Oán khí của Trần Minh Tiếu vô cùng nồng đậm. Hắn thật sự không hiểu tại sao một tên phế vật như vậy lại có thể bắt được Hắc Ám Yêu Thú, hơn nữa còn được chọn làm trao đổi sinh.
Bị Tống Hà chất vấn, Mạc Phàm thoáng chút lúng túng, nói năng có phần ngập ngừng.
Nếu bàn về thực lực, hắn dám chắc mình không thua kém bất kỳ ai ở đây. Vấn đề là nếu phải che giấu thực lực, chỉ có thể sử dụng hệ Triệu Hoán và Lôi hệ thì… có lẽ sẽ gặp chút khó khăn thật. Dù sao thì thực lực hệ Triệu Hoán của hắn đến giờ vẫn chưa có bước tiến nào rõ rệt.
Thôi kệ, tới đâu hay tới đó. Lôi hệ của hắn đủ sức gánh team rồi!
…
“Lục Chính Hà, Minh Thông, Tiếu Kim Hạc, Tiểu Phong, bốn người các ngươi lên ứng chiến đi. Nếu Học viện Minh Châu chỉ có bản lĩnh như vậy thì… bốn người các ngươi cũng đủ sức đối phó với bọn chúng rồi.”
Lô Nhất Minh cười nói.
Bốn người ra sân đợt đầu tiên chỉ được coi là một đội bình thường trong Học viện Đế Đô. Thực lực nhóm đầu đã thế này mà đám người Học viện Minh Châu đã không ứng phó nổi… thì không cần nói cũng biết, ván thứ hai này Học viện Đế Đô của họ thắng chắc rồi.
“Lão sư, để ta ra sân đi.”
Đúng lúc này, dưới chiếc ô che nắng bằng băng tinh, một giọng nói trong trẻo, thánh thót vang lên.
Ngay lập tức, ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía cô gái bên dưới chiếc ô.
Chiếc ô khá lớn, lại thêm việc nàng đứng trong góc khuất trên bậc thang. Ánh nắng xế chiều chói chang là thế, nhưng rất nhiều người đã không hề phát hiện ra sự hiện diện của một thiếu nữ tựa đóa băng liên thanh khiết đang lặng lẽ đứng đó. Cho đến khi nàng đứng dậy, một luồng khí băng hàn lạnh lẽo lượn lờ quanh thân nàng mới chậm rãi khuếch tán ra bốn phía. Lúc này, mọi người mới giật mình nhận ra trong đội ngũ Học viện Đế Đô còn có một cô gái tuyệt sắc nhường này!
Nàng bước ra ánh mặt trời, khiến ánh mặt trời rực rỡ cũng phải lu mờ đi vài phần. Hàn khí lan tỏa quanh người càng tôn lên vẻ đẹp của nàng. Đôi chân thon dài, trắng ngần như tuyết dần hiện ra, khuất sau tà áo khoác da màu trắng dài. Chiếc áo khoác trắng tinh ôm trọn lấy thân hình nàng, càng làm nổi bật những đường cong mềm mại, quyến rũ chết người!
Vòng eo thon gọn khiến người ta chỉ muốn dang tay ôm trọn. Vòng một của nàng tuy không đầy đặn bốc lửa như Ngải Đồ Đồ, nhưng lại vô cùng cân đối, ẩn hiện sau lớp áo khoác trắng như tuyết…
Thân hình nàng đã xuất chúng như vậy, dung nhan tuyệt mỹ lại càng khiến người ta không thể kìm lòng. Một khuôn mặt hoàn mỹ tựa mỹ nhân bước ra từ trong tranh, không một chút tì vết. Nhưng điểm khiến người ta có chút tiếc nuối chính là vẻ băng giá và kiêu ngạo toát ra từ khuôn mặt ấy. Nhưng điều đó lại càng làm nổi bật khí chất “băng cơ ngọc cốt” của một tuyệt sắc giai nhân!
Mái tóc dài màu bạch kim của nàng dưới ánh nắng chói chang càng thêm bắt mắt, tựa như hòa quyện làm một với làn da trắng như tuyết, khiến nàng toát lên một khí chất vô cùng khác biệt. Thật không biết nên nói nàng là một yêu nữ diễm lệ hay một nữ thần cao quý nữa!
Thời điểm cô gái này bước ra, không chỉ tất cả mọi người trong học viện phải ngước nhìn, mà ngay cả thầy trò các trường khác đến xem thi đấu cũng hoàn toàn bị thu hút.
Vốn dĩ mọi người cho rằng Mục Nô Kiều với đôi chân thon dài của Học viện Minh Châu đã là một cô gái vô cùng xuất chúng rồi. Ai ngờ trong Học viện Đế Đô còn cất giấu một người mà bất kể là dung mạo hay khí chất, dường như đều áp đảo Mục Nô Kiều.
“Ninh Tuyết, đám tép riu đó không đáng để cô ra tay đâu. Để chúng ta ứng phó là được rồi.”
Lục Chính Hà liền bước tới đón, khuôn mặt nở nụ cười lấy lòng.
Thấy bộ dạng của Lục Chính Hà, cô gái cao gầy tên Triệu Minh Nguyệt tức đến giậm chân tại chỗ, không hề có chút thiện cảm nào với cô gái xinh đẹp vừa bước ra.
Thực ra Lục Chính Hà khá thẳng thắn. Những nam sinh khác khi thấy nàng bước ra cũng muốn bắt chuyện vài câu, nhưng mỗi lần đối diện với khuôn mặt lạnh như băng kia, ý niệm đó liền tan biến không còn dấu vết.
