*
Bàn cờ?
Mạc Phàm cố hết sức nhìn ra xa.
Những ô vuông trắng đen khổng lồ xen kẽ nhau, trông hệt như một bàn cờ được khảm trên mặt đất.
Đã có bàn cờ, vậy hẳn phải có quân cờ chứ?
Ngay lúc Mạc Phàm đang vô cùng nghi hoặc, một màn sáng màu hồng nhạt bỗng nhiên bao phủ lấy hắn và Asha Corea.
Mạc Phàm nhìn Asha Corea. Dường như biết hắn định hỏi gì, nàng cay đắng và bất đắc dĩ nói: “Chúng ta... chính là những quân cờ.”
“Đây chính là bàn cờ giết chóc. Giờ thì tôi đã hiểu tại sao khi ở sa địa tro cốt, chúng ta không thể lùi lại được rồi.” Sắc mặt Asha Corea vẫn chưa hồng hào trở lại.
“Có thể lùi về phía sau hay không thì liên quan gì tới bàn cờ này?” Mạc Phàm hỏi.
“Cấm Vệ Quân (Tốt), Kỵ Sĩ (Mã), Giáo Chủ (Tượng), Chiến Xa (Xe), Hoàng Hậu, Quốc Vương, đó chính là các quân cờ trên bàn cờ này. Cấm Vệ Quân cũng giống như quân Binh hay Tốt trong cờ tướng của các cậu, mà đã nói đến cờ thì cậu phải biết chứ?” Asha Corea giải thích.
Mạc Phàm gật đầu.
Trong cờ tướng, Binh và Tốt chẳng phải chỉ có thể tiến về phía trước thôi sao?
Chỉ có thể tiến lên.
Từ lúc ở sa địa tro cốt, họ đã bị một lực lượng nào đó ngăn cản, chỉ có thể tiến lên.
“Vậy... khu rừng hắc ám kia là gì?” Mạc Phàm hỏi.
“Nếu không có gì bất ngờ, đó hẳn là một cuộc sàng lọc. Mỗi một quân cờ trên bàn cờ này đều do chúng ta tạo thành, sau đó sẽ trở thành những quân cờ như Cấm Vệ Quân, Chiến Xa, Giáo Chủ, Hoàng Hậu, Quốc Vương,” Asha Corea suy đoán.
Vầng sáng hồng nhạt ngày một lớn, Mạc Phàm và Asha Corea vẫn đứng im tại chỗ, nhưng ô cờ dưới chân họ đột nhiên chuyển động.
Giống như đang ghép hình, bàn cờ lại một lần nữa dịch chuyển, Mạc Phàm, Asha Corea và Hắc Sương Kiếm Chủ cũng bị di chuyển một cách quỷ dị.
Mạc Phàm bị xếp đến hàng cuối cùng của bàn cờ, ở vị trí lệch trái gần trung tâm.
Nơi này chỉ có một mình Mạc Phàm đứng.
Asha Corea và Hắc Sương Kiếm Chủ bị phân đến những chỗ khác.
Mạc Phàm và Asha Corea cách nhau khoảng hai ô cờ, không tính là xa.
Hắc Sương Kiếm Chủ lại ở một nơi khác, khoảng cách ước chừng năm, sáu cây số, nhìn qua chỉ còn là một chấm đen nhỏ xíu.
Mạc Phàm có thể di chuyển, nhưng không tài nào rời khỏi ô cờ màu trắng của mình. Mỗi khi chạm vào đường biên, một lớp cấm chế lôi điện màu đỏ như máu lại hiện ra, đánh bật hắn trở lại.
“Mạc Phàm, cậu là Giáo Chủ!” Asha Corea ở cách đó khá xa, hét lớn về phía hắn.
Mạc Phàm ngơ ngác. Kể từ khi đến hắc ám vị diện, những gì hắn thấy, những gì hắn gặp đều không thể dùng logic thông thường để lý giải, đầu óc có chút không theo kịp.
“Giáo Chủ là gì?” Mạc Phàm hỏi vọng lại.
“Là quân cờ đó! Cậu là Giáo Chủ, nhìn lên đỉnh đầu mình đi!” Asha Corea nói.
Mạc Phàm ngẩng lên, phát hiện vầng sáng hồng nhạt trên đầu mình đã biến ảo thành một hình ảnh lập thể, có tạo hình giống hệt quân Giáo Chủ trên bàn cờ.
Mạc Phàm lại nhìn về phía Asha Corea, thấy vầng sáng hồng nhạt trên đầu nàng hiện ra hình một quân Kỵ Sĩ.
“Cô là Kỵ Sĩ à?” Mạc Phàm kinh ngạc hỏi.
“Ừm, Hắc Sương Kiếm Chủ của tôi cũng là quân Kỵ Sĩ, nhưng giờ nó lại ở một bên khác. Tổng cộng có một Quốc Vương, một Hoàng Hậu, hai Chiến Xa, hai Giáo Chủ, hai Kỵ Sĩ và tám Cấm Vệ Quân,” Asha Corea nói.
Mạc Phàm nhíu mày.
