Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 257: CHƯƠNG 255: MINH CHÂU ĐỐI ĐẦU ĐẾ ĐÔ

"Mày cũng đừng mừng vội, không có suất cho mày xuất chiến đâu." Triệu Mãn Duyên vỗ vỗ vai Mạc Phàm, nói.

"Vì sao?" Mạc Phàm cụt hứng hỏi lại.

"Mẹ kiếp! Nghe cho rõ lời tao rồi hẵng hỏi. Câu đó phải để tao hỏi mày mới đúng chứ? Mày làm cái quái gì mà giờ này mới mò tới? Danh sách xuất chiến trận đầu đã chốt xong rồi, bây giờ mày mới vác mặt đến là sao?"

"A! A! Tao lạc đường."

Cũng may là hai học phủ đã thỏa thuận thành công, cho nên mới có hai trận tỷ thí.

Trận đầu tiên, tất nhiên là do bốn người Trầm Minh Tiếu, La Tống, Bành Lượng và Triệu Mãn Duyên của học phủ Minh Châu xuất chiến.

Trầm Minh Tiếu và La Tống là hai kẻ không đáng tin cậy nhất.

Khi thấy có đông đảo giáo viên, sinh viên các trường khác, lại còn có rất nhiều mỹ nữ, nữ thần đến xem, cả hai tên này đều thầm tính toán rằng nếu có thể đánh bại học phủ Đế Đô, chắc chắn bọn chúng sẽ trở thành tâm điểm của mọi sự chú ý.

Trầm Minh Tiếu vốn là một nam thần có tiếng trong học phủ Minh Châu, đương nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội này. Hắn định bụng sẽ lợi dụng ân oán giữa La Tống và Hứa Đại Long để thi triển thần uy của mình.

La Tống thì ôm mối thâm cừu đại hận với Hứa Đại Long. Hai tên này vừa thấy mặt đã lao vào nhau, "chào hỏi" cực kỳ thân mật. Đương nhiên, La Tống đã chủ động xin được ra quân ở lượt đầu, hắn muốn đánh cho tên Hứa Đại Long kia phải quỳ xuống van xin mới hả dạ.

Bành Lượng và Triệu Mãn Duyên bị xếp vào đội hình này là do giáo viên Cố Hàn điểm danh, cả hai cũng không dám cãi lại mệnh lệnh.

...

"Hứa Đại Long, Liêu Minh Hiên, Tinh Tinh, Triệu Minh Nguyệt. Bốn người các ngươi sẽ đánh trận đầu tiên, đừng để ta thất vọng." Lô Nhất Minh lập tức gọi tên bốn người mà ông cho là có khả năng chiến thắng cao nhất.

"Vâng, thưa thầy!"

Bốn học viên của Đế Đô liền bước ra.

Hứa Đại Long là một gã đàn ông cơ bắp điển hình, trông chẳng giống Ma Pháp Sư chút nào, mà giống một huấn luyện viên thể hình chuyên đi lừa gạt các cô gái trẻ thì đúng hơn.

Tên Liêu Minh Hiên thì trông rất phong độ, khí chất tướng mạo chẳng khác tên "trai bao" Trầm Minh Tiếu là bao. Cả hai tên này đều được mấy nữ sinh mê trai chủ động viết thư tình nên luôn tự cho mình là vương tử cao quý!

Còn lại là hai nữ Ma Pháp Sư Tinh Tinh và Triệu Minh Nguyệt.

Mạc Phàm và Triệu Mãn Duyên vừa đứng nói chuyện vừa quan sát các nàng một hồi, thấy cũng không có gì đặc biệt nên cả hai nhất trí gọi họ là Nữ A và Nữ B.

Dù là A hay B, hai nữ Ma Pháp Sư này cũng sở hữu khuôn mặt rất xinh đẹp, bất kỳ ai lần đầu nhìn thấy cũng đều sẽ có cảm tình.

