Khi ánh mặt trời vừa tắt, không khí liền trở nên mát mẻ.
Đi trên đường phố, lúc này Tát Lãng mới để ý trên người mình vẫn còn khoác một chiếc áo jacket nam đã cũ, phía trên vẫn còn vương lại hơi ấm.
Tới gần một giáo đường tối tăm, Tát Lãng cởi chiếc áo khoác ra, tiện tay ném vào thùng rác.
Cửa gỗ của giáo đường đã đóng chặt, trời cũng vừa sập tối, những ngọn nến thắp quanh giáo đường tỏa ra ánh sáng âm u quái dị, phạm vi chiếu sáng vô cùng hạn hẹp.
Nơi này gần như không có một bóng người, lại càng chẳng có du khách nào qua lại, lặng lẽ nép mình bên cạnh con đường lớn phồn hoa của London, tựa như một thế giới thần bí tách biệt.
Bên trong giáo đường, những dãy ghế tựa dài cũ kỹ nằm im lìm, không một bóng người.
Tát Lãng bước đi trên hành lang, hướng về phía tượng Chúa Jesus.
“Báo cáo tất cả những chuyện xảy ra trong nửa tháng nay.” Tát Lãng nói vào khoảng không.
“Vào ngày Môn Đồ, Tô Lãnh Dịch đã giết Đinh Na, leo lên vị trí Chưởng Giáo.”
“Bảy ngày trước, Hiệp Hội Ma Pháp Châu Á tại Dubai xảy ra một vụ thảm sát, một nhóm học giả chí cao đã bị mưu sát, đồng thời để lại chứng cứ vô cùng rõ ràng.”
Trong giáo đường, một âm thanh tựa u linh vang lên với giọng điệu kỳ quái.
“Chứng cứ gì?” Tát Lãng hỏi.
“Chứng cứ hướng về phía chúng ta. Đã có thành viên Chấp sự trong hiệp hội báo cáo, hành vi lần này là một âm mưu tranh quyền đoạt lợi của tầng lớp cao tầng trong Hiệp Hội Ma Pháp Châu Á, sau đó đổ lên đầu chúng ta để làm nhiễu loạn tầm mắt của Thánh Tài Viện và Thánh Thành.” Âm thanh u linh đáp.
“Âm mưu chẳng có chút sáng tạo nào. Những ai đã chết?” Tát Lãng cười lạnh.
“Một đám lão già lừa đảo tự xưng là có thể cải tiến ma pháp.” Âm thanh u linh nói.
“Nếu là lừa đảo thì tại sao phải giết? Hiệp Hội Ma Pháp cần một đám thần côn nhìn qua có vẻ chí cao vô thượng như vậy, để cho thế nhân biết rằng bọn chúng vẫn đang nỗ lực sáng tạo ma pháp, nhưng thực tế bọn chúng chỉ đang khống chế mà thôi.” Tát Lãng nói.
“Cái này thì thuộc hạ không biết.”
“Đưa ta danh sách những người đã chết, bảo Chấp sự ở Tháp Pháp Sư Dubai thâm nhập điều tra, đồng thời chuẩn bị cho ta một thân phận mới để ta có thể tự do ra vào Hiệp Hội Ma Pháp Châu Á.”
“Vâng, nhưng còn một việc thuộc hạ không hiểu.” U linh mang theo nghi hoặc nói.
“Nói.”
“Giáo hoàng thật sự đã chết rồi sao?” Âm thanh u linh hỏi.
“Kẻ kia vừa chết ở nhà thờ St. Paul, không ai biết ai là giáo hoàng. Ta nói chết, thì chính là đã chết.”
“Nhưng nếu giáo hoàng tự mình hiện thân thì sao?”
“Như vậy chẳng phải cũng giống như chết rồi sao?” Tát Lãng nói.
“Đại nhân anh minh.” U linh nói.
Một cơn gió lạnh quái dị thổi qua, toàn bộ giáo đường cũ nát nhất thời chìm vào tĩnh lặng.
Tát Lãng ngẩng đầu, nhìn chăm chú vào tượng Chúa Jesus đang chịu khổ nạn.
Một lúc lâu sau, nàng mới bước ra khỏi giáo đường cũ, tiện tay khóa cửa lại.
Ánh mắt nàng lại nhìn về phía chiếc áo khoác cũ, nó vẫn đang mắc trên miệng thùng rác, vì miệng thùng quá hẹp nên chưa rơi hẳn vào trong.
Hồi lâu sau, Tát Lãng bước tới bên thùng rác.
…
…
Thành phố Châu Hải.
Sóng biển cuồn cuộn, trên mặt biển xám xịt có một chàng trai đang theo gió vượt sóng mà đi, chỉ có thể dùng hình ảnh một vị tán tiên thế ngoại cưỡi mây trở về mới miêu tả hết vẻ tiêu sái ấy.
Trên bờ, các pháp sư của Châu Hải cất tiếng hoan hô. Đã từ rất lâu rồi họ không còn đủ dũng khí để nhìn thẳng vào vùng biển Châu Hải, càng không cần phải nói đến việc đứng ở bờ biển nghênh đón một dũng sĩ trở về như lúc này.
“Tiền bối giết được Lôi Giao rồi sao?”