Xét tình hình hiện tại, bàn cờ dưới chân họ vẫn còn rất trống trải, tạm thời chỉ có hắn, Asha Corea và Hắc Sương Kiếm Chủ.
Nhưng nếu dựa theo lời Asha Corea, khu rừng hắc ám đang tiến hành sàng lọc, vậy thì những người sống sót bước ra từ đó sẽ biến thành những quân cờ khác nhau.
Dường như giai đoạn hiện giờ chỉ là sàng lọc và sắp xếp. Bởi vì họ ra khỏi khu rừng hắc ám quá sớm, nên trên bàn cờ này tạm thời chỉ có ba người họ.
“Mạc Phàm, mau chóng dưỡng đủ tinh thần đi. Chờ tất cả quân cờ vào vị trí, đó sẽ là lúc cuộc tàn sát bắt đầu!” Asha Corea vội vàng nhắc nhở Mạc Phàm.
“Được, tôi không qua chỗ cô được, cô cũng phải tự mình cẩn thận đấy,” Mạc Phàm dặn dò.
“Yên tâm, tôi không yếu ớt như cậu tưởng đâu.” Đôi mắt Asha Corea ánh lên vài phần sắc bén.
Giai đoạn này kéo dài khá lâu.
Một quãng thời gian dài trôi qua, vẫn chưa có quân cờ nào khác được xếp vào.
Grào...
Grào...
Bỗng nhiên, những âm thanh ghê rợn vang lên.
Mạc Phàm mở mắt ra, phát hiện cách đó sáu ô cờ, một sinh vật ba đầu, toàn thân bốc lên hơi nóng dung nham đỏ rực đã xuất hiện ở phía đối diện mình.
Hellhound ba đầu! Mạc Phàm đã từng thấy sinh vật này trong các thư tịch Hy Lạp cổ đại, là một trong những giống loài có số lượng đông đảo nhất thuộc huyết thống bậc cao của hắc ám vị diện.
Lẽ nào nó là Giáo Chủ của phe địch?
Không đúng, không đúng.
Về mặt thực lực hoàn toàn không tương xứng.
Với thực lực hiện tại của Mạc Phàm, một con Hellhound ba đầu cấp Bạo Chúa căn bản không phải là đối thủ, một mình hắn cũng có thể cân cả một bầy.
“Là Cấm Vệ Quân!” Asha Corea dường như cũng bị tiếng gầm của Hellhound ba đầu đánh thức.
Trong lúc nói chuyện, màn sáng màu hồng nhạt kia lại xuất hiện nhiều lần, từng con Hellhound ba đầu không biết từ đâu hiện ra.
Chúng nó là Cấm Vệ Quân của phe địch sao? Cấm Vệ Quân chỉ có tám quân thôi, vậy... Mạc Phàm đang suy tính.
Vốn tưởng một ô cờ chỉ có một con Hellhound ba đầu, giống như phe mình, mỗi người chiếm một vị trí được chỉ định sẵn. Kết quả, Mạc Phàm phát hiện trên một ô dành cho Cấm Vệ Quân, lại có cả một bầy Hellhound ba đầu.
Số lượng Hellhound ba đầu ngày càng đông, trông như một quân đoàn Hellhound ba đầu thực thụ, đứng sừng sững ở phía đối diện.
Cả một bầy Hellhound ba đầu mà chỉ đại diện cho một quân Cấm Vệ Quân thôi sao?
Nhưng Cấm Vệ Quân là quân cờ có đẳng cấp thấp nhất trên bàn cờ.
Sau khi đám Hellhound ba đầu được sắp xếp xong, chúng cũng không thể rời khỏi vị trí của mình, nhưng sáu con mắt của mỗi con đều tràn ngập lệ khí tàn bạo, nhìn chằm chằm về phía Mạc Phàm từ xa.
Dường như chỉ cần thoát khỏi gông xiềng, chúng sẽ điên cuồng lao về phía Mạc Phàm.
“Lại có quân cờ mới được xếp vào!” Asha Corea nói.
Ánh mắt Mạc Phàm lướt qua bầy Hellhound ba đầu, phát hiện ở vị trí tương ứng với Asha Corea và Hắc Sương Kiếm Chủ, có mấy sinh vật tà dị cường tráng uy vũ.
Áo giáp đen kịt, trọng kiếm sáng loáng, chiến mã ma quái rực lửa u linh.
Hắc Ám Kiếm Chủ.
Ở vị trí Kỵ Sĩ của phe địch, là những Hắc Ám Kiếm Chủ cấp Quân Chủ.
Bốn Hắc Ám Kiếm Chủ xuất hiện ở một ô Kỵ Sĩ.
Hai ô Kỵ Sĩ, tổng cộng có tới tám Hắc Ám Kiếm Chủ.
Tám Hắc Ám Kiếm Chủ!
Đây là một thực lực khủng bố đến mức nào!
Tiếp theo còn có Giáo Chủ, Chiến Xa, Hoàng Hậu, Quốc Vương.
Cấp Kỵ Sĩ đã là tám Hắc Ám Kiếm Chủ, vậy những cấp bậc cao hơn sẽ là những tồn tại khủng bố đến mức nào?
Thiên_Lôi_Trúc dẫn ta về nguồn ✿