"Tao cá một gói bim bim, bọn mày thua chắc." Mạc Phàm nói với Triệu Mãn Duyên.

"Cái quái gì thế? Mày nhìn ra được tu vi của đối thủ à?" Triệu Mãn Duyên nhướng mày.

Người khác không biết, chứ Triệu Mãn Duyên biết gã này quá rõ. Ở đây, nếu xét về tu vi, chắc chắn Mạc Phàm là cao nhất. Mà người có tu vi cao có thể thông qua cảm nhận những dao động nguyên tố cực nhỏ để đoán ra thực lực của đối thủ.

Chưa đấu mà Mạc Phàm đã phán như đinh đóng cột rằng đội của hắn sẽ thua, chắc chắn gã đã biết được chuyện gì đó.

Mạc Phàm chỉ cười một cách thần bí, không trả lời Triệu Mãn Duyên.

Tu vi của đám người này thế nào, hắn quả thật không nhìn ra được. Nhưng hắn lại có một mong ước tốt đẹp rằng, hy vọng bọn họ thua. Bởi vì nếu họ thắng, thì trận thứ hai làm sao hắn có cơ hội thể hiện bản lĩnh phi thường để chinh phục toàn trường được cơ chứ?

...

Ở hai bên đấu trường còn có một vài người đang ngồi, có lẽ là người của học phủ Hạ Môn và học phủ Hoa Đông. Bọn họ có vẻ hả hê khi thấy học phủ Minh Châu và học phủ Đế Đô choảng nhau.

Mạc Phàm dùng ý niệm quét qua một vòng, hắn phát hiện ra rằng, bất kể là người của học phủ Đế Đô hay các học phủ khác, tất cả đều là những học viên trao đổi có tu vi Trung cấp Ma Pháp Sư. Hơn nữa, phần lớn bọn họ đã bước vào cấp bậc Trung cấp được một thời gian khá lâu rồi.

Thử nghĩ mà xem, xếp hạng của các đại học phủ đã được định sẵn, nhà trường cử học viên đến đây để làm rạng danh cho trường mình thì sao có thể là hạng tầm thường được. Bọn họ đều là cao thủ trong cao thủ. Các khu vực lớn nhân tài đông đúc, nên việc tìm được những học viên trẻ tuổi đầy hứa hẹn như hắn chắc chắn không ít. Buổi sáng Mạc Phàm không có mặt nên cũng không biết thực lực của đám người này ra sao, nhưng dù sao họ cũng là những người được nhà trường cưng chiều nhất.

Bên kia, học phủ Minh Châu và học phủ Đế Đô đang chuẩn bị tỷ thí.

"Để trận đấu được công bằng, trong trận tỷ thí đoàn đội lần này, cấm sử dụng ma cụ và ma khí. Giao lưu học hỏi là chính, bên nào nhận thua trước thì trận đấu sẽ kết thúc!"

Quy định này đối với mọi người là một chuyện vô cùng tốt. Đệ tử thế gia của Đế Đô nhiều như chó, việc trên người họ có vài món ma cụ là chuyện đương nhiên. Quy định này chẳng khác nào muốn nói với tất cả mọi người rằng hãy dùng bản lĩnh thực sự để nói chuyện với nhau.

Giáo viên hai bên ra hiệu, trọng tài lên tiếng ra lệnh, trận đấu bắt đầu!

Ngay khoảnh khắc hai bên giáo viên ra hiệu, mọi người cũng có thể cảm nhận được sự căng thẳng giữa họ đã dâng cao.

Trận hình bên học phủ Minh Châu có chút tán loạn, không phân định rõ ai tiên phong tấn công, ai ở tuyến sau bảo vệ. Ngược lại, bên học phủ Đế Đô lập tức dàn thành một đội hình chữ thập. E rằng bốn người của học phủ Đế Đô đã luyện tập với nhau không chỉ một hai ngày.

