Mạc Phàm cũng kinh ngạc không ngớt.
Mặc dù đã tiến vào quỷ vụ, nhưng phạm vi của nó đáng lẽ chỉ khoảng mười mấy cây số, theo lý thuyết thì bọn họ vẫn cách bờ biển Trung Quốc 50 cây số, sao lại có thể đến gần Nhật Bản được?
Chẳng lẽ quỷ vụ này ẩn chứa pháp tắc không gian hỗn loạn, trông thì có vẻ chỉ đi được mười mấy cây số, nhưng thực chất đã vượt qua một hải vực xa hơn nhiều?
Tương Thiếu Nhứ và Linh Linh đương nhiên sẽ không lừa họ, nếu đi về hướng Đông có thể nhanh chóng đến được đất liền, chỉ là không nói rõ là quốc gia nào.
"Mực nước biển dâng cao đã nhấn chìm một nửa thành phố Nishikuma, cư dân nơi đây đã di dời đến vùng đất cao hơn, nên không cần lo lắng sẽ liên lụy đến người dân." Linh Linh cố ý nhắc nhở mọi người.
Thành phố Nishikuma không hề xa lạ với Tương Thiếu Nhứ, Mạc Phàm, Triệu Mãn Duyên và Mục Ninh Tuyết. Khi còn trong đội tuyển Quốc Phủ đi lịch luyện khắp thế giới, thành phố ở Nhật Bản này chính là nơi đầu tiên họ đặt chân đến.
Đại dương tưởng chừng vô tận, nhưng tốc độ của cả nhóm lại cực nhanh. Cuộc truy đuổi này không hề dừng lại, Hải Vương Khô Lâu đã khao khát Trùng Minh Thần Điểu, nó tuyệt đối không cho phép sức mạnh vốn thuộc về mình bị đám nhân loại này cướp đi.
Lúc này, thương thế nặng của Hải Vương Khô Lâu đã bộc lộ rõ. Nó dùng toàn bộ sức mạnh, bất kể phải dấy lên sóng to gió lớn thế nào cũng phải đuổi kịp Trương Tiểu Hầu ở phía trước. Nhưng Trương Tiểu Hầu có năng lực né tránh cực tốt, phần lớn những đòn tấn công uy lực của Hải Vương Khô Lâu đều bị cậu né được.
Dù thực sự không tránh được, những người khác cũng sẽ lần lượt ra tay, tạo cho Trương Tiểu Hầu một chút không gian để thoát thân.
Vừa chiến vừa lùi, mọi người dù có bị thương cũng cắn răng chịu đựng, không cho Hải Vương Khô Lâu đến gần Trùng Minh Thần Điểu.
"Anh Triệu, đỡ lấy!"
Trương Tiểu Hầu phát hiện lớp phòng ngự Phong Chi Dực của mình đã bị phá vỡ, nhanh trí ném Trùng Minh Thần Điểu cho Triệu Mãn Duyên.
Triệu Mãn Duyên vừa nhận lấy củ khoai nóng bỏng tay này, vẻ mặt đang có mấy phần ung dung lập tức biến sắc, bởi vì Hải Vương Khô Lâu đã chuyển mục tiêu sang hắn.
"Cậu coi đây là thi đấu chạy tiếp sức à, đừng có ném cho lão tử!" Triệu Mãn Duyên không chút do dự ném Trùng Minh Thần Điểu cho Mục Bạch.
"Cậu là đầu heo à!" Mục Bạch chửi ầm lên.
Trùng Minh Thần Điểu xẹt qua bầu trời, mà Hải Vương chợt giơ tay, giữa không trung chợt hóa thành một bàn tay bằng hắc thủy, tóm lấy Trùng Minh Thần Điểu yếu ớt, định cướp giữa đường.
"Dịch Chuyển Tức Thời!"
Mạc Phàm tức thì hoàn thành ma pháp Không Gian hệ, vẽ ra một cánh cửa không gian cách đó 500 mét, ngay vị trí của Trùng Minh Thần Điểu.
Bàn tay nước biển hư ảo của Hải Vương Khô Lâu vồ hụt, Trùng Minh Thần Điểu đã đến tay Mạc Phàm.
"Kỷ kỷ!"
Trùng Minh Thần Điểu chẳng khác nào một quả trứng non mới nở, thần trí chưa rõ ràng, chỉ có liệt diễm thần quang bao bọc quanh thân thể hiện sự bất phàm của nó.
"Tiểu Bạch Hổ, tăng hết tốc lực!"
Tiểu Bạch Hổ vốn kiêu ngạo khó thuần, không phải Mạc Phàm nói gì nó cũng nghe theo.
Nhưng Hải Vương Khô Lâu đang lao tới như ác thần quỷ quái, Tiểu Bạch Hổ dù không muốn cũng phải dốc hết tứ chi mà lao đi.
Tiểu Bạch Hổ chạy như bay trên mặt biển, toàn bộ nước biển nơi nó lướt qua đều kết băng. Không chỉ vậy, lớp băng còn khuếch tán ra như gợn sóng, khiến cả vùng biển phía sau đông cứng lại.
Nhìn từ trên cao, Tiểu Bạch Hổ như một thần thú đang băng phong đại địa, cuộc rượt đuổi trên biển rộng bao la đã mở ra một màn đại địa băng phong.
