Mục Bạch im lặng, vì suy đoán của Mạc Phàm quả thật không sai, Asha Corea hoặc Saga rất có khả năng sẽ đụng độ với Hoàng Hậu của đối phương.
Hơn nữa, mục đích của Hắc Ám Vương cũng rất rõ ràng. Nếu Mạn Châu Sa Hoa Vu Hậu đã ở cánh phải đại khai sát giới, vậy thì bằng mọi giá, hắn cũng phải "ăn" một quân cờ then chốt bên phía Mục Bạch.
Hắc Ám Vương từng bước ép sát, không cho Asha Corea có cơ hội quay về đội hình để tự bảo vệ, giống như một bầy sói đói trong rừng, không ngừng thu hẹp không gian sống của hai người họ.
“Có cách nào hóa giải không?” Mạc Phàm hỏi.
Hắn không muốn bất kỳ ai trong hai người họ phải chết. Dù phải đối mặt với Hắc Ám Vương, hắn cũng phải nỗ lực hết sức để cả hai được sống.
Mục Bạch thoáng do dự.
Thực ra, trong lòng Mục Bạch đã có lựa chọn của riêng mình, rằng cuối cùng nên bỏ ai, giữ ai.
Bàn cờ này không phức tạp, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, Mục Bạch có thể tính toán các nước đi cho đến gần thắng lợi.
Nhưng giới hạn lớn nhất mà cậu có thể làm được cũng chỉ là giữ lại một nửa số người trên bàn cờ.
“Muốn tất cả mọi người đều sống sót, vô cùng khó khăn.” Mục Bạch thở dài một hơi.
“Khó, nhưng vẫn có cách, đúng không?” Mạc Phàm hỏi.
Mạc Phàm xưa nay không bao giờ thích kiểu lựa chọn này, ít nhất là trước khi dốc toàn lực, hắn sẽ không chọn bỏ ai, giữ ai.
Saga không thể chết, Asha Corea cũng không thể chết.
“Nếu chọn cách đó, tổn thất sẽ còn lớn hơn,” Mục Bạch thành thật nói.
“Tạm thời cậu đừng nhắc đến tổn thất. Cứ cho là thành công đi, mọi người đều sống sót là được rồi,” Mạc Phàm nói.
Mục Bạch nhìn Mạc Phàm.
Cậu có chút do dự, nhưng khi nhìn vào ánh mắt của Mạc Phàm, Mục Bạch như được trở về Thành Bác. Vào lúc đó, Mạc Phàm cũng như thế, dù đã đến được kết giới an toàn vẫn liều mạng quay lại cứu Diệp Tâm Hạ.
Có lẽ, trong cốt tủy của Mạc Phàm chưa bao giờ tồn tại hai chữ “khuất phục” trước sự sắp đặt của số phận, hay để cho ván cờ vận mệnh này thao túng.
Đây chính là thứ mà mình vẫn luôn thiếu.
Nhiều lúc, Mục Bạch sẽ chọn cách ổn thỏa nhất, cố gắng hết sức để giảm thiểu tổn thất.
Suy tính cẩn trọng là chuyện tốt, nhưng suy tính quá nhiều lại thành ra chuyện xấu.
Mạc Phàm không muốn lựa chọn, thì Mục Bạch sao nỡ lòng đưa ra lựa chọn tàn khốc cho Asha Corea và Saga.
“Được.” Mục Bạch nói.
Không lựa chọn nữa. Đây là một ván cờ, không thể tùy ý định đoạt mạng sống của bất kỳ ai.
“Tớ sẽ dùng một cách cực đoan, hoặc là đánh cho Hắc Ám Vương không còn manh giáp, hoặc là chúng ta toàn quân bị diệt,” Mục Bạch nói.
Trong đầu Mục Bạch có rất nhiều cách để giành thắng lợi.
Lựa chọn một khả năng thắng lợi cao nhất, có thể giữ lại nhiều quân cờ nhất.
Theo Mục Bạch, đây là giới hạn cậu có thể làm được, cũng là kết quả hoàn mỹ nhất nhưng lại không trọn vẹn nhất.
Nhưng khi nghĩ đến việc phải bỏ rơi một ai đó không lâu sau, Mục Bạch nhận ra cảm giác đó còn khó chịu hơn cả cái chết.
Vậy thì hãy thử một loại kỳ pháp có xác suất thắng cực thấp, nhưng lại có thể giúp tất cả mọi người sống sót.
“Vương Xe Đổi Chỗ.”
Mục Bạch phát động việc đổi chỗ quân cờ.
Hắc Long đổi vị trí với Saga. Trong phút chốc, tất cả sinh vật đều kinh sợ trước long uy của nó. Cấp Đế Vương chung quy vẫn là sự tồn tại đáng sợ nhất, dù là Thánh Nữ Hắc Ám cũng không dám tùy tiện mạo phạm.
Quốc Vương có phạm vi hành động rất hạn chế, nhiều nhất chỉ có thể đi một ô.
Vì thế, Hắc Long Đại Đế mạnh thì mạnh thật, nhưng không cách nào tàn sát tứ phía như Mạn Châu Sa Hoa Vu Hậu.
