Thời gian vẫn trôi, Mạc Phàm đang cố gắng chấn chỉnh lại tinh thần. Sau khi thấy các quân cờ bên địch toàn là những tồn tại cấp bậc khủng bố, hắn ý thức được ván cờ này tuyệt đối không hề đơn giản.
Từ khu rừng hắc ám sau lưng, liên tục có người đi ra.
Bọn họ cũng đang bước vào bàn cờ này, nhưng tình hình lại không khác Mạc Phàm là mấy, hầu như tất cả mọi người đều bị cưỡng chế dịch chuyển tới ô Cấm Vệ Quân.
Nhưng có thể thấy được bọn họ đều là pháp sư.
Tô Lộc đã triển khai Hắc Ám Trường Hà gần Hiệp hội Ma pháp châu Á, nên tỉ lệ pháp sư trong mấy vạn người là rất cao.
Nhưng cũng có thể đoán được rằng những lữ nhân không phải pháp sư kia sẽ không qua được, trừ khi vận may của họ nghịch thiên, nếu không thì chẳng có hy vọng gì bước ra khỏi khu rừng hắc ám.
Khu rừng hắc ám chính là nơi sàng lọc ra một đám lữ nhân nắm giữ sức chiến đấu.
Sắp tới một ngàn người, vậy mà chỉ chiếm một ô cờ.
Tạm thời có thể nói gần một vạn lữ nhân, toàn bộ Cấm Vệ Quân đã tạo thành một bức tường người ở bên này, đối đầu với 100 Hellhound ba đầu của phe địch ở xa xa.
Mặc dù số lượng phe nhân loại chiếm ưu thế tuyệt đối, nhưng Mạc Phàm không cho rằng thực lực hai bên ngang nhau.
Thực lực của các lữ nhân không đồng đều, Mạc Phàm để ý thấy những người này cũng không hoàn toàn là cư dân Dubai bị Hắc Ám Trường Hà của Tô Lộc cuốn tới.
Dường như còn có những người khác từ khắp nơi trên thế giới, vì một số ma pháp quỷ dị nào đó mà vô tình rơi vào Hắc Ám Vị Diện.
Hơn vạn người, tự nhiên có không ít người có học thức, muốn sống sót đi ra, vì thế ngay lập tức có người giải thích lại quy tắc bàn cờ cho những người khác.
Từ mờ mịt không biết phải làm sao, cho đến dần dần bắt đầu thương lượng cách đối phó với Hellhound, đám người gặp rủi ro bị kéo tới địa ngục, dù không quen biết nhưng đã bắt đầu đoàn kết lại.
“Tại sao người kia lại một mình đứng ở vị trí đó?” Có người phát hiện ra Mạc Phàm.
Ô cờ rất lớn, tương đương với mười sân bóng đá, trên ô trống đó cũng chỉ có một mình Mạc Phàm, tự nhiên sẽ khiến người khác tò mò.
“Không có người khác sao?”
“Hình như không có ai khác, chỉ có mỗi anh ta.”
“Một mình anh ta đại diện cho Giáo Chủ?”
“Không công bằng chút nào, hơn ngàn người chúng ta mới tạo thành một Cấm Vệ Quân, vậy hắn dựa vào cái gì mà độc chiếm vị trí Giáo Chủ, hắn làm được sao?”
Mọi người bàn tán sôi nổi, sau đó lại nảy sinh lòng kính nể đối với Mạc Phàm.
Có thể một mình đứng ở chức vị Giáo Chủ, tuyệt đối là có bản lĩnh lấy một địch ngàn.
“Này tiểu tử, cậu có biết không, mỗi quân cờ có cách di chuyển khác nhau. Bọn ta là Cấm Vệ Quân, nghĩa là chỉ có thể tiến thẳng về phía trước, lao vào chém giết với đám Hellhound ba đầu kia.” Một ông lão độc nhãn đi tới ranh giới ô cờ, nói với Mạc Phàm.
“Tôi biết, nhưng là chơi cờ với ai đây?” Mạc Phàm hỏi.
“Đương nhiên là Hắc Ám Vương.” Ông lão độc nhãn nói.
“Có nhiều chỗ vẫn chưa thông suốt.” Mạc Phàm nói.
“Mọi người cùng nhau cố gắng, sống sót rời khỏi nơi này.” Ông lão tỏ vẻ thân thiện.
Mạc Phàm không nói gì, chỉ đưa tay chỉ về phía đối địch.
Lúc này bên kia có một quân cờ mới được xếp vào, dường như là đứng thẳng hàng đối diện với Mạc Phàm, nói cách khác đó là Giáo Chủ của phe địch.
Thân thể đỏ sẫm, lân giáp bóng loáng, Hellhound dưới chân nó chỉ cao to như Phong Kiếm Liêm Nhận, cách biệt một trời một vực.
