"Linh hồn của cậu cũng dùng để đặt cược à?" Mạc Phàm nhìn Mục Bạch, hỏi.
"Ừm, tớ chọn cờ, để cậu, Saga, Asha Corea và Hắc Long Đại Đế đều cùng một phe. Ban đầu Asha Corea với Hắc Long Đại Đế ở phe đối diện, còn Tô Lộc thì cùng phe với cậu," Mục Bạch nói.
Nói cách khác, để có được đội hình hoàn hảo thế này, Mục Bạch đã cược cả linh hồn của chính mình.
Nếu thua, Mục Bạch thân là kỳ thủ cũng sẽ xuống địa ngục cùng với bọn họ.
Trong phút chốc, Mạc Phàm không biết nên nói gì.
Một lúc lâu sau, Mạc Phàm mới lên tiếng: "Xin lỗi vì đã kéo cả cậu vào chuyện này."
Đánh cược linh hồn.
Đây không phải là chuyện sống còn bình thường, một khi thua thì Mục Bạch cũng sẽ vào địa ngục chịu đựng cực hình. Mục Bạch đã từng đến Hắc Ám Vị Diện, hẳn cũng biết nơi đó khủng bố đến mức nào.
Đặc biệt là khi rơi vào tay Hắc Ám Vương, đó mới đúng nghĩa là sống không bằng chết.
Mặc dù vừa rồi Mục Bạch miêu tả trông rất đơn giản, ba ván thắng hai, nhưng Mạc Phàm có thể tưởng tượng được vào lúc đó Mục Bạch đã phải khó khăn đến nhường nào mới thoát khỏi tay Hắc Ám Vương.
Nó giống như ngồi đánh cờ trên đoạn đầu đài, đi sai một bước là đao phủ vung đao, quá trình chơi cờ lại là một sự dằn vặt tột cùng, chứ đừng nói đến việc lật ngược tình thế thắng liền hai ván.
Hiện tại, Mục Bạch vì mình mà lựa chọn chơi cờ với Hắc Ám Vương, thậm chí còn dùng linh hồn của bản thân để được quyền chọn quân cờ, tránh xảy ra tình huống tự giết lẫn nhau.
Đánh cược lớn đến như vậy.
Sao Mạc Phàm có thể không thấy áy náy và cảm động cho được?
"Đừng nói thế, cậu với lão Triệu đi Thiên Sơn tìm Ty Thạch Anh, cho tớ một cơ hội sống lại. Chỉ là một ván cờ thôi, tớ đã thắng được hai lần thì cũng sẽ thắng được lần thứ ba. Huống chi, dù chỉ có một phần cơ hội thắng, tớ cũng sẽ ngồi ở đây, đưa cậu, Hắc Long, Asha Corea, Saga về cùng một phe. Cậu một thân một mình đến Dubai, tất cả những gì cậu làm đều đáng để mỗi người bọn tớ kính nể... Yên tâm, cậu không hề chiến đấu một mình đâu," Mục Bạch chân thành nói.
Mục Bạch không đến Dubai, nhưng khi Mạc Phàm gặp nạn, Mục Bạch sẽ không tiếc bất cứ giá nào để kéo Mạc Phàm ra khỏi vũng lầy hắc ám.
Trận phân tranh này vĩnh viễn không chỉ có một mình Mạc Phàm chiến đấu. Loại người có dã tâm thống trị ngút trời như Tô Lộc, nhất định phải bị lật đổ hoàn toàn.
Mục Bạch không hề cảm thấy mình bị kéo vào rắc rối.
Ngược lại còn thấy vạn phần vinh hạnh.
Bởi vì Mục Bạch có cơ hội tham gia vào ván cờ với Hắc Ám Vương, Mạc Phàm dám trả giá tất cả chỉ để đến Hiệp hội Ma pháp châu Á đòi lại công đạo cho tất cả người dân trong nước, vậy Mục Bạch còn có lý do gì để không dám đánh ván cờ này?
Bàn cờ này liên quan đến sinh tử của hơn một vạn người bị cuốn vào.
Bàn cờ này liên quan đến Mạc Phàm, đến chính mình, đến Đại Thiên Sứ Saga ở Thánh Thành, và linh hồn tự do của Hắc Long Đại Đế.
Bàn cờ này càng liên quan đến việc liệu một vương quốc dơ bẩn, thậm chí còn hủ bại và sa đọa hơn cả Hắc Ám Vị Diện, với Tô Lộc làm quốc vương, có bị phá vỡ hoàn toàn hay không.
Mục Bạch may mắn trở thành kỳ thủ, điều khiển biến hóa của thế cuộc.
Vào lúc này không đứng ra, thì lúc nào mới có thể đỉnh thiên lập địa?
Mạc Phàm gật đầu, cảm nhận được tâm tình của Mục Bạch.
Tuy rằng chỉ có thể làm quân cờ, nhưng người từng chơi cờ đều hiểu rõ, dù là quốc vương hay cấm vệ quân, nếu vận dụng tốt thì đều sẽ phát huy tác dụng mang tính quyết định.
Mục Bạch là một học bá, cũng là một người thích những trò chơi sách lược, Mạc Phàm tin vào tài đánh cờ của cậu ấy.
Bất kể là quân cờ hay kỳ thủ, có lúc nào mà không phải tranh đấu theo kiểu được ăn cả ngã về không, cần phải buông tay đánh cược một lần?
Có phúc cùng hưởng, có họa cùng chia.
Ván cờ, bắt đầu rồi.
Hắc Ám Vương thần thông quảng đại, gắt gao đè nén tất cả sinh vật trên bàn cờ.
