Linh Linh cầm điện thoại lên, định gọi cho Mạc Phàm.
Nhưng khi thấy màn hình điện thoại tối đen, cô mới nhận ra nó đã hết pin.
Đứng trước cửa sổ khách sạn, Linh Linh phát hiện tháp Quảng Châu cách đó không xa, cô bèn vội vã chạy đến đó mà không kịp thay quần áo.
Khi đến tháp Quảng Châu, một cô nhân viên nói cho Linh Linh biết Mạc Phàm đang ở trên đỉnh tháp.
Linh Linh đi thang máy lên, lòng đầy hứng khởi chạy tới, cho đến khi cơn gió lạnh buốt trên sân thượng ập vào mặt.
Cả tòa thành thị phồn hoa nằm gọn dưới chân, mây mù giăng mắc tưởng như đưa tay là có thể chạm tới. Linh Linh thấy Mạc Phàm đang dựa vào lan can, không biết đang trầm tư điều gì.
Linh Linh chạy lại, đang định kể cho Mạc Phàm nghe phát hiện trọng đại của mình, nhưng khi Mạc Phàm ngẩng đầu lên, cô lập tức biết đã có chuyện không hay xảy ra.
Điều này khiến Linh Linh nhất thời không biết có nên nói ra hay không.
"Sao... sao vậy?" Linh Linh hỏi với chút lo lắng, bởi vì ở bên nhau đã lâu nhưng cô rất ít khi thấy Mạc Phàm có vẻ mặt như vậy.
Rõ ràng có thể cảm nhận được ngọn lửa giận dữ đang chực chờ phun trào trong mắt hắn, nhưng toàn thân lại tĩnh lặng như một tảng băng.
"Lão Phùng... chết rồi." Mạc Phàm nói ra bốn chữ, nhưng nội tâm lại ngột ngạt đến khó thở.
Cách đây không lâu, Phùng Châu Long còn vui vẻ như một đứa trẻ, khoe khoang chia sẻ thành quả nghiên cứu của mình, chống nạnh đứng trước cửa kính nhìn khắp Quảng Châu, vừa kích động vừa bình tĩnh nói về cuộc cách tân sắp tới.
Nếu nói về người có thể thay đổi thế giới, đó tuyệt đối không phải là kẻ lỗ mãng chỉ biết chém chém giết giết như hắn, mà phải là những người như Phùng Châu Long, người đã cống hiến cả đời cho nghiên cứu, không phải để phục vụ cho kẻ cầm quyền hay quý nhân, mà là cho toàn nhân loại.
Thế nhưng, ngay khi sắp công bố thành quả của mình cho tất cả mọi người, Phùng Châu Long lại đột ngột qua đời.
Không phải chết trong nhà riêng, cũng không phải chết trong phòng làm việc, mà chết tại Hiệp hội Ma pháp châu Á, chết ở nơi mà Phùng Châu Long đang xin đăng ký phát minh của mình vào danh sách pháp môn thế giới.
Mỗi một pháp môn mới, nếu không được Hiệp hội Ma pháp Tối cao xét duyệt, đều sẽ bị liệt vào hàng cấm thuật.
Vì thế, Phùng Châu Long bắt buộc phải đích thân đến tổng bộ Hiệp hội Ma pháp châu Á, vừa xin giấy phép, vừa trình diễn thành quả ma pháp cách tân của mình cho Hiệp hội Ma pháp Tối cao xem.
Tại một nơi được cho là an toàn và quyền uy nhất thế giới như vậy, một cái chết tự nhiên là điều không thể, huống hồ người chết lại là học giả ma pháp Phùng Châu Long, người sắp mang đến một cuộc cách tân cho nền ma pháp.
Sự vô lý này khiến người ta phẫn nộ tột cùng.
Sự trùng hợp này khiến người ta hận không thể xé nát cái thể chế ma pháp mục nát và vô năng này.
Vù vù vù!
Một trận cuồng phong càng thêm dữ dội thổi ập tới.
Giữa tầng mây, một sinh vật có đôi cánh dài đang lơ lửng cách đài quan sát chưa đầy mười mét. Sự xuất hiện của nó khiến tất cả mọi người trên tháp Quảng Châu và dưới quảng trường đều kinh ngạc.
Đó là một con Á Long.
Nó xuất hiện ngay giữa nội thành Quảng Châu, lơ lửng bên cạnh tháp Quảng Châu.
Mạc Phàm đứng dậy, con Á Long kia chậm rãi hạ thấp thân mình, để hắn có thể bước từ lan can lên lưng nó.
"Anh đi đâu?" Linh Linh hỏi.
"Tạm thời vẫn chưa có tin tức Saga qua đời." Mạc Phàm đáp.
"Em đi với anh..." Linh Linh cũng muốn trèo lên.
"Không được!" Giọng Mạc Phàm trở nên nặng nề.
Linh Linh đứng sững lại, vừa có chút tủi thân, vừa có chút sợ hãi.
Mạc Phàm thấy vẻ mặt của Linh Linh, sự băng giá trên mặt hắn thoáng tan đi một chút, bất giác đưa tay xoa đầu cô bé.
"Lúc ra khỏi cửa không soi gương à? Con gái con đứa ai lại để tóc rối bù như thế." Giọng Mạc Phàm dịu lại.