Nhìn tình cảnh trước mắt, bất kỳ ai cũng có thể nhận ra sự chênh lệch về phương diện huấn luyện giữa hai bên.

Cũng may bốn người của học phủ Minh Châu không phải dạng vừa. Sau khi thấy đối phương có chuẩn bị từ trước, họ cũng nhanh chóng chỉnh đốn lại đội hình.

Triệu Mãn Duyên đứng ở phía sau cùng. Hắn là một Quang hệ Ma Pháp Sư, nên phải đứng sau để có thể bảo vệ đồng đội.

Tốc độ thi triển ma pháp của đối phương rất nhanh, nhất là cô gái tên Tinh Tinh. Dưới chân nàng, một Tinh Đồ màu lục nhanh chóng ngưng tụ. Từ trong Tinh Đồ, những dây leo dài và mảnh đang từ từ hình thành, bám vào đôi chân nàng chậm rãi leo lên.

Ma pháp bao quanh nàng. Nhìn những dây leo này, mọi người liền nhận ra nàng chính là một Trung cấp Mộc hệ Ma Pháp Sư. Kỹ năng này khá quen thuộc đối với Mục Nô Kiều, người cũng sở hữu năng lực Mộc hệ.

"Là Trung cấp ma pháp, mau chặn cô ta lại!" Trầm Minh Tiếu liền lên tiếng chỉ huy, quay sang La Tống hét lớn.

Trên khuôn mặt La Tống hiện ra một nụ cười giảo hoạt. Hắn không tốn công vẽ ra Tinh Đồ đẹp đẽ kia làm gì cho mệt, mà chỉ tiện tay tạo ra một Sơ cấp Thổ hệ ma pháp.

"Để tao cho cô ta đứng không vững, xem cô ta làm cách nào hoàn thành Trung cấp ma pháp!" La Tống mập mạp vỗ mạnh hai tay xuống đất, hung hăng nói.

Mặt đất vốn bằng phẳng đột nhiên xuất hiện những nếp uốn, phập phồng lên xuống không ngừng, kèm theo hiệu ứng chuyển động kỳ quái. Mặt đất lúc thì kéo chân, lúc thì co lại. Các học viên học phủ Đế Đô vốn đang đứng thành hình chữ thập, thân thể cũng nghiêng ngả.

"Chẳng lẽ ngươi nghĩ chỉ có mình ngươi biết Thổ hệ ma pháp thôi sao!"

Hứa Đại Long cũng đã chuẩn bị từ sớm. Trong lúc Địa Ba của La Tống đang uốn lượn nhấp nhô, hắn liền đạp mạnh một phát xuống mặt đất!

Cú đạp mạnh này khiến mặt đất màu nâu tạo thành những gợn sóng khuếch tán ra xung quanh Hứa Đại Long.

Hắn đứng ở vị trí trung tâm, cú đạp Địa Ba của hắn khiến bề mặt đất bằng phẳng trở lại, Thổ Yêu Quái vừa muốn gây sóng gió liền không dám lỗ mãng nữa.

Mà cô gái tên Tinh Tinh đang vẽ ma pháp Trung cấp kia có kiến thức cơ bản khá vững chắc. Mới vừa rồi, cả đám người bọn họ đều ngã nghiêng, thế nhưng Tinh Quỹ và Tinh Đồ ma pháp của nàng cũng không hề bị đứt gãy.

Những dây leo xanh biếc kia đã leo từ chân lên tới bộ ngực "sân bay" của nàng. Kỹ năng Trung cấp Mộc hệ Khôn Chi Lâm đã được vẽ xong!

"Khôn Chi Lâm – Tù Lao!"

Khí chất của Tinh Tinh trong nháy mắt liền biến đổi, ánh mắt cao ngạo nhìn chằm chằm bốn người của học phủ Minh Châu.

"Cứ từ từ mà hưởng thụ cảm giác bị dây leo, bụi cây, yêu cành và bụi gai vây khốn đi." Tinh Tinh nói.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!