Mục Bạch cố gắng giữ nhịp thở đều đặn, ván cờ này không chỉ liên quan đến linh hồn của bản thân, mà còn liên quan đến rất nhiều người quan trọng.
Hơn nữa, Tô Lộc một tay che trời, nếu để Mạc Phàm, Đại Thiên Sứ, Hắc Long Đại Đế, những người có can đảm khiêu chiến với hắn, phải hoàn toàn lưu lạc nơi địa ngục, thì trên thế giới này còn ai dám đối kháng với Hiệp hội Ma pháp châu Á như lần này nữa.
Sự thống trị của Tô Lộc sẽ càng thêm cuồng dã, lan đến vô số quốc gia.
"Vậy nên Mục Bạch, mỗi nước đi ngươi đều phải suy nghĩ cho kỹ, những kẻ đã chết trên chiến trường này sẽ không thể sống lại đâu," giọng của Hắc Ám Vương mang theo vài phần khiêu khích, cố ý nhấn mạnh hậu quả nhiều lần.
Mục Bạch không hề lay động, ánh mắt nhìn về phía quân cấm vệ.
Hắc Ám Vương rất hung hăng, nước đi đầu tiên đã cho Hellhound Ba Đầu tiến vào, nước đi này chẳng khác nào muốn mở màn bằng một cuộc tàn sát đẫm máu.
Dàn thành trận thế cài răng lược để chống đỡ.
Mục Bạch cố hết sức để các cấm vệ quân hoán đổi vị trí trên dưới, đồng thời nhanh chóng điều kỵ sĩ cùng chiến xa đến vị trí có thể ăn quân cấm vệ trước một nước.
Vị trí ăn rất đơn giản.
Quân bên địch dám đụng vào cấm vệ quân của phe mình, nước cờ kế tiếp của mình sẽ ăn quân địch đã mạo phạm.
Thế cờ "bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình sau", hay còn gọi là cờ chim sẻ.
Mục Bạch sẽ không lãng phí một binh một tốt nào, trong trận hình phòng ngự của mình, Mục Bạch còn bố trí thêm một tầng phản kích, chính là lấy kỵ binh, chiến xa làm "chim sẻ".
"Thật đáng tiếc, lần này ta không muốn chém giết quá lâu," Hắc Ám Vương phát ra âm thanh.
Bỗng nhiên, Hắc Ám Vương bắt đầu hạ lệnh.
Hellhound Ba Đầu bắt đầu tấn công bừa bãi vào đám cấm vệ quân.
Mỗi một bước đều là tấn công. Dù cho toàn bộ trò chơi đều tuân theo quy tắc cờ vua, nhưng khi cấm vệ quân giao chiến với Hellhound Ba Đầu, tình cảnh không khác gì một cuộc chiến tranh chân thực.
"Vực dậy tinh thần! Chúng ta cùng nhau tác chiến! Coi như cơ hội sống sót chỉ là một phần vạn, cũng đừng dễ dàng từ bỏ! Tất cả những truyền thuyết đáng sợ về địa ngục mà mọi người từng nghe trong quá khứ đều là sự thật. Hơn nữa, địa ngục hắc ám chân chính tuyệt đối còn đáng sợ hơn những gì được nghe!" Trong đám cấm vệ quân, một ông lão độc nhãn cao giọng hô hào.
Người này khi xếp cờ đã bắt đầu thu phục nhân tâm, cổ vũ sĩ khí.
Lão già này có lẽ là một lão tướng quân của quốc gia nào đó, hơn nữa còn đang cố hết sức khơi dậy đấu chí của mỗi người. Lão ta có khát vọng sinh tồn rất mãnh liệt.
Hellhound Ba Đầu đến rồi.
"Bày trận, tuyệt đối không được hoảng! Nếu chúng ta là cấm vệ quân, điều đó có nghĩa là thực lực hai bên đều ngang nhau. Dù cho phe bên kia tấn công, chúng ta không phải là không có khả năng sống sót!" Lão già độc nhãn cao giọng nói.
Nơi này có hơn 1100 người, dưới sự chỉ huy của lão già độc nhãn, tất cả mọi người xếp thành một bức tường trận.
Từng tòa tháp canh được dựng lên, dây leo cổ thụ đan xen hình thành những cây cầu trên cao, cây xương rồng cùng bụi gai quấn lấy nhau, tạo thành những chiến hào thực vật đặc thù.
"À, ta quên bổ sung một quy tắc..." Hắc Ám Vương nhếch môi cười lạnh.
Khi cấm vệ quân Hellhound Ba Đầu nhảy vào ô của cấm vệ quân nhân loại, trên không trung bỗng nhiên hiện ra một tấm màn đen khổng lồ.
Từ tấm màn đen, từng sợi tơ hư ảo rủ xuống, trói buộc lấy thân thể của mỗi pháp sư.
Hơn ngàn người không một ai may mắn thoát khỏi, trên người ai cũng xuất hiện những sợi tơ đen như vậy, trông như dây điều khiển con rối.
Mọi người đều lộ vẻ nghi hoặc, không hiểu đây là thứ gì.
"Quân cờ rơi vào thế bị ăn, thực lực sẽ bị cưỡng chế áp chế, giảm xuống 30%. Theo thời gian trôi qua, sợi tơ áp chế sẽ biến mất," Hắc Ám Vương nói.
Vì thế, hai bên chém giết, sống chết đều do thực lực...
Nhưng cờ thuật cũng rất quan trọng.
Việc bị áp chế 30% năng lực và sức mạnh này khá là then chốt.
⚡ Một dòng chữ, vạn giấc mơ ⚡
Thiên-Lôi-Trúc dịch bất ngờ như thơ