Cũng chính vì hành động bị hạn chế nên nếu Quốc Vương liều lĩnh xông lên, sẽ rất dễ bị đối phương nuốt chửng.
Quả nhiên, sau khi Tô Lộc thấy Hắc Long Đại Đế xuất hiện ở tiền tuyến, đôi mắt hắn liền lóe lên tinh quang.
Nếu sức mạnh của Hắc Long Đại Đế bị áp chế 30%, Tô Lộc tuyệt đối có thể đồ sát con Hắc Long này.
Hắc Long chết rồi, bàn cờ này sẽ không còn ai cản được Tô Lộc.
Tô Lộc vốn không quan tâm đến sống chết của những người khác, chỉ cần hắn sống sót rời đi, mọi thứ đều có thể làm lại từ đầu.
Hắc Ám Vương bật cười.
Chung quy vẫn là lũ trẻ dễ kích động, để lộ ra sơ hở như vậy.
“Xin lỗi, ta lại hay quên mất vài chuyện quan trọng. Vẫn còn một quy tắc chưa nói rõ với các ngươi…” Hắc Ám Vương đột nhiên lên tiếng.
“Quy tắc không phải đã được định ra trước khi ván cờ bắt đầu rồi sao?” Mục Bạch nói.
“Đó là quy định ở nhân gian các ngươi. Còn ở chỗ của ta, ta sẽ thay đổi tùy theo tình hình ván cờ. Dù sao thì rất nhiều trò chơi đều xuất hiện những lỗ hổng mà nhà thiết kế không lường trước được, bổ sung kịp thời mới thể hiện được tính công bằng của trò chơi, không phải sao?” Hắc Ám Vương nói.
Hắc Ám Vương muốn thêm quy tắc.
Dường như không còn cách nào khác.
Hắc Ám Vương chỉ nói sẽ không phá vỡ tính công bằng của trò chơi, chứ không nói sẽ không thêm quy tắc. Dù sao, bản thân ván cờ này là do hắn sắp đặt, và giờ phút này, mạng sống của tất cả mọi người đều nằm trong tay hắn.
“Xin mời ngài nói, hy vọng ngài sẽ không thiên vị cho phe mình.” Mục Bạch đã từng tiếp xúc với Hắc Ám Vương, biết hắn là một kẻ giữ chữ tín, ít nhất là đối với những người không gây ra uy hiếp gì cho hắn như bọn họ.
“Hoàng Hậu, Quốc Vương, bao gồm cả Chiến Xa, Giáo Chủ đều sở hữu thực lực mạnh mẽ. Giả như trực tiếp để Quốc Vương lao vào lòng địch, dù cho một đứa trẻ ba tuổi đến chơi, chỉ cần tránh Quốc Vương của phe địch ra là có thể chém giết không còn manh giáp.” Hắc Ám Vương sờ cằm.
Lúc sắp xếp quân cờ, Hắc Ám Vương dường như đã chăm chú phân định thực lực của những quân cờ này, nhưng lại quên mất một điều quan trọng.
Hắc Long Đại Đế và Tô Lộc quá mức mạnh mẽ, cho dù bị giảm 30% sức mạnh thì Mạn Châu Sa Hoa Vu Hậu và Thánh Nữ Hắc Ám cũng không thể thắng được.
Như vậy sẽ mất đi cái gọi là cờ nghệ, ít nhất là Quốc Vương cần có một hạn chế.
“Ngài muốn thêm hạn chế cho Quốc Vương sao?” Mục Bạch hỏi.
“Không, không, không, ta không muốn nhắm vào một quân cờ nào cả. Hay là thế này đi, mỗi quân cờ sau khi tiêu diệt được đối phương sẽ được tăng thêm 50% năng lực. Như vậy, cho dù là Cấm Vệ Quân, nếu ngươi vận dụng tốt, ăn được vài quân cờ khác thì vẫn có tư cách khiêu chiến những quân cờ cấp cao hơn, đúng chứ?” Hắc Ám Vương nói.
Mục Bạch lắc đầu nói: “Hắc Ám Vương, điều này không công bằng. Vì những quân cờ cấp cao có thể không ngừng đi xung quanh để ăn những quân cờ cấp thấp, từ đó tăng trưởng năng lực vô hạn, như vậy sẽ mất đi ý nghĩa của trò chơi.”
“Ồ, ngươi nói cũng có lý. Vậy trên cơ sở đề nghị của ta, ngươi có gì bổ sung không?” Hắc Ám Vương hỏi.
“Quân cờ cấp thấp cần có quy tắc công bằng hơn, nếu không bọn họ sẽ mất đi ý nghĩa tồn tại trên chiến trường. Vì thế, tôi đề nghị quân cờ đồng cấp tiêu diệt nhau, bên sống sót được tăng thêm 50% năng lực. Quân cờ cấp thấp tiêu diệt quân cờ cấp cao, bên cấp thấp sống sót sẽ được tăng 200% sức mạnh. Còn quân cờ cấp cao tiêu diệt quân cờ cấp thấp thì sẽ không được tăng thêm gì cả.” Tư duy của Mục Bạch vận hành cực nhanh, cậu lập tức đưa ra một quy tắc mà bản thân cảm thấy hợp lý hơn.