*
“Chúng ta đến Ma Đô một chuyến đi.” Mạc Phàm nói với Tâm Hạ.
“Vâng, vừa hay em cũng cần đến gặp người của Mục gia.” Tâm Hạ gật đầu.
Lúc này Mạc Phàm cũng rất mông lung, biến cố xảy ra quá đột ngột. Bây giờ hắn chỉ muốn đi gặp những người bạn khác, ít nhất là để họ biết mình vẫn bình an.
Hàng Châu và Ma Đô đã được nối liền thành một khu căn cứ khổng lồ, có cả tuyến tàu cao tốc nội thành nên việc di chuyển rất nhanh chóng.
Thật ra, Mạc Phàm có thể dùng ma pháp hệ Không Gian để quay về Minh Châu ngay lập tức, nhưng sau khi nghe Tâm Hạ kể, hắn quyết định quan sát tình hình thành phố một chút.
Thành phố không hề đổ nát, xem ra kế hoạch xây dựng khu căn cứ đã triển khai rất thành công. Ít nhất vẫn còn một con đê biển sừng sững, với vô số pháp sư và quân đội đồn trú, ngăn không cho hải yêu có thể ngang nhiên tàn phá và xông vào khu vực sinh sống của con người.
Điều này khiến Mạc Phàm thở phào nhẹ nhõm.
Những quán ăn ngon mà mình thích vẫn chưa đóng cửa.
“Chiến trường cách thành phố gần thật.” Mạc Phàm nhìn con đê biển, nói.
“Vâng, hải yêu cũng mang đến cho lục địa nhiều tài nguyên khan hiếm, giúp cho nhiều hiệp hội nghiên cứu ma pháp tạo ra kết giới mạnh hơn. Đây là một điểm đáng mừng, ít nhất người vô tội không bị cuốn vào trong ngọn lửa chiến tranh.” Tâm Hạ nói.
“Điện hạ, hình như có người nhận ra ngài rồi.” Lúc này, nữ kỵ sĩ có khuôn mặt lạnh như tượng khẽ nói.
Mạc Phàm nhìn ra ngoài xe, phát hiện có mấy cô gái đang nhìn về phía này, tay còn cầm điện thoại tìm kiếm gì đó, vẻ mặt vừa kinh ngạc vừa kích động.
“Không chừng họ nhận ra anh đấy, anh ở trong nước cũng nổi tiếng lắm mà…” Mạc Phàm cười nói.
Nhưng còn chưa dứt lời thì một cô gái trong số đó đã bước tới, đôi mắt ánh lên vẻ lo lắng và hồi hộp.
“Xin hỏi, người là… Diệp Tâm Hạ ạ?” Cô gái kia nhìn chằm chằm Tâm Hạ.
… Mạc Phàm cười gượng.
Chẳng lẽ mình có gương mặt đại trà đến vậy sao? Tại sao mình làm bao nhiêu việc kinh thiên động địa, quỷ khóc thần sầu, nổi tiếng cả ở nước ngoài, mà sao lúc nào cũng là phiền phức tìm đến mình, chứ không phải là fan hâm mộ chạy tới xin chữ ký chứ?
“Ừm, cô cần giúp gì không?” Tâm Hạ gật đầu, tỏ ra rất bình tĩnh.
“Em… em… em và các bạn đều muốn thi vào Học viện Thần Miếu ạ.”
“Vậy thì cô chỉ cần cố gắng nhiều hơn. Tu vi của cô rất vững chắc, cố gắng giữ tâm lý ổn định thì hẳn là sẽ làm được.”
“Cảm tạ, cảm tạ, vậy em có thể chụp với người một tấm ảnh không ạ?”
“Tạm thời thì không được.”
“Vậy…”
Nữ kỵ sĩ Waris bước lên một bước, như một nữ vệ sĩ chuyên nghiệp, ngăn không cho những người hâm mộ quá khích làm phiền không gian riêng của đại minh tinh.
Cô gái kia cười xin lỗi, sau khi nhận được chữ ký