Tiểu Bạch Hổ.
Mục Ninh Tuyết có chút kinh ngạc, tên nhóc này theo mình đến đây từ lúc nào, rõ ràng mình đã để nó ở lại Phong Sơn rồi mà.
Kể từ khi ký khế ước với Mục Ninh Tuyết, thật ra Tiểu Bạch Hổ cũng chẳng khác gì trước kia, vẫn là kiểu nuôi thả tự do.
Nó thích ở trên núi Phong Sơn làm bạn với Nguyệt Nga Hoàng, phá phách khắp núi đồi, Mục Ninh Tuyết cũng lười quản. Nếu nó có lén lút mò đến Phàm Tuyết Sơn mà bị đội tuần tra bắt được, cùng lắm thì Mục Ninh Tuyết cũng chỉ để nó chơi trong hậu viện của mình.
Chỉ là lần này, Mục Ninh Tuyết rõ ràng đã để Tiểu Bạch Hổ ở lại Phong Sơn, ai ngờ nó lại lén lút đi theo.
Hiện tại không phải lúc trách cứ Tiểu Bạch Hổ, huống hồ Mạc Phàm và Trương Tiểu Hầu đúng là đang gặp nguy hiểm đến tính mạng, còn Mục Ninh Tuyết thì lại khó có thể ra tay.
Tiểu Bạch Hổ thể hiện phong thái hoàn toàn khác hẳn ngày thường, uy phong lẫm liệt, thần thánh trang nghiêm. Cặp vuốt của nó xé toạc đầu của Hải Vương Khô Lâu, khiến khuôn mặt đó nứt làm đôi.
Những ngọn băng sơn dưới đáy biển chính là từng cây trường mâu trời đất do nó triệu hồi, đâm thủng thân hình ma quỷ to lớn của Hải Vương Khô Lâu.
Hải Vương Khô Lâu ngông cuồng tự đại bỗng nhiên bị trọng thương, ma chưởng vốn có thể nghiền nát Trương Tiểu Hầu liền tan vỡ.
Trương Tiểu Hầu chớp lấy cơ hội, ôm Trùng Minh Thần Điểu rực lửa thoát ra ngoài, rồi nhanh chóng bay vút lên không trung, đề phòng Hải Vương Khô Lâu lại nổi điên.
Tiếng gào thét thảm thiết của Hải Vương Khô Lâu vang như sấm dậy. Nó lắc lư thân thể, đánh gãy những ngọn băng sơn kia, rồi dùng cơn gió hủy diệt tấn công Tiểu Bạch Hổ.
Tiểu Bạch Hổ tung một đòn xong liền lui lại, vừa xảo quyệt vừa linh hoạt.
Tốc độ của tên nhóc này cực nhanh, chỉ thấy một vệt sáng trắng bay vụt qua, ngay sau đó Tiểu Bạch Hổ đã đáp xuống bên cạnh vũng Ác Thủy Luyện Ngục đen ngòm.
Hải Vương Khô Lâu nổi giận thì nổi giận, nhưng nó không đuổi theo Tiểu Bạch Hổ mà cất bước phóng về phía Trương Tiểu Hầu.
Biển rộng dậy sóng, Trương Tiểu Hầu không hổ danh là pháp sư hệ Phong, vào thời khắc thế này liền thể hiện ra ưu thế, chỉ cần một lòng muốn chạy thì ngay cả quân chủ vô địch cũng chưa chắc giữ chân lại được.
Tiểu Bạch Hổ đi đến chỗ Mạc Phàm đang ở trong Ác Thủy Luyện Ngục, nó vung chân trước đạp vào vũng nước.
Rất nhanh, ác thủy kết băng, từ mặt ngoài đông cứng đến tận đáy biển. Vũng ác thủy màu đen đang vây khốn Mạc Phàm rốt cuộc cũng ngừng lại, bất động, để Mạc Phàm cuối cùng cũng có thể thở lấy một hơi.
“Gừ gừ.”
Tiểu Bạch Hổ đứng ở miệng vực sâu luyện ngục, nhìn Mạc Phàm dưới đáy, dường như muốn nói: “Có cần hổ gia đây kéo ngươi lên không?”
