không thể hiểu rõ.

“Ngài đã biết trước đây là âm mưu của hải yêu, cũng biết Băng Đế này bị đầu độc, bao gồm cả con sông ngầm dưới đáy biển sao?” Mạc Phàm tiếp tục hỏi.

Hoa quân thủ lắc đầu, nói: “Cực Nam Chi Địa có Băng Quốc, trung bộ Thái Bình Dương cũng có vương triều hải yêu. Vị đế vương Cực Nam kia không chỉ nhắm vào quốc gia chúng ta, mà nhắm vào hàng trăm quốc gia khắp năm châu bốn bể. Nhưng vương triều hải yêu mới là kẻ địch trực diện muốn nhắm vào quốc gia chúng ta.”

“Lấy bàn cờ tướng làm ví dụ, Cực Nam Đế là Tướng, đang thao túng cả bàn cờ.”

“Kẻ xâm lấn là Xe, Pháo, Mã, Tốt… đại diện cho những vương triều hải yêu khác nhau như Hải Ma Đế Quốc, bộ lạc động vật biển, bộ tộc hải quái trong Thái Bình Dương.”

“Còn chúng ta là Sĩ với Tượng, chỉ có thể bảo vệ ranh giới của mình.”

“Đây là một ván cờ không cân sức, bởi vì chúng ta chỉ có Sĩ và Tượng, trong khi chúng nó có số lượng Xe, Pháo, Mã gấp mấy lần không ngừng vượt qua Sở Hà Hán Giới, ép vào khu vực có hạn của chúng ta.”

Giữa lục địa và hải dương chính là đường ven biển.

Tựa như Sở Hà Hán Giới trong bàn cờ tướng.

Nhân loại là tàn cờ.

Yêu ma là cả một bàn cờ nguyên vẹn.

Một ván cờ không cùng đẳng cấp, không tồn tại thắng lợi, chỉ có thể xem chúng ta tồn tại được qua bao nhiêu hiệp, liều mạng tất cả, dùng hết mọi thứ để đánh ra một ván cờ hòa.

“Chúng ta hoàn toàn không biết gì về con sông ngầm dưới đáy biển đó, vì thế đừng cảm thấy nỗ lực của các cậu là vô ích. Ít nhất là tất cả chúng ta đã bảo vệ được biển Bột Hải không bị đại yêu biển sâu tập kích bất ngờ,” Hoa quân thủ nói.

“Bảo vệ biển Bột Hải… sao tôi cứ nghe như việc bảo vệ các vùng biển khác lại rất khó nói vậy?” Mạc Phàm nói.

Còn có biển Nam Hải, Đông Hải, Hoàng Hải, đồng thời Nam Hải và Đông Hải hẳn là hai khu vực chịu ảnh hưởng nặng nề nhất từ hải yêu, tương lai cũng sẽ là chiến trường chính.

“Ừm, mấy ngày qua khi các cậu đang dốc toàn lực vào kế hoạch Cấm Chú ở biển Bột Hải, thì cả Đông Hải và Nam Hải đều truyền về tin tức đã phát hiện Cánh Cửa Thái Bình Dương, đại yêu biển sâu đang qua lại vùng duyên hải,” Hoa quân thủ nói.

Mạc Phàm kinh ngạc há hốc miệng.

Mình vốn chỉ thuận miệng hỏi vậy, không ngờ cả Nam Hải và Đông Hải thật sự đã xuất hiện cánh cửa thông thẳng.

Đại yêu biển sâu rốt cuộc cũng sắp đổ bộ rồi sao?

“Nếu như quốc gia chúng ta có nhiều quân nhân như Trương Tiểu Hầu, có lẽ sẽ khiến chiến dịch này chậm lại được một hai tháng,” Hoa quân thủ thở dài.

Mạc Phàm lộ vẻ mặt bất đắc dĩ.

Rốt cuộc chân tướng mà bọn họ liều mạng tìm ra cũng chỉ là một phần của chân tướng.

Biết được âm mưu của hải yêu cũng chỉ là một góc của một âm mưu cực lớn hơn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!