Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 259: CHƯƠNG 257: KHẾ ƯỚC THÚ CỦA CẬU ĐÂU?

“Cậu làm cái quái gì thế hả? Vào đội hình chỉ để làm cảnh thôi à? Hồn Ảnh Đinh của cậu đâu? Tại sao không dùng nó khống chế con nhỏ hệ Hỏa kia!”

Trầm Minh Tiếu vô cùng bất mãn với hành động của Bành Lượng, lớn tiếng chất vấn.

Bành Lượng nghe vậy thì sững người. Từ lúc rời sân đấu đến giờ, hắn chưa hề nở một nụ cười nào với Trầm Minh Tiếu, lạnh lùng đáp:

“Sao nào? Thua là do tôi à?”

Nghe vậy, sắc mặt Trầm Minh Tiếu sa sầm. Hắn tức tối quay về khu vực của đội mình.

Bành Lượng cũng cười lạnh một tiếng, chẳng thèm để tâm đến gã Trầm Minh Tiếu này. Dù sao trong lòng hắn, bản lĩnh của tên này cũng chẳng ra sao.

Còn La Tống thì ngay từ đầu đã không muốn nói chuyện với ai. Mấy câu chế giễu cuối trận của Hứa Đại Long khiến hắn ôm hận trong lòng. Tức mà không làm gì được. Hắn hận, nhưng không thể xông lên liều mạng với Hứa Đại Long. Đúng là khinh người quá đáng!

“Không sao, các em nghỉ ngơi một lát cho khỏe đi.”

Lão sư Cố Hàn khuyên giải mấy người đang lục đục nội bộ.

“Lão sư Cố Hàn, trận tiếp theo có thể để em lên tiếp được không? Thực lực của em trong trận vừa rồi vẫn chưa thể hiện hết.”

Trầm Minh Tiếu lập tức đề nghị với lão sư Cố Hàn.

Lúc này Trầm Minh Tiếu cảm thấy rất khó chịu. Hắn bực mình với tên phế vật hệ Ám Ảnh Bành Lượng kia, và cũng khó chịu với thái độ hời hợt của Triệu Mãn Duyên.

Không hiểu sao hai tên này lại được chọn làm sinh viên trao đổi nữa. Một chút kinh nghiệm thực chiến cũng không có. Hoàn toàn là 2 đánh 4, không thua mới lạ!

“Trận đấu kế tiếp, giáo viên đã sắp xếp rồi. Là bốn người Mạc Phàm, Mục Nô Kiều, Tống Hà và Trịnh Băng Hiểu.”

Cố Hàn nói.

“Để cái tên Mạc Phàm hay ra vẻ đó lên sân, còn không bằng để em đánh còn hơn. Em chắc chắn sẽ giành lại chiến thắng ở ván kế tiếp cho đội chúng ta. Lão sư Cố Hàn, chẳng lẽ thầy muốn thấy chúng ta thua cả hai trận sao?”

Trầm Minh Tiếu rõ ràng muốn lay động quyết định của lão sư Cố Hàn, hắn nói thẳng không chút úp mở.

“Chuyện này…”

Cố Hàn liếc nhìn Mạc Phàm, rồi lại quay sang Trầm Minh Tiếu đang tha thiết muốn lên sân.

Trong trận đấu vừa rồi, đúng là thực lực của Trầm Minh Tiếu mạnh nhất trong bốn người. Nhưng thua thì đã thua rồi, Cố Hàn cũng không có lý do gì để thay thế Mạc Phàm bằng hắn.

“Lão sư Cố Hàn, rõ ràng lúc nãy bốn người họ phối hợp có chút vấn đề. Học phủ Đế Đô thì khác, họ đã có sự chuẩn bị kỹ lưỡng. Nếu xét về thực lực cá nhân, chúng ta không thua kém họ bao nhiêu, nhưng về khả năng phối hợp hay tổ hợp kỹ năng, họ xuất sắc hơn chúng ta rất nhiều. Mà Trịnh Băng Hiểu là hệ Triệu Hoán, Mạc Phàm cũng là hệ Triệu Hoán. Cả hai người đều chủ tu hệ này, nếu sử dụng cùng lúc, e rằng sẽ không phát huy được hiệu quả tối đa trong thực chiến.”

Lão sư Lý Tĩnh lên tiếng.

Lý Tĩnh là người cùng đến học phủ Đế Đô với lão sư Cố Hàn và lão sư Thu Vũ Hoa, nhiệm vụ của cô là công tác ngoại giao. Buổi sáng Mạc Phàm không có mặt ở đấu trường nên không biết vị lão sư dẫn đoàn này.

Nữ lão sư này dường như có ý thiên vị Trầm Minh Tiếu. Thấy lão sư Cố Hàn do dự, cô liền lên tiếng đổ thêm dầu vào lửa.

