Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 2649: CHƯƠNG 2583: CHẠM TRÁN BẠCH QUẢ PHỤ

Hắc Ám Vương suy nghĩ một lát.

Quả thực quân cờ cấp thấp không có nhân quyền, thậm chí thắng bại của ván cờ này cũng không liên quan mật thiết đến chúng.

Thật ra, một ván cờ thực sự không phải như vậy. Mỗi một quân cờ đều mang tính quyết định, dù chỉ là một cấm vệ quân, nếu chiếm được vị trí thuận lợi cũng có thể ăn được quốc vương.

Đương nhiên, chơi cờ theo kiểu thuần túy như vậy thì chẳng có gì thú vị, phải là loại chém giết chân thực thế này mới mang lại cảm giác mạnh.

– Nhưng ta rất thích đề nghị của ngươi, như vậy mới không còn tẻ nhạt vô vị. – Hắc Ám Vương nở nụ cười.

Mục Bạch khẽ nở một nụ cười khó phát hiện.

Trước đó, việc Hắc Ám Vương nói muốn thêm quy tắc đã làm Mục Bạch sợ hết hồn. Hắn còn tưởng rằng vị chúa tể bá đạo này muốn thêm vào những điều khoản có lợi cho bản thân, mà nói thật, một khi Hắc Ám Vương đã muốn thì không ai có thể ngăn cản được.

May mắn là, phẩm chất của Hắc Ám Vương trong trò chơi này thực sự là của một vị vua đáng kính, không đi lại nước cờ, không chơi xấu, cũng không thêm vào những quy tắc vớ vẩn, thiếu công bằng.

Mạc Phàm và Mục Bạch nhìn nhau.

Dù Mục Bạch không nói, nhưng Mạc Phàm biết quy tắc này sẽ giúp nước cờ tiếp theo của hắn có thêm phần thắng.

Đương nhiên, cũng vì quy tắc mới này mà ranh giới đẳng cấp giữa các quân cờ trở nên linh hoạt hơn, có thể xuất hiện nhiều chuyện không thể lường trước. Điều này khiến cho thế cờ tất thắng mà Mục Bạch đã vạch ra không thể thực hiện được nữa.

Phòng thủ không còn ý nghĩa gì nữa, khả năng phòng thủ để giành chiến thắng lúc này còn thấp hơn, vậy thì chi bằng dốc sức tấn công một lần.

– Mạc Phàm, cậu cùng Mạn Châu Sa Hoa Vụ Hậu đi về phía bên phải chiến trường, tớ cần thực lực của cậu được tăng lên. – Trong lòng Mục Bạch đã có sách lược mới, hắn nói với Mạc Phàm.

– Được. – Mạc Phàm gật đầu.

Sở dĩ Mạc Phàm nghe theo lời Mục Bạch là vì hắn cảm nhận được Mục Bạch đang dùng cờ thuật để bảo vệ mình.

Mạc Phàm đã hiểu tâm ý đó, nhưng nếu người sống sót cuối cùng là mình, thì nỗi thống khổ ấy cũng khó lòng xóa nhòa trong tâm can.

Dùng một câu "đã cố hết sức" để biện minh cho một kết cục đẫm máu, không trọn vẹn, là điều Mạc Phàm không thể chấp nhận. Hắn không chỉ muốn dốc toàn lực, mà còn muốn liều cả linh hồn và tính mạng này.

Trốn sau lưng người khác để cầu xin sự sống.

Mạc Phàm không làm được.

– Asha Corea, quân hoàng hậu của đối phương đang nhắm vào cô, trong vòng hai nước đi nữa, cô ta chắc chắn sẽ ăn cô. Hiện tại, để bảo vệ cô, tôi chỉ có thể điều động Saga ra chịu chết, tức là để Saga trong tình trạng bị áp chế 30% sức mạnh mà chém giết với Thánh Nữ Hắc Ám. – Mục Bạch nói thẳng tình hình ván cờ.

Cờ nghệ của Hắc Ám Vương không hề kém, hắn không có khả năng để cho Asha Corea và Hắc Sương Kiếm Chủ bên phe mình mặc sức tàn sát cấm vệ quân của hắn.

Saga và Asha Corea, nhất định sẽ có một người phải trả giá đắt, không quân cờ nào khác có thể thay thế được.

– Để tôi bước vào ô β6. – Asha Corea nói.

– β6? – Mục Bạch sửng sốt.

Mục Bạch nắm rõ toàn bộ vị trí các nhân vật trên bàn cờ, không cần nhìn cũng biết ô β6 chính là nơi của Bạch Quả Phụ.

Đó là một quân giáo chủ.

Nói cách khác, thực lực của Bạch Quả Phụ đã được Hắc Ám Vương xếp vào cùng cấp bậc với Mạc Phàm.

Sự sắp xếp của Hắc Ám Vương không nhất định tuân theo tiêu chuẩn nghiêm ngặt, nhưng về cơ bản đều không có vấn đề gì.

– Nước cờ này có ảnh hưởng đến đại cục sau này của cậu không? – Asha Corea hỏi.

– Ảnh hưởng rất lớn. – Mục Bạch khẳng định.

– Tốt hay xấu?

– Tốt, vô cùng tốt, nếu như cô chết trận... – Mục Bạch ngập ngừng.