Mạc Phàm thoát ra, trở lại thế giới ấm áp sáng sủa, thiên hỏa trên người lúc này mới bùng cháy trở lại.
Tiểu Bạch Hổ ngẩng cao đầu, vẻ mặt kiêu ngạo, như một vị chúa cứu thế đang chờ người khác đến cúng bái.
“Ngươi thì kéo được cái gì, có bản lĩnh thì làm thịt tên kia cho ta! Ngươi là trực hệ Thánh Đồ Đằng, là khắc tinh của Hải Dương Thần Tộc, bọn ta quần quật sống chết đến thế này rồi ngươi mới mò tới hốt xác à?” Mạc Phàm không chút khách khí mắng.
“A oaoaoa!” Tiểu Bạch Hổ tức đến râu cũng dựng đứng lên.
“Cả ngày chỉ biết ăn hại, còn không mau đuổi theo diệt nó đi!” Mạc Phàm lấy ngón tay chọc vào khuôn mặt béo múp của Tiểu Bạch Hổ mà khiển trách.
Tiểu Bạch Hổ lắc đầu, hổ đại vương ta không muốn làm chim đầu đàn, muốn cùng mọi người xông lên cơ.
“Ngươi đúng là làm mất mặt Thánh Đồ Đằng, mấy Thánh Đồ Đằng khác toàn một mình cân mấy con hàng cỡ này đấy!” Mạc Phàm nói.
“A oaoaoa!” Tiểu Bạch Hổ mặt dày vô đối, chẳng thèm để tâm đến mấy lời trào phúng của Mạc Phàm.
Nó vẫn còn là một con hổ con đang bú sữa mẹ, không cần phải gánh vác trách nhiệm không phù hợp với lứa tuổi của mình.
“Vậy ngươi chở ta đuổi theo.” Mạc Phàm nói.
Sao mà con nào con nấy trong đám thú triệu hồi của mình đều có mấy cái tính toán chi li này nhỉ, Apas cũng thế.
Vừa nghe mình không phải đối đầu trực diện, Tiểu Bạch Hổ lúc này mới đồng ý. Nó biến ảo ra bản thể, rõ ràng là một con Thiên Ngân Thánh Hổ uy phong lẫm liệt, trông như một pho tượng băng của Thiên Sơn. Ngoại trừ việc những đường vân hổ thiên ngân không có được vẻ uy nghiêm thần thánh như Thiên Ngân Thánh Hổ trưởng thành, bản thể của Tiểu Bạch Hổ cũng là một Đồ Đằng Thánh Hổ chính hiệu.
“Gào!”
Tiểu Bạch Hổ đuổi theo Hải Vương Khô Lâu, còn rất nghiêm túc nói cho Mạc Phàm biết, tộc Thiên Ngân Thánh Hổ bọn nó đều là cha truyền con nối, còn quý hơn cả quốc bảo, nên nó nhất định phải đặc biệt quý trọng tính mạng của bản thân, không thì sẽ làm đứt đoạn hương hỏa của Thiên Sơn Thánh Hổ.
Mạc Phàm nghe cái lý luận sợ chết của Tiểu Bạch Hổ mà cạn lời, đột nhiên cảm thấy nó với Triệu Mãn Duyên đúng là một cặp trời sinh.
“Ngươi chính là dị đoan trong đám Đồ Đằng Thú, còn huyết thống Thánh Hổ cuồn cuộn trời đất gì nữa, sao không phải là huyết thống của con chồn đi hả?” Mạc Phàm vặn lỗ tai của Tiểu Bạch Hổ, mắng.
Quả thực Tiểu Bạch Hổ nước lửa bất xâm, không hề để ý tới cái gọi là tôn nghiêm Thánh Hổ khi bị nhân loại sỉ nhục.
Với tốc độ của Tiểu Bạch Hổ, nó có thể đuổi kịp Hải Vương Khô Lâu, nhưng nó lại luôn duy trì một khoảng cách an toàn, điều này làm cho Mạc Phàm không cách nào vận dụng sát chiêu được.
