Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 2593: CHƯƠNG 2527: KHÔNG HỀ CÓ CỐT KHÍ

Mạc Phàm cực kỳ khổ não.

Rõ ràng trước đó còn là cả một đội hoàn chỉnh, vậy mà lúc này chỉ còn lại mình hắn như một đứa cô nhi.

Hải Vương Khô Lâu đuổi cùng giết tận không buông, vì để đoạt được thần lực bất hủ của Trùng Minh Thần Điểu mà nó đã hoàn toàn biến thành một con quái vật điên cuồng.

Hai mắt nó nhìn chòng chọc vào Mạc Phàm, từng giây từng phút đều muốn nghiền hắn thành tro bụi.

"Tiểu Bạch Hổ, có thấy ngọn núi kia không?" Mạc Phàm nói.

Tiểu Bạch Hổ lao nhanh theo hướng Mạc Phàm chỉ, cuối cùng cũng đã tới đất liền, chỉ là phần đất liền này đã bị nước biển nhấn chìm trên một diện tích lớn, rất nhiều cây đại thụ che trời đều đang oằn mình trong nước.

Hóa ra nơi này là một cánh rừng, Tiểu Bạch Hổ thân nhẹ như yến, gần như có thể lướt đi trên những phiến lá.

Hải Vương Khô Lâu nổi giận, nó bỗng nhiên bung ra yêu lực mạnh mẽ, tất cả nước biển trên thân hóa thành từng cánh tay cực kỳ tráng kiện.

Những cánh tay này nhổ bật gốc toàn bộ cây đại thụ che trời, ném về phía Mạc Phàm và Tiểu Bạch Hổ.

Trong chốc lát, cây cối bay rợp trời, kinh khủng hơn là cả một mảng rừng từ trên không trung đập xuống, có thể thấy rõ cây cối còn mang theo cả bùn đất.

Tiểu Bạch Hổ linh hoạt tới cực điểm, nó lách trái rồi né phải, mặc kệ sức mạnh của những cây cổ thụ có lớn đến đâu, có dày đặc thế nào, nó luôn tìm được một khe hở để luồn lách qua.

Giống như tất cả vật thể ném đến trước mặt nó đều trở nên cực kỳ chậm chạp, giúp nó luôn tìm được con đường thích hợp nhất để tiến lên.

Mạc Phàm phát hiện Tiểu Bạch Hổ vẫn luôn ẩn giấu thực lực.

Nếu không có nó, có lẽ mình đã bị Hải Vương Khô Lâu chặn lại giống như Trương Tiểu Hầu, Mục Bạch, Mục Ninh Tuyết và Triệu Mãn Duyên.

"Đến rồi!"

Xuyên qua khu rừng, địa thế rõ ràng bắt đầu cao dần lên. Cách đó khoảng 5 cây số, một ngọn núi có hình dạng như ống khói hiện ra, sương mù trên biển lượn lờ xung quanh cũng tan đi, khiến mọi thứ lập tức trở nên rõ ràng.

Ầm!

Khi Mạc Phàm tới nơi này, vốn dĩ ánh mặt trời còn đang chiếu rọi, chỉ có sương mù ẩm ướt che khuất tầm nhìn ở phía xa.

Nhưng Hải Vương Khô Lâu gầm lên một tiếng, không biết đã vận dụng sức mạnh đáng sợ gì mà khiến cho cả bầu trời thành phố Nishikuma trở nên âm u tăm tối.

Mây đen từ phía trước Mạc Phàm cuồn cuộn kéo tới, có thể thấy tầng mây như sóng biển gào thét, mang lại cho người ta một cảm giác ngột ngạt đến nghẹt thở.

Rầm rầm rầm!

Sấm sét đánh xuống, vài tia chớp giật hoàn toàn giống như những con giao long đang bay lượn giữa đất trời, lân quang lấp lánh, cực kỳ lóa mắt.

Sau tiếng sấm sét là một trận mưa như trút nước, trước mắt Mạc Phàm là một mảnh mịt mờ. Cảnh mưa rơi kinh khủng kia thậm chí khiến người ta cảm thấy không phải đang tiến lại gần một ngọn núi lửa, mà là đang bước vào một cụm thác nước khổng lồ. Ánh mặt trời bị che khuất, tiếng nước rung chuyển đất trời, mỗi hạt mưa rơi xuống đều mang theo sức va đập cực mạnh, khiến người ta không thể đứng vững.

Hải Vương Khô Lâu đã biến bầu trời trong xanh thành một trận mưa xối xả, toàn bộ thành phố Nishikuma đều bị tên quân chủ vô địch này tùy ý điều khiển.

May là người dân ở thành phố Nishikuma đã di tản, nếu không cơn mưa tai ương này sẽ mang tới một thảm họa đáng sợ cho những người bình thường.

"Có thể làm đông toàn bộ trận mưa này được không?" Mạc Phàm hỏi.

Mưa rơi quá lớn, lớn đến nỗi Mạc Phàm không còn thấy ngọn núi lửa đâu nữa.

Tiểu Bạch Hổ nghiêng đầu kêu lên một tiếng, dùng một ánh mắt quái dị để trả lời Mạc Phàm.

"Ngươi mắng ai đấy?" Mạc Phàm tức giận nói.

Nhưng nghĩ kỹ lại thì Mạc Phàm cũng cảm thấy mình quả thật có chút não tàn.