Một nữ nhân, nếu chỉ xinh đẹp đơn thuần, sức hút của nàng cũng chỉ giới hạn ở việc khơi dậy bản năng nguyên thủy của đàn ông. Nhưng ở đây có rất nhiều nam nhân ưu tú có thể khống chế cảm xúc của mình, hoặc là những kẻ đã chơi chán gái đẹp rồi. Việc họ chinh chiến tứ phương, gặp gỡ những mỹ nhân tuyệt sắc cũng không có gì lạ. Hơn nữa, muốn nắm giữ được trái tim đàn ông còn phải xem thực lực của người con gái đó thế nào!
Hứa Đại Long, Lục Chính Hà, Liêu Minh Hiên, đám người này dù rất ngạo khí, nhưng khi đối mặt với đội trưởng Mục Ninh Tuyết của bọn họ, lại cam tâm tình nguyện làm chân chạy vặt, hoặc giả vờ thanh cao tỏ vẻ không hứng thú.
“Mục Ninh Tuyết, em xác định muốn lên sàn?”
Lão sư Lô Nhất Minh nghiêm túc hỏi lại lần nữa.
“Vâng.”
Mục Ninh Tuyết không giải thích gì thêm, cứ thế bước lên sàn đấu.
Trong bốn người vừa được gọi tên, một nam tử tên Tiếu Kim Hạc chỉ biết cười trừ. Hắn quyết đoán nhường vị trí của mình cho nàng, nói:
“Nếu Mục Ninh Tuyết đã muốn khởi động tay chân, học trưởng ta đây đành nhường một suất vậy. Chỉ là, đối với Học viện Minh Châu vừa thua một ván, chỉ càng khiến họ không còn mặt mũi nào mà thôi. Ha ha ha!”
“Đúng vậy! Chúng ta sẽ cho bọn họ biết thế nào mới là thiên tài chân chính!”
Lục Chính Hà nói.
…
Các học viên của những học viện khác xung quanh thấy nàng bước ra cũng ngây người. Từ lời nói, cử chỉ của đám người Học viện Đế Đô, họ đoán chắc rằng cô nàng đại mỹ nhân tóc bạch kim này mới chính là đội trưởng của bọn họ?
Có nhầm không vậy? Buổi sáng bọn họ đánh lâu như thế, hóa ra ngay cả đội trưởng của Học viện Đế Đô cũng không ép ra được. Thế chẳng phải đám trao đổi sinh bọn họ quá mức thất bại rồi sao!
“Đệt! Nữ thần trong mộng của ông đây chính là hình mẫu này!”
“Nhìn nàng kìa, ta có cảm giác mấy em gái khác chỉ là phù du mây khói mà thôi.”
“Mẹ nó chứ! Mày nói ai là phù du? Chu Vũ Đồng bà đây hôm nay phải cho mày biết tay!”
Xung quanh xôn xao, bàn tán không ngừng, âm thanh vang dội một góc. Ai mà ngờ được người mạnh nhất Học viện Đế Đô lại là một nữ nhân yêu nghiệt, xinh đẹp đến nhường này chứ?
Mà ở phía Học viện Minh Châu, đám trai háo sắc như Triệu Mãn Duyên và La Tống thì tròng mắt đã muốn rớt cả ra ngoài!
“Mẹ kiếp! Mới hơn một năm không gặp, nàng lại càng thêm ra dáng hồng nhan họa thủy rồi!”
Mạc Phàm dù được xem là một nam nhân vững tâm, nhưng khi nhìn thấy nàng, nước miếng cũng sắp chảy ròng ròng, lẩm bẩm.
Nếu đặt nàng vào thời cổ đại, với nhan sắc này của nàng, có khi đủ để chư hầu tranh đoạt, nổi lửa chiến tranh. Nói cách khác, nàng chính là hồng nhan họa thủy, tai họa của nhân gian!
Nói thật, kể từ sự kiện “bỏ trốn” trẻ con cùng Mục Ninh Tuyết, Mạc Phàm đã không còn cơ hội gặp lại nàng, chỉ sợ không còn được coi là hàng xóm nữa cũng nên…
Ai mà ngờ Mục Ninh Tuyết khi còn bé đã xinh đẹp, lúc đó còn chưa trổ mã hết. Lớn lên quả thật chính là một tiên nữ băng giá bước ra từ trong tranh, nhìn mà sướng cả mắt. Hắn quả thực vô cùng hối hận. Hối hận vì sao lúc đó không “xử” nàng luôn cho rồi? Gạo đã nấu thành cơm thì lão già Mục Trác Vân kia còn làm gì được hắn nữa chứ?
“Chậc chậc… Chuyến đi làm trao đổi sinh này quả thật không uổng công. Nếu tán đổ được em này, có bán cả gia tài tao cũng cam lòng. Tao quyết định rồi, nàng chính là nữ nhân mà Triệu Mãn Duyên này muốn chinh phục.”
“Tôi… tôi cũng vậy. Lấy được nàng, dù phải tự phế tu vi tôi cũng cam lòng.”
Trịnh Băng Hiểu cũng vội vàng nói.
Bành Lượng không thể không gật gù, tỏ rõ sự đồng tình.
Gã công tử bột Trầm Minh Tiếu kia thường ngày thấy đại mỹ nữ có lẽ còn giả bộ không thèm để ý, nhưng lần này hắn lại không thể giả bộ được nữa. Ánh mắt hắn dán chặt vào người Mục Ninh Tuyết, không rời một giây.
“Mấy người bớt mơ mộng hão huyền đi…”
Mạc Phàm nuốt nước miếng, nói.
“Tại sao? Chẳng lẽ nàng là hoa đã có chủ?”
Bành Lượng hỏi lại.
“Đúng thế. Nàng là vợ cả của ta.”
Mạc Phàm nghiêm túc trả lời.