"Em có linh cảm rất xấu, rất xấu, Mạc Phàm, anh không nên nhúng tay vào chuyện này..." Nước mắt đã lưng tròng trong mắt Linh Linh.
Có những nơi còn đáng sợ hơn cả việc nhảy vào sào huyệt yêu ma, và hiện tại, Mạc Phàm đang muốn đi đến một nơi như vậy.
Con người mãi mãi là thế, tham lam hơn, tàn nhẫn hơn cả ma quỷ, thích sống bầy đàn, thích đấu đá chém giết hơn bất kỳ sinh vật nào.
Phùng Châu Long chết, bất kể nguyên nhân là gì, cũng đủ khiến Linh Linh lạnh sống lưng, toàn thân run rẩy.
Mạc Phàm muốn đi đến một nơi đầy rẫy những con người như yêu ma quỷ quái, kết cục rồi sẽ ra sao?
Linh Linh thà để Mạc Phàm đi chiến đấu với Hắc Giáo Đình, còn hơn là để hắn đi đến nơi đó.
Không một ai có thể lành lặn trở về, một khi họ muốn tạo ra sự thay đổi.
Thánh Tử năm xưa chết cũng là như vậy.
Bị kéo vào vực sâu tăm tối, vĩnh viễn không bao giờ có thể trở lại.
Mạc Phàm không mạnh bằng Thánh Tử, càng không có sức ảnh hưởng như Thánh Tử năm đó, trong mắt một vài vị cao tầng của Hiệp hội Ma pháp châu Á, hắn cũng chỉ là một nhân vật nhỏ bé.
Phùng Châu Long đã bị cuốn vào dòng thủy triều đen tối đó, Mạc Phàm mà đi cũng sẽ có kết cục tương tự.
"Đừng đi, Mạc Phàm... đường ven biển còn bao nhiêu hiểm họa, bao nhiêu hải yêu, nơi này cần anh." Giọng Linh Linh mang theo vài phần van nài, đó là vực sâu vạn trượng, không một ai có thể đưa tay ra cứu giúp.
"Hải yêu giết mãi không hết, sức mạnh của anh có hạn. Còn kia là tâm huyết cả đời của lão Phùng, càng là hy vọng của tất cả pháp sư chúng ta, không thể để nó lưu lạc bên ngoài được." Mạc Phàm ôm Linh Linh vào lòng, an ủi.
Mạc Phàm biết rõ.
Tầm quan trọng của pháp môn dung hợp mà Phùng Châu Long tạo ra vượt xa bất kỳ pháp sư Cấm Chú nào, chứ đừng nói là một mình hắn.
Tiếp tục ở lại đường ven biển chiến đấu với thủy triều yêu ma, Mạc Phàm có thể cứu một thành phố, hai thành phố, ba thành phố...
Nhưng các thành thị ven biển lên tới hàng ngàn.
Dưới kiếp nạn này, hơn hai vạn cây số đường ven biển cần không phải là một Mạc Phàm nhỏ bé không đáng kể, mà là Chúng Sinh Pháp Môn có thể khiến mỗi một thành phố, mỗi một pháp sư trở nên mạnh mẽ hơn.
Dù cho đó là Hiệp hội Ma pháp châu Á, là cung điện pháp thần chí cao vô thượng.
Mạc Phàm cũng sẽ đến đòi lại công bằng cho họ.
"Ăn cơm cho ngon, ngủ cho đủ giấc, cố gắng chăm chút bản thân một chút. Coi như em trời sinh quyến rũ thì cũng không được để mình lôi thôi lếch thếch khi chuyên tâm vào nghiên cứu. Còn nữa, đừng nói cho ai biết việc anh sắp làm." Mạc Phàm xoa đầu Linh Linh, nghiêm túc dặn dò.
"Nếu anh chết, em nhất định sẽ nhịn đói cho tới khi da bọc xương, xăm lên mặt và lên người những hình xăm kỳ quái, bỏ học, yêu sớm, phá thai. Em sẽ trở thành con người mà anh ghét nhất, đau lòng nhất, hận không thể tự tay bóp chết, để anh trên trời linh hồn cũng không được yên." Linh Linh nghiêm túc đáp lại.
Bước lên lưng Phong La Á Long, Mạc Phàm theo bản năng níu chặt lấy sườn của nó.
Để tránh lỡ không cẩn thận mà ngã xuống, nhất là khi ma pháp của mình còn đang trục trặc.
Không biết tại sao Mạc Phàm lại có dự cảm như vậy.
Câu nói này của Linh Linh cứ quanh quẩn trong đầu hắn suốt ba ngày sau đó. Mỗi khi hắn hơi kích động, hơi nhiệt huyết, âm thanh này lại như một cái tát lạnh lẽo vào mặt, nhắc nhở hắn.
Bình tĩnh.
Không được manh động.
Tuyệt đối không được liều mạng ngu ngốc.
Phải dồn sức làm một vố lớn.
...
"Phong La Á Long, bay chậm một chút, đừng bay siêu tốc, bay cho ổn định vào, đừng có gây chuyện."
Mạc Phàm cố ý nhắc nhở Phong La Á Long.
Không uống rượu, vừa nãy chỉ uống nước có ga. Uống rượu thì không bay, đã bay thì không uống rượu.