“Mạc Phàm, hiện tại Hải Vương Khô Lâu không có năng lực của Trùng Minh Thần Điểu, đây là thời cơ tốt nhất để giết nó!” Mục Bạch cùng Triệu Mãn Duyên điều động Phong La Á Long đuổi tới, nói với Mạc Phàm.
Sau đó Mục Ninh Tuyết cũng bay tới, nàng có Phong Chi Dực nên không cần Tiểu Bạch Hổ phải chở.
Vì thế mà Mục Ninh Tuyết cảm thấy Tiểu Bạch Hổ rất thừa thãi.
“Sao Trương Tiểu Hầu vẫn cứ chạy mãi thế, ra đến tít ngoài khơi luôn rồi.” Triệu Mãn Duyên nói.
“Cũng là chuyện tốt, nếu Trùng Minh Thần Điểu mà bị Hải Vương Khô Lâu tóm lại, vậy thì công sức chúng ta bỏ ra đều uổng phí. Cứ kéo dài trận chiến như vậy, để Hải Vương Khô Lâu đuổi theo, còn chúng ta thì đánh ở phía sau.” Mạc Phàm nói.
“Nhưng Hải Vương Khô Lâu vẫn quá nguy hiểm, lỡ như nó tập trung hỏa lực giết chúng ta, chúng ta căn bản không chịu nổi.” Triệu Mãn Duyên có chút sợ hãi.
Lúc này Mạc Phàm cũng dị thường đau đầu, Hỏa Diêm Vương là hình thái mạnh nhất của hắn, nhưng đối đầu với sinh linh nguyên tố Thủy như vậy thật sự không có tác dụng quá lớn. Nếu thật sự muốn giết chết Hải Vương Khô Lâu, không có đại sát chiêu thì không được.
Bản lĩnh của các hệ khác nhất định phải mau chóng đuổi kịp, không thì mỗi khi đối mặt với sinh vật biển, bản thân mình sẽ chịu thiệt thòi giống như bây giờ.
“Dẫn nó lên lục địa, như vậy thần uy của nó sẽ yếu đi hơn một nửa.” Mục Bạch nói.
Mạc Phàm vỗ trán một cái.
Đúng vậy, ở trên đất liền thì năng lực của mình sẽ không bị hạn chế, mà Ác Thủy Luyện Ngục của Hải Vương Khô Lâu cũng mất đi giá trị rất nhiều.
“Hầu Tử, dẫn nó lên lục địa đi!” Mạc Phàm vội vàng dùng bộ đàm nói với Trương Tiểu Hầu ở rất xa.
Hiện tại Trương Tiểu Hầu cũng rất gian nan, căn bản không dám giảm tốc độ, thậm chí hơi đổi hướng cũng đã sợ mất mật. Hải Vương Khô Lâu ở phía sau quả thực như một con quái vật biển nhe nanh múa vuốt, thân thể cao lớn che kín cả bầu trời, chỉ cần hơi dừng lại sẽ bị nuốt chửng.
“Lục địa ở đâu, em không biết.”
“Linh Linh, Linh Linh, nhanh chóng dẫn đường cho bọn anh!” Mạc Phàm kêu lên.
May mà máy truyền tin vẫn dùng được, giọng của Linh Linh truyền tới.
“Các anh đừng dừng lại, đi về hướng này 100 cây số, sẽ tới thành phố Nishikuma.” Giọng Linh Linh vang lên.
Nhưng Linh Linh còn chưa nói xong thì giọng của Tương Thiếu Nhứ đã truyền tới.
“Mạc Phàm, thành phố Nishikuma là nơi có ngôi chùa mà chúng ta từng đến. Phía bắc của nó có một hòn đảo núi lửa đã ngừng hoạt động. Trùng Minh Thần Điểu cần dung nham thiên địa tinh khiết nhất, không phải lực lượng nguyên tố của pháp sư. Để Trùng Minh Thần Điểu vào trong đó, nó sẽ hóa thành Đồ Đằng chân chính.” Tương Thiếu Nhứ nói.
“Thành phố Nishikuma… đây không phải là Nhật Bản sao?” Triệu Mãn Duyên kinh hô.
“Chúng ta đã cách quốc giới rất xa, mà lục địa gần nhất chính là Nhật Bản, hơn nữa nơi đó còn có núi lửa.”