– Tôi chết trận có thể tệ hơn việc Saga bị hoàng hậu của đối phương giết sao? – Asha Corea hỏi lại.

– Đương nhiên là không. – Mục Bạch nói.

Thực tế, dù có dùng cờ pháp cực đoan đến đâu, Asha Corea và Saga vẫn có xác suất rất lớn là một người sẽ chết. Cờ pháp của Hắc Ám Vương cũng vô cùng tinh xảo, sẽ không để cho hai người họ dễ dàng thoát đi.

Vì thế, cho dù Asha Corea chết ở ô β6, toàn bộ cục diện vẫn sẽ có lợi, bởi vì cô ấy đã mở ra một con đường thuận lợi để Saga lao lên giết địch.

Trong nước cờ đó, Mục Bạch đã để Hắc Long Đại Đế đổi vị trí với Saga, đây là điều luật chơi cho phép.

Saga là quân chiến xa, số ô cờ di chuyển không bị hạn chế. Giả như có thể để Saga nhanh chóng tiếp cận chiến trường của Hắc Long Đại Đế, họ có thể hình thành hai mũi tấn công cực mạnh, quét sạch kẻ địch xung quanh không còn manh giáp.

Bởi vậy, nếu Saga bị hoàng hậu đối phương ăn, điều đó có nghĩa là hoàng hậu đã chặn trước mặt Saga, khiến Saga không thể vượt qua. Thậm chí, để cứu Saga khỏi bị ăn, Mục Bạch sẽ phải tốn thêm một nước cờ nữa để di chuyển hắn.

Vị trí của Saga thay đổi, toàn bộ chuỗi tấn công liên hoàn sẽ tan vỡ. Hắc Long Đại Đế ở phía trước sẽ rơi vào cảnh tứ cố vô thân, rất dễ bị Hắc Ám Vương lợi dụng quy tắc của ván cờ để dồn vào chỗ chết.

Hắc Long Đại Đế mà chết, kết quả ván cờ này sẽ là toàn quân bị diệt.

Nước đi tiếp theo của Asha Corea vô cùng then chốt. Mục Bạch hận không thể thay thế vị trí của cô, để cô làm kỳ thủ, nhưng hắn không thể nào phá vỡ được quy tắc.

– Asha Corea... – Mạc Phàm định mở miệng.

Asha Corea lại nở một nụ cười bình thản, nói:

– Mọi người có thể liều mạng để bảo vệ tôi, tôi rất vui. Đã rất lâu rồi tôi chưa có cảm giác được người khác bảo vệ thật lòng như vậy. Nhưng tôi không hiểu, tại sao mọi người lại cho rằng tôi cần được cứu? Thực tế thì, tôi, Asha Corea, sẽ là người đưa mọi người rời khỏi bể khổ này.

Asha Corea cầm kiếm, dáng người thẳng tắp, trang nghiêm mà không mất đi vẻ đẹp. Trong đôi mắt trong như nước hồ thu tĩnh lặng kia lại ánh lên sự kiên nghị và lạnh lùng.

Mạc Phàm đã quen với một Asha Corea như vậy, một con người mang hai sắc thái đối lập: xinh đẹp và lạnh lẽo, gợi cảm và đoan trang, tùy tính và tao nhã.

Asha Corea lúc này vẫn giống như một con mèo Ba Tư trắng muốt, trời sinh yêu kiều nhưng không hề mất đi dã tính vốn có.

Tiến công!

Asha Corea bước vào ô cờ của Bạch Quả Phụ.

Bạch Quả Phụ là quân cờ bị tấn công, vì thế sức mạnh của nó sẽ bị Hắc Ám áp chế, giảm đi 30%.

Nhưng...

Bạch Quả Phụ là quân giáo chủ.

– Lại quên một chuyện nho nhỏ. Bởi vì Hắc Sương Kiếm Chủ đã vọng tưởng chiếm đoạt người sống của ta, nên sẽ bị trừng phạt. Năng lực vốn có của Hắc Sương Kiếm Chủ thuộc về Asha Corea, nhưng ta buộc phải phong ấn nó lại. – Hắc Ám Vương nói.

Điều này cũng có nghĩa là, ngay từ khi Asha Corea bước vào bàn cờ này, cô đã phải chịu sự trừng phạt của Hắc Ám Vương.

– Đúng là không có gì thoát khỏi mắt ngài được. Nhưng ngài không cần lo lắng cho tôi. Thanh xuân tuổi trẻ của tôi sẽ thuộc về những thứ tốt đẹp hơn, tạm thời chưa thuộc về ngài đâu, thưa Hắc Ám Vương chí cao vô thượng. – Asha Corea nở nụ cười nhạt, đáp lời Hắc Ám Vương.

Hắc Ám Vương không nói gì thêm, chỉ đứng đó, trên nét mặt mang theo vài phần trêu tức, dường như cũng đang mong chờ trận chém giết sắp tới.

Bạch Quả Phụ.

Một quân chủ cực kỳ tà ác và đáng sợ trong Hắc Ám Vị Diện. Nó có thân hình của một con nhện, di chuyển mềm mại trong không khí, thậm chí có thể lặng yên không một tiếng động xuất hiện sau lưng một người, nhìn chằm chằm hồi lâu mà người đó vẫn hồn nhiên không hay biết.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!