Thực ra lão sư Cố Hàn cũng cảm thấy lời của Lý Tĩnh có mấy phần hợp lý. Đội hình bốn người mà có tới hai người chủ tu hệ Triệu Hoán quả thật không hợp lý cho lắm. Lão không chê hệ Triệu Hoán yếu, chỉ sợ lỡ bị đối phương khắc chế thì ván này chắc chắn thua, không còn gì để bàn cãi.

“Nếu đã vậy, Trầm Minh Tiếu, cậu có thể thay vào vị trí của tôi cũng được.”

Đúng lúc này, Trịnh Băng Hiểu đột nhiên lên tiếng.

Trầm Minh Tiếu nghe vậy liền nhướng mày. Thật ra hắn muốn đá Mạc Phàm ra khỏi đội hình cơ, nhưng có người chủ động nhường vị trí, chuyện tốt thế này, có ngu mới không nhận.

“Trịnh Băng Hiểu, em chắc chắn không muốn xuất chiến chứ?”

Lão sư Cố Hàn có chút bất ngờ, hỏi lại.

“Vâng! Đúng vậy! Không sao đâu thầy. Vì thắng lợi chung của trường chúng ta thôi. Nếu Trầm Minh Tiếu xuất chiến có hy vọng chiến thắng cao hơn, em sẽ nhường lại vị trí này cho cậu ấy.”

Trịnh Băng Hiểu không hề tranh giành, hắn nói với vẻ ôn hòa.

Mạc Phàm cũng xem như là bạn học cùng lớp với Trịnh Băng Hiểu. Trong sáu người của hệ Triệu Hoán, người có thể coi là hơi thân quen với Mạc Phàm cũng chỉ có mình Trịnh Băng Hiểu. Những người khác trong hệ đối với hắn chính là kính trọng nhưng không dám gần gũi.

“Vậy thì lên đi. Nhưng đừng để thua như ván trước nữa đấy.”

Lão sư Thu Vũ Hoa nói.

“Lão sư yên tâm! Chắc chắn sẽ không có chuyện đó đâu!”

Trầm Minh Tiếu tràn đầy tự tin đáp.

Trầm Minh Tiếu chuẩn bị sẵn sàng. Khi nhìn thấy tên Mạc Phàm chướng mắt cũng ở trong đội của mình, hắn lại nhớ tới Bành Lượng đã cản trở hắn lúc trước, liền quay sang nói với Mạc Phàm bằng thái độ không mấy thân thiện:

“Lát nữa chiến đấu, tốt nhất nên nghe theo sự chỉ huy của tôi. Không được tự ý hành động, nhớ chưa. Nếu không đến lúc thua, cậu không gánh nổi trách nhiệm đâu. Trận chiến này rất quan trọng, nó liên quan đến danh dự của toàn thể học phủ Minh Châu!”

“Trước đây tôi cứ nghĩ cậu cùng lắm chỉ là kẻ tự cho mình là đúng một chút, không ngờ cậu lại còn không biết xấu hổ nữa. Thực lực đã kém cỏi, lại còn loi choi đua đòi nhảy lên đây làm gì? Yếu thì đừng ra gió, biết thân biết phận thì ngồi yên đó xem tôi biểu diễn đi. Người ta tốt bụng nhường chỗ cho, đã không biết ơn lại còn sủa ầm lên.”

Mạc Phàm biết Trầm Minh Tiếu có thành kiến với mình, nghe hắn cao giọng ngạo mạn như vậy, đương nhiên cũng không khách khí đáp trả.

“Tên như ngươi là cái thá gì chứ? Không biết tại sao học phủ lại có thể để một tên phế vật không có bản lĩnh, chỉ biết lấy lòng người khác như ngươi làm sinh viên trao đổi được!”

Trầm Minh Tiếu tức giận nói.

Mạc Phàm cũng không muốn đôi co với tên này làm gì cho mệt, hắn thản nhiên đi lại chỗ Mục Nô Kiều đang đứng.

Vốn dĩ Mạc Phàm đã thấy gã mập La Tống kia rất đáng ghét rồi, thế mà không biết ở đâu lại lòi ra một tên còn khó ưa hơn cả gã. Tốt nhất hắn nên lại gần Mục Nô Kiều, dùng hương thơm trên người nàng để át đi cái mùi khó chịu kia.

Ánh mắt Trầm Minh Tiếu gắt gao nhìn chằm chằm Mạc Phàm. Khi thấy Mạc Phàm đi tới chỗ Mục Nô Kiều cười cười nói nói, sắc mặt hắn càng thêm âm trầm.