“Ừm, mấy người nhóm lửa lên đi, tôi mời mọi người thưởng thức món cá chình nướng. Có ai là bếp trưởng không?” Mạc Phàm nói.
Tất cả mọi người đều kinh ngạc, nhìn ra sau lưng Mạc Phàm.
Một con Thương Lang với bộ lông màu xanh ngọc đang đạp sóng bay nhanh, miệng nó cắn một cái đuôi thật dài, kéo một vật khổng lồ nào đó lên bờ.
Chủ nhân của cái đuôi kia cũng to lớn kinh người, khiến nước biển không ngừng bị khuấy động.
Mặc dù đã biến thành một thi thể chi chít vết thương, nhưng khi bị quăng lên bờ, nó vẫn dọa cho mọi người một phen kinh hãi.
“A? Thật sự nướng thứ này ư?”
“Đương nhiên, nguyên liệu tốt như vậy mà không dùng thì quá lãng phí. Hơn nữa, ăn thứ này nữ thì bổ nhan, nam thì tráng thận.” Mạc Phàm nói với vẻ rất có kinh nghiệm.
“...Tiền bối quả thật là hào kiệt, dẫn theo chiến hữu của mình, chém chết con Lôi Giao tác oai tác quái này.” Người đứng đầu pháp sư Châu Hải nói.
“Giao gì mà giao, nó chỉ là một con yêu man to xác thôi. Giao chân chính làm gì có móng vuốt, hơn nữa xét về thực lực thì nó không xứng với chữ ‘giao’.” Mạc Phàm khinh thường nói.
Con cá chình kia không có móng vuốt.
“Ài, tôi mặc kệ nó là giống gì, nói chung là ăn rất ngon, mọi người mau tới nếm thử đi.” Mạc Phàm nói.
“Đúng rồi, đúng rồi, tiền bối, tôi nghe nói thịt của những hải yêu cao cấp này, sau khi trải qua xử lý đặc biệt, cho trẻ con đang tuổi ăn tuổi lớn dùng, có thể khiến thể chất của chúng tăng lên mấy lần.” Người đứng đầu pháp sư Châu Hải nói.
“Tôi cũng có nghe nói, có người bảo sau khi trẻ nhỏ ăn vào, sức mạnh tăng vọt, bắp thịt cũng cứng như đá.” Một pháp sư khác nói.
“Ồ? Xem ra thứ này đúng là hàng tốt, sau này tôi không thể tùy tiện lãng phí được. Vậy chúng ta cứ nếm thử trước, phần còn lại đưa đến trường học, không chừng nhân loại chúng ta sẽ có người thức tỉnh thành đại lực sĩ gì đó.” Mạc Phàm cười nói.
Thể chất của con người vẫn còn quá yếu, dù là pháp sư thì so với những yêu ma cùng đẳng cấp, cách biệt vẫn quá lớn.
Khi nào con người có thể thức tỉnh man lực, quyền đấm ác hải giao long, chân đá ma sơn lão yêu, nói không chừng lúc đó có thể nghênh đón một thời đại thịnh thế khác.
“Thế nào, có Ấn Đồ Đằng không?” Linh Linh có chút kích động hỏi.
Mạc Phàm lắc đầu, nói: “Chỉ là một con yêu man thôi, có điều nó hơi kỳ lạ ở chỗ mọc ra mấy cái móng vuốt.”
“Anh cứ thu thập đủ thông tin đi, để em phân tích cho. Đúng rồi, bên tháp Quảng Châu có để lại tin tức cho anh, anh đi một chuyến xem sao, hình như có chuyện khẩn cấp gì đó.” Linh Linh nói.
Linh Linh cẩn thận quan sát móng vuốt của con Lôi Giao.
Giao không có móng vuốt, ít nhất trong truyền thuyết là như vậy. Móng vuốt mọc ra này rất tương tự với một Ấn Đồ Đằng nào đó.
Nhưng nhìn thực tế khác hẳn với trong ảnh, bởi vì trên móng vuốt có lớp da vảy, mà hoa văn trên da vảy đều rất đáng để nghiên cứu.
Trở lại Quảng Châu, Linh Linh dồn toàn tâm trí vào việc nghiên cứu những đồ đằng phức tạp, từ truyền thừa, diễn biến, cho đến hợp ấn.
Thế nhưng, điều khiến Linh Linh vô cùng bất ngờ là, tuy con man giao này không phải đồ đằng, nhưng lại có quan hệ với đồ đằng. Móng vuốt của nó đã mang lại cho Linh Linh một gợi ý rất lớn.
Quan trọng nhất là, Linh Linh đã tìm ra đồ đằng có liên quan.
Tại hòn đảo giữa hồ ở Quảng Châu, trên bức tường trong tòa cổ đình, con rắn lớn trên đồ đằng Huyền Xà, lân văn của nó rất tương tự với lân văn trên móng vuốt kia.
Linh Linh đặc biệt kích động, rốt cuộc đã có phát hiện trọng đại. Hơn nữa, con rắn trên bức vẽ mà họ vẫn luôn thắc mắc, thứ tồn tại ở thế hệ lớn hơn đồ đằng Huyền Xà không biết bao nhiêu lần kia, hiện tại đã có manh mối.
Nhất định là một trong những đồ đằng cổ đại uy mãnh nhất.
Ngự trị trên cả Huyền Xà, thân ẩn trong mây mù.