Ân Hạt Medusa.
Đó cũng là chủng tộc mạnh nhất Ai Cập.
Những lữ nhân kia sau khi nhìn thấy Giáo Chủ của đối phương là Ân Hạt Medusa, không khỏi hít vào một hơi lạnh.
Ân Hạt Medusa chỉ thấp hơn Xà Phát Hạt Quân Medusa một tiểu cấp bậc, tại Ai Cập cũng sở hữu tà lực đáng sợ đủ để phá hủy một tòa thành thị.
Liếc nhìn Ân Hạt Medusa, vẻ ngoài dữ tợn, tà khí lẫm liệt, yêu khí phả vào mặt khiến hai chân người ta mềm nhũn. Lại nhìn sang bàn cờ bên mình, chỉ có một thanh niên mi thanh mục tú...
Nếu là chơi cờ, sao hai bên lại không thể ngang sức ngang tài?
Ông lão độc nhãn thở dài.
Người trong ô Cấm Vệ Quân càng thêm tuyệt vọng kêu rên.
Hơn trăm Hellhound ba đầu.
Tám vị Hắc Ám Kiếm Chủ.
Một Ân Hạt Medusa trong tà miếu.
Bàn cờ còn chưa xếp xong đã cảm giác như đang đi vào ngõ cụt.
“Hắc Ám Vương vạn năng, van cầu ngài ban cho phe này một kỳ thủ mạnh mẽ đi!” Vô số người van xin.
Nếu đã rơi vào vị diện này, không ai cho rằng mình còn sống cả, muốn thoát khỏi nơi này, dù phải giết chóc cũng không vấn đề gì, nhưng ít nhất cũng phải cho người ta một tia hy vọng sống chứ?
Xét tình hình hiện tại thì đội hình hai bên quá chênh lệch rồi.
Nếu như quân Xe cùng Hoàng Hậu, Quốc Vương đều là những kẻ mạnh mẽ, vậy thì những con tốt thí như bọn họ cũng sẽ cố hết sức chấp nhận.
Rất nhanh, trong trận doanh của phe địch lại có một Giáo Chủ khác xuất hiện.
Đó là một Bạch Quả Phụ toàn thân trắng trong suốt, tuyến độc phồng lên, chân nhện tinh tế.
Trong một số tư liệu cấp Hắc Ám, trong các cấm địa tuyệt mệnh của nhân loại có truyền ra một ít đồn đại về Bạch Quả Phụ, nhưng mọi người căn bản không biết gì về sinh vật hắc ám này, bởi vì những ai gặp được nó đều đã biến thành chiến lợi phẩm trong hang động giăng đầy tơ nhện.
Một Medusa, một Bạch Quả Phụ.
Tạo thành hai Giáo Chủ đại tà ác bên đội hình địch.
Ánh mắt Mạc Phàm theo bản năng nhìn sang bên phải, muốn biết Giáo Chủ bên mình là ai.
Hắn nghĩ rằng vị này hẳn là một cường giả trong nhân loại, không cẩn thận rơi vào Hắc Ám Trường Hà, hoặc là đã ở trong Hắc Ám Vị Diện từ rất sớm.
Cũng là một người.
Người kia mặc một bộ trường sam cũ nát không thể tả, tóc dài bết lại có thể đan vào nhau, khuôn mặt người châu Âu, sống mũi cao thẳng.
“Xem ra tham gia trò chơi giết chóc này là cách duy nhất để thoát khỏi nơi này...” Người đàn ông châu Âu tóc dài có vẻ rất tang thương, để ý tới ánh mắt Mạc Phàm, cũng nhìn về phía này.
Giữa hai người bọn họ còn có những vị trí khác, nhưng cũng không ảnh hưởng tới cuộc trò chuyện của hai người cùng cấp bậc.
“Này, tiểu tử, có thể nói cho ta biết vì sao chỗ này lại náo nhiệt thế không, chẳng lẽ cậu cũng trộm bồn chứa của trưởng lão giống như ta à?” Người đàn ông châu Âu tóc dài hỏi.
“Nghị trưởng châu Á tự bạo, triển khai tà pháp ở thành Dubai kéo mọi người tới nơi này.” Mạc Phàm giải thích.
“Vậy mà lại có tà pháp như vậy... Cũng được, cũng được, nhiều người thì Hắc Ám Vương mới có thể vui vẻ thưởng thức, chỉ cần Hắc Ám Vương chơi tới khi hài lòng thì mọi người sẽ có hy vọng.” Người châu Âu tóc dài nói.
Ánh sáng hồng nhạt lại xuất hiện, lần này là ở giữa Mạc Phàm và người đàn ông châu Âu tóc dài.
Hai người cùng nhìn tới, đó là vị trí Hoàng Hậu.
Thiên Lôi Trúc tỏa khắp muôn nơi