Chuyện Trầm Minh Tiếu theo đuổi Mục Nô Kiều, cả trường ai cũng biết. Vì vậy khi thấy Mạc Phàm đến gần Mục Nô Kiều, hắn càng thêm khó chịu.

Hắn không tài nào hiểu nổi, một người như Mục Nô Kiều khí chất xuất chúng, dung mạo như nữ thần tại sao lại có thể để một tên tiểu lưu manh như Mạc Phàm lượn lờ xung quanh được. Là do tính cách nàng quá hiền lành, đôn hậu chăng? Nàng không muốn nặng lời với tên này, nên mới để hắn được nước lấn tới như vậy!

“Kiều Kiều à, lát nữa nhớ bảo vệ tớ kỹ một chút nhé. Tớ không thể dùng ma cụ, nên chẳng có thủ đoạn nào để tự bảo vệ mình cả.”

Mạc Phàm dặn dò Mục Nô Kiều một câu.

Mục Nô Kiều không thèm để ý tới hắn.

Quan hệ giữa nàng và hắn không tốt đến mức hắn có thể gọi tên nàng thân mật như vậy. Nhưng cái tên này thì hay rồi, hắn gọi thân mật như vậy mà không hề thấy ngượng miệng. Trái một tiếng Kiều Kiều, phải một tiếng Kiều Kiều, nghe mà xấu hổ không thôi. Nàng thật sự hối hận vì ngày trước đã không dứt khoát từ chối đề nghị ở chung của Ngải Đồ Đồ!

“Trận đấu này, cậu tốt nhất nên dốc toàn lực. Nếu thua nữa, chúng ta sẽ mất hết mặt mũi.”

Mục Nô Kiều có lẽ không nhịn được, nhỏ giọng nói.

Mục Nô Kiều biết Mạc Phàm có bản lĩnh Tam hệ. Trận chiến này liên quan đến danh dự của cả trường, cho nên nàng nhắc nhở hắn phải đánh cho ra trò.

“Để xem tình hình thế nào đã. Ta thật sự không muốn để mọi người biết được thiên phú của một người hào hoa phong nhã như ta.”

Mạc Phàm cũng nhỏ giọng trả lời, nhưng giọng điệu lại đầy vẻ khoe khoang không biết xấu hổ, khiến Mục Nô Kiều chỉ biết im lặng, ngán ngẩm.

“Trận đầu, trường Đế Đô phái ra những người có thực lực không tính là quá mạnh. Tôi thật sự không tin bản lĩnh của học phủ Đế Đô chỉ có vậy.”

Tống Hà lên tiếng.

Những lời này lọt vào tai Trầm Minh Tiếu, khiến hắn lúng túng, xấu hổ không thôi.

“Tớ cũng cảm thấy vậy.”

Mục Nô Kiều gật đầu đồng ý.

“Mạc Phàm, cậu là hệ Triệu Hoán và hệ Lôi đúng không?”

Tống Hà dường như trời sinh đã có khí chất của một thống soái. Nàng liền hỏi Mạc Phàm, mặc dù bên cạnh nàng là Trầm Minh Tiếu vừa tuyên bố sẽ chỉ huy mọi người.

“Thực lực sinh vật triệu hồi của cậu thế nào?”

“Vẫn còn một khoảng khá xa mới tới cấp Chiến Tướng.”

Mạc Phàm trả lời chi tiết.

“Hừ! Với tình hình này, thì con thú đó chẳng khác gì mèo nhà, chỉ là đồ bỏ đi. Căn bản không có chút tác dụng nào trong chiến đấu.”

Trầm Minh Tiếu đương nhiên không bỏ qua bất cứ cơ hội nào để đả kích đối phương.

Tống Hà thì ngược lại, nàng nhíu mày, tiếp tục hỏi:

“Khế ước Thú của cậu đâu?”

Khế ước Thú là năng lực triệu hồi của pháp sư hệ Triệu Hoán bậc Trung cấp. Nó cho phép pháp sư ký kết một khế ước đặc thù với một yêu ma còn nhỏ, biến nó thành Khế ước Thú hoàn toàn thuần phục mình.

“Cái này, tôi vẫn chưa tìm được sinh vật thích hợp…”

Mạc Phàm nói.

Nghe Mạc Phàm trả lời như vậy, tất cả mọi người ở đây đều nhíu mày.

Nói cách khác, từ sau vụ “Đấu Thú Đại Hội” đến giờ, hệ Triệu Hoán của Mạc Phàm chẳng có chút tiến bộ nào sao?

Thế chẳng phải đội của họ tự nhiên thiếu mất một pháp sư Trung cấp hay sao!

⚡ Một dòng chữ, vạn giấc mơ ⚡

Thiên-Lôi-Trúc dịch bất ngờ như thơ

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!