Muốn làm cho trận mưa này đông lại thành băng, chẳng phải là sẽ biến thành mưa đá đầy trời, từng viên đá lớn như con cá hay sao... Thôi thì cứ để trời mưa còn hơn.

Mạc Phàm quay đầu lại muốn nhìn Hải Vương Khô Lâu một chút.

Vừa nhìn đã giật mình, vốn tưởng Hải Vương Khô Lâu lợi dụng trận mưa xối xả để ngăn cản mình, ai ngờ nó lại đang bay lượn ngay trong cơn mưa.

Thân thể của nó đã không còn được tạo thành từ nước biển, mà chính là từ cơn mưa cuồng bạo này. Nhìn về phía sau, không còn thấy bầu trời hay mặt đất, chỉ có một con cuồng ma thông thiên triệt địa, truy đuổi đến chết không thôi.

Mạc Phàm hít vào một hơi khí lạnh.

Vương giả trong biển cả lại khủng bố đến như vậy.

Ánh chớp giật lóe lên hình dáng của nó, Tiểu Bạch Hổ và Mạc Phàm trông chẳng khác nào ruồi muỗi, nhỏ bé không đáng kể.

Dưới sự gột rửa của cơn mưa yêu ma này, Mạc Phàm có thể cảm thấy tốc độ của Tiểu Bạch Hổ đang giảm xuống, trong khi Hải Vương Khô Lâu lại ngày càng gần. Cái bóng tà ác của vong linh đó đã không biết bao nhiêu lần phủ xuống, như muốn nghiền nát tâm trí Mạc Phàm.

"Nó đã hoàn toàn phát điên rồi!" Mạc Phàm cực kỳ kinh hãi.

Vào lúc này, Hải Vương Khô Lâu căn bản không giống như đang bị thương, ngược lại còn mang khí thế đáng sợ như lúc quét ngang thành phố Ma Đô.

Gàooooo!

Tiểu Bạch Hổ cũng biết lúc này không thể chọc vào Hải Vương Khô Lâu, vì thế nó liều mạng dốc hết sức bú sữa mẹ mà chạy.

Chính diện giao chiến chắc chắn phải chết, trong thoáng chốc Mạc Phàm còn cảm thấy Hải Vương Khô Lâu đang giả vờ bị thương, mấy người bọn họ vào lúc này không phải là đối thủ của nó.

"Phía trước, phía trước, sắp tới rồi!" Mạc Phàm có chút kích động nói.

Mấy lần suýt bị tóm được, Mạc Phàm đã kinh hồn bạt vía, nhưng khi thấy ngọn núi lửa ngay trước mặt, hắn cắn răng liều mạng.

Mạc Phàm không ngừng triển khai pháp môn Không Gian hệ, mở ra những đường hầm không gian ngay trước đường tiến của Tiểu Bạch Hổ, miễn cưỡng thoát khỏi cơn mưa yêu ma của Hải Vương Khô Lâu.

Ầm!

Một bàn tay hủy thiên diệt địa, như thiên ma phẫn nộ giáng thế, đánh xuống. Đường hầm không gian mà Mạc Phàm mở ra lập tức bị chưởng lực đáng sợ này đánh cho tan nát.

Tiểu Bạch Hổ gầm lên giận dữ, trên người nó đột nhiên bốc lên ánh sáng đỏ rực như liệt hỏa thiêu đốt, ngay sau đó nó xé toạc ma chưởng hủy diệt kia, xông ra khỏi đòn tấn công đáng sợ của Hải Vương Khô Lâu.

Mạc Phàm vừa kinh ngạc vừa vui mừng, không ngờ Tiểu Bạch Hổ lại mạnh đến thế, vừa nãy hắn còn tưởng là chết chắc rồi.

Men theo sườn núi thẳng đứng, bản thân Tiểu Bạch Hổ là thánh linh sống ở núi cao và băng tuyết, ở địa hình này nó không bị cơn mưa yêu ma hạn chế. Toàn thân nó nổi lên ánh sáng đỏ của đồ đằng cổ xưa, khiến nó càng thêm uy phong, thần thánh và kiêu ngạo.

"Nó đến rồi!" Mạc Phàm trên người đầy thương tích, hiện tại không thể chống lại Hải Vương Khô Lâu.

Gầm! Gừ!

Đoán chừng Tiểu Bạch Hổ đã hoàn toàn nổi giận, nó quay mặt về phía Hải Vương Khô Lâu đang từ trong cơn mưa yêu ma vọt tới, với tư thế lẫm liệt muốn nghênh chiến.

"Được, ngươi giúp ta chặn nó một lát, ta đi vào núi lửa!" Mạc Phàm không dám do dự.

Mạc Phàm chỉ tay vào sườn núi, đá vụn lập tức ghép lại, hóa thành một con thuyền đá. Mạc Phàm đứng trên thuyền đá, chạy như bay về phía miệng núi lửa.

Những nắm đấm nước khổng lồ đập tới, mỗi cú đấm xuống sườn núi đều để lại một cái hố đáng sợ. Mạc Phàm vừa dùng ý niệm để ngăn cản, vừa lái thuyền đá trượt hình chữ S để né tránh.

"Mật!"

Trùng Minh Thần Điểu trong lồng ngực Mạc Phàm dường như cảm nhận được hơi thở của lửa tinh khiết nhất, nó phát ra tiếng kêu đầy hưng phấn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!