Mà những hải vực bị đóng băng này lại vô tình gây trở ngại cho một sinh vật điều khiển nước như Hải Vương Khô Lâu. Hải Vương Khô Lâu có chút khó thi triển uy năng, sức áp chế không còn đáng sợ như trước.
Tiểu Bạch Hổ như một chùm bạch quang lướt như bay trên biển, sức bền của nó quả thực kinh người. Mạc Phàm ngồi trên lưng nó thỉnh thoảng vẫn có thể ném vài đạo Lôi Trảo Thương vào Hải Vương Khô Lâu.
Cứ việc chỉ gây ra những vết thương nhỏ, nhưng bây giờ Hải Vương Khô Lâu không thể dùng hắc thủy để chữa trị được nữa, kiểu cấu rỉa này cũng có hiệu quả nhất định.
"Còn xa không?" Mạc Phàm ngẩng đầu nhìn về phía xa, phát hiện phía trước vẫn là biển cả sóng gầm dữ dội.
Hoàn toàn không có dấu hiệu của đất liền, điều này làm Mạc Phàm có chút đau đầu. Mỗi đòn tấn công của Hải Vương Khô Lâu đều không thể xem thường, chỉ cần hơi sơ sẩy là sẽ chết thảm.
"Còn khoảng 30 cây số nữa là thấy!"
Trương Tiểu Hầu đang kiềm chế Hải Vương Khô Lâu ở một bên, nếu không nó đã sớm áp sát Tiểu Bạch Hổ.
Hải Vương Khô Lâu vẫn quá mức bá đạo, cánh tay nó quét về phía Trương Tiểu Hầu, uy lực kinh hoàng, đánh bay cậu ra xa mấy cây số.
Trương Tiểu Hầu rơi xuống biển, tạo ra vô số bọt nước.
Khải ma cụ trên người nát tan, hai cánh tay gần như không nhấc lên nổi, chỉ hơi cử động cũng đau nhói.
"Hầu Tử, em chưa chết đấy chứ?" Giọng Mạc Phàm vang lên từ máy truyền tin.
"Chưa... chưa chết, nhưng hai tay chắc gãy rồi. Các anh cứ đi tiếp đi, tạm thời không cần lo cho em đâu." Trương Tiểu Hầu nói.
Hải Vương Khô Lâu lại dồn sức tấn công lần nữa, mục tiêu của nó là Triệu Mãn Duyên, Mục Bạch và Mục Ninh Tuyết. Dường như nó đã ý thức được rằng nếu không dẹp mấy con ruồi vo ve xung quanh này thì khó mà đuổi kịp Mạc Phàm và Tiểu Bạch Hổ.
Người tiếp theo bị trọng thương là Mục Bạch, khả năng phòng ngự của cậu quả thực rất kém.
Triệu Mãn Duyên là người cứng cáp nhất, liên tiếp chống đỡ những cú đấm nặng nề của Hải Vương Khô Lâu.
Nhưng Hải Vương Khô Lâu cũng khá xảo quyệt.
Nó phát hiện trong thời gian ngắn không thể hạ gục được Triệu Mãn Duyên, liền lập tức tấn công Phong La Á Long.
Tuy Phong La Á Long cũng miễn cưỡng được coi là cấp quân chủ, nhưng thực lực không cùng một đẳng cấp với Hải Vương Khô Lâu.
Hải Vương Khô Lâu trực tiếp bẻ gãy cánh của Phong La Á Long, rồi nhấn nó chìm xuống biển sâu.
Không có Phong La Á Long, tốc độ của Triệu Mãn Duyên không thể nào so được với Hải Vương Khô Lâu.
Hải Vương Khô Lâu một chưởng đẩy ra Thùy Thiên Hải Mành, trực tiếp chặn Triệu Mãn Duyên và Mục Ninh Tuyết ở phía sau, sau đó toàn lực truy kích Mạc Phàm và Tiểu Bạch Hổ.
"Cô đuổi theo đi, có lẽ tôi theo không kịp." Triệu Mãn Duyên nói thẳng với Mục Ninh Tuyết.
Phong Chi Dực sau lưng Mục Ninh Tuyết có tới tám cánh, đối mặt với Thùy Thiên Hải Mành, nàng không chỉ bay cao hơn mà còn muốn vượt qua nó.
Nhưng rất nhanh, Mục Ninh Tuyết phát hiện Thùy Thiên Hải Mành này có một năng lực áp chế đặc thù nào đó, càng bay lên cao lại càng cảm thấy bức màn biển này cũng cao thêm, căn bản không chạm tới được đỉnh.
Mục Ninh Tuyết cảm thấy vô cùng khó hiểu.
Nhưng khi nhìn xuống dưới, nàng phát hiện mình đã bay lên độ cao ngàn mét, vậy mà vẫn không thoát khỏi mặt biển bao la.
Tựa như một tấm bình phong trời biển có thể tăng cao và mở rộng vô hạn, dù thế nào cũng khó lòng vượt qua.
Bất đắc dĩ, Mục Ninh Tuyết chỉ có thể tìm cách xuyên thủng Thùy Thiên Hải Mành này.
Nhưng như vậy sẽ chỉ còn lại một mình Mạc Phàm đối phó với Hải Vương Khô Lâu, mà khả năng của cậu ấy khi đối mặt với sinh vật nguyên tố Thủy như thế này vẫn quá sức miễn cưỡng.
Thiên_Lôi_Trúc dẫn ta về nguồn ✿