Sáng nay, các trận tỷ thí giữa Học viện Đế Đô và những trường khác sẽ chính thức khai mạc. Đến chiều, tâm điểm sẽ là cuộc đối đầu giữa Học viện Minh Châu và Học viện Đế Đô.
Cuộc so tài lần này rõ ràng là một sự kiện trọng đại, nếu không thì đấu trường cũng chẳng cần phải mở cửa hoành tráng đến thế. Giờ này, chắc chắn khán đài đã không còn một chỗ trống.
Cả đêm qua Mạc Phàm không hề chợp mắt, chỉ vì mải mê tìm cách lôi viên tinh phách ra khỏi mặt dây chuyền Tiểu Nê Thu.
Sáng sớm tinh mơ, trong khi mọi người theo lão sư Cố Hàn đến đấu trường xem các trận khác, Mạc Phàm lại chẳng thèm đi cùng. Hắn quay về phòng, trùm chăn đánh một giấc cho đã. Không ngủ đủ sức thì chiều nay lấy đâu ra tinh thần mà bem nhau với đám "thiên chi kiêu tử" của Học viện Đế Đô chứ.
............
Mạc Phàm đang say giấc nồng, còn những người khác thì đã có mặt tại đấu trường.
Quy tắc thi đấu được thông báo từ sớm: từng học viện trong số sáu trường sẽ cử người ra đối chiến. Từ Nam chí Bắc, từ Đông sang Tây, tất cả đều là những học viện danh tiếng lẫy lừng trong nước.
Chẳng qua, đám sinh viên Học viện Đế Đô chẳng mấy bận tâm. Đối thủ mà bọn họ muốn đè bẹp chỉ có Học viện Minh Châu mà thôi.
Mới sáng sớm, hai học viện đã cà khịa nhau nảy lửa. Mở đầu là màn võ mồm giữa Hứa Đại Long và La Tống. Hai tên này tính tình nóng như lửa, vừa chạm mặt đã sinh sự. Hứa Đại Long châm chọc:
"La Tống, thằng béo nhà ngươi cũng khôn phết nhỉ. Thà làm đầu gà chứ không chịu làm đuôi phượng à… Nghĩ lại cũng đúng, với cái trình quèn của ngươi ở Học viện Đế Đô thì cũng chỉ là dạng tép riu, làm gì có cửa mà xuất chiến ở đây."
Hứa Đại Long nói năng chẳng kiêng nể gì, nghĩ gì nói nấy.
Lão sư Cố Hàn đứng bên cạnh, nghe xong mà mặt mày sa sầm.
Cái quái gì thế? Bọn mày là phượng hoàng, còn chúng ta là gà sao?
"Hứa Đại Long, không được vô lễ. Chư vị, xin lỗi mọi người. Tên Hứa Đại Long này ăn nói thẳng thắn, có gì nói nấy, mong mọi người rộng lòng bỏ qua."
Lão sư Lô Nhất Minh vội vàng đứng ra giảng hòa.
"Ăn nói thẳng thắn? E rằng đó cũng chính là suy nghĩ thật của Lô lão sư đây chứ gì?"
Cố Hàn hừ lạnh một tiếng.
Lão sư Cố Hàn vốn là người cao ngạo, lạnh lùng, tính tình lại có phần nóng nảy. Hắn từng là sinh viên tốt nghiệp loại xuất sắc của Học viện Minh Châu, nay lại là giảng viên, chẳng có lý do gì phải hạ mình trước Học viện Đế Đô cả.
"Chuyện này…"
Lô Nhất Minh cười gượng, vội lảng sang chuyện khác:
"Hôm qua lúc tôi tiếp đãi mọi người, không phải đội của Minh Châu có 9 người sao? Sao bây giờ chỉ còn 8 người vậy?"
Lão giáo sư Thu Vũ Hoa tính tình hiền hòa hơn, bèn nhanh nhảu đáp lời trước khi Cố Hàn kịp nổi nóng:
"Cậu học viên đó tối qua ngủ không ngon giấc nên giờ đang ngủ bù."
"Ha ha ha, không cần phải căng thẳng thế đâu. Chỉ là một trận giao hữu thôi mà, sao lại áp lực đến mất ngủ như vậy chứ."
Lão sư Lô Nhất Minh cười nói.
“..........”
Lão sư Thu Vũ Hoa nghe xong mà tối cả mặt.
Hôm qua tiếp đón thấy lão Lô Nhất Minh này cũng bình thường cơ mà. Sao hôm nay câu nào thốt ra cũng như chó sủa, chẳng có câu nào nghe lọt tai cả!
"Tên kia có tới hay không cũng chẳng sao. Đối phó với các người, chỉ cần mấy người chúng ta là đủ."
Trầm Minh Tiếu lập tức đứng ra, ánh mắt sắc như dao lướt qua đám người của Học viện Đế Đô.
"Vậy sao? Ngươi đang ra oai với ai đấy?"
Liêu Minh Hiên cười khẩy.
"Mẹ kiếp! Mày nói cái quái gì đấy?"
Trầm Minh Tiếu nghe vậy liền nổi đóa chửi bới.
"Được rồi, được rồi. Đừng cãi cọ nữa. Chiều nay cứ lên sàn là biết ngay thôi!"
Lão sư Cố Hàn lạnh giọng ngắt lời.
"Đúng! Đúng! Đúng! Đến chiều là biết kết quả ngay ấy mà."
Lão Lô Nhất Minh vẫn giữ nụ cười giả lả, chẳng thèm quan tâm ai đúng ai sai.
"Mạc Phàm đâu rồi? Thằng cha đó rúc ở xó nào rồi?"
"Hắn… hắn bảo đi gặp vợ, chiều sẽ tới."
Triệu Mãn Duyên bịa chuyện.
..........
Mạc Phàm ngủ một mạch đến trưa. Mọi người đi hết, chỉ còn lại mình hắn, nên bữa trưa cũng một mình hắn xử sạch.
Học viện Đế Đô quả thực rất lớn, khác xa Học viện Minh Châu. Nơi đây đâu đâu cũng là cây cao bóng cả, kiến trúc lại mang đậm phong cách cổ kính, trái ngược hoàn toàn với vẻ hiện đại của Ma Đô.
Quả đúng như lời đồn, Học viện Đế Đô nhân tài lớp lớp. Một lớp học bình thường không tên không tuổi cũng có thể sản sinh ra vài sinh viên lừng lẫy. Chẳng trách sinh viên ở đây ai cũng tự cho mình là "thiên chi kiêu tử". Ở một nơi địa linh nhân kiệt, cường giả như mây thế này, khiêm tốn một chút có khi lại bị cho là kiêu ngạo, coi trời bằng vung. Thôi thì cứ tự tin, ngạo nghễ thể hiện ra ngoài cho thiên hạ biết mình là ai!
Chẳng biết có phải do mấy buổi học văn minh lịch sử của lão sư Thu Vũ Hoa có tác dụng, hay do Mạc Phàm nổi hứng thi sĩ, mà hắn thong dong dạo một vòng quanh Học viện Đế Đô. Hắn thầm cảm thán một câu… Chết tiệt! Lạc mẹ nó đường rồi.
Sau khi được vài vị học tỷ xinh đẹp nhiệt tình chỉ lối, cuối cùng Mạc Phàm cũng tìm được đến đấu trường.
Đấu trường này cực kỳ hoành tráng, khí thế không cần phải bàn. Bên ngoài là những cột đá trắng khổng lồ, khiến người ta liên tưởng ngay đến đấu trường La Mã cổ đại.
Phong cách kiến trúc của nó cũng rất độc đáo, hao hao đấu trường La Mã nhưng lại có dạng hình tròn như một chiếc nhẫn. Phía trên không trung, những dây treo được thiết kế đan xen vào nhau tựa như một chiếc tổ ong khổng lồ, tạo cảm giác vô cùng vững chãi.
Khi Mạc Phàm bước vào trong, hắn mới nhận ra mình đến vừa kịp lúc. Trận tỷ thí giữa Học viện Minh Châu và Học viện Đế Đô sắp sửa bắt đầu.
Chẳng biết tại sao, hắn vừa nhập hội đã ngửi thấy mùi thuốc súng nồng nặc. Cảm giác như mâu thuẫn này chỉ có thể giải quyết bằng nắm đấm mà thôi.
"Sao thế? Có chuyện gì à?"
Mạc Phàm hỏi nhỏ Triệu Mãn Duyên.
"Còn sao với trăng gì nữa. Nhìn là biết rồi. Lúc trước tên La Tống có xích mích với đám Học viện Đế Đô, hắn với thằng Hứa Đại Long bên kia chửi nhau ỏm tỏi, thế là mâu thuẫn lan ra cả đội luôn."
Triệu Mãn Duyên giải thích.
"Thế thì tốt quá còn gì. Tao thích kiểu đối đầu trực diện, rõ ràng thế này hơn là cái loại giả nhân giả nghĩa, mặt dày mày dạn đi xin người khác nhường mình. Gặp loại đó chỉ muốn đấm cho một phát vào mặt."
Mạc Phàm hả hê nói.
"Tao cũng vậy."
Triệu Mãn Duyên gật gù đồng tình.
Mâu thuẫn giữa Học viện Minh Châu và Học viện Đế Đô thì ai mà chẳng biết.
Khán giả đến xem cũng đang vô cùng mong chờ. Hai bên đều là người trong cuộc, chẳng cần phải giả vờ làm gì. Cứ bem nhau một trận cho sướng tay đi. Để xem rốt cuộc Học viện Minh Châu có thể leo lên đỉnh cao, hay Học viện Đế Đô sẽ không phụ lòng mong đợi mà đè bẹp kẻ thách thức!
"Chiến thuật thế nào?"
Mạc Phàm tiện tay quẹt quẹt vào chiếc áo lông mềm mại màu vàng của Mục Nô Kiều, nhướng mày hỏi.
Nếu là người khác, có lẽ Mục Nô Kiều đã tặng cho hắn một chiêu Phong Bàn - Long Quyển tiễn lên trời chơi với chim rồi. Dù gì nàng cũng là một mỹ nữ lạnh lùng băng giá, đâu phải ai cũng có thể tùy tiện động chạm.
Nhưng tên này ở chung phòng với nàng, Mục Nô Kiều đã quen với tính cách của hắn nên cũng miễn nhiễm phần nào. Mấy trò mờ ám kiểu này, nàng coi như không thấy.
"Bên ta bốn người, bên họ cũng bốn người. Tỷ thí đồng đội."
Mục Nô Kiều vẫn giữ giọng điệu lạnh nhạt, bước sang một bên để giữ khoảng cách với Mạc Phàm.
"Vậy à! Anh đây thích!"
Mạc Phàm xoa xoa hai tay, ngứa ngáy muốn động thủ lắm rồi!
Hiện tại ma pháp mà mọi người nắm giữ cũng không nhiều. Đấu 1 chọi 1 về cơ bản chỉ là ngươi một chiêu, ta một đòn, ai mạnh hơn thì người đó thắng. Quá đơn điệu và nhàm chán.
Đoàn chiến thì khác hẳn. Các hệ kỹ năng, các loại ma cụ phối hợp, hỗ trợ lẫn nhau. Ma pháp biến hóa khôn lường, đa dạng vô cùng. Đây mới thực sự là bài kiểm tra năng lực thực chiến và khả năng ứng biến của một Ma Pháp Sư
❂ Từng câu chữ → hóa vần ca ← Thiên Lôi Trúc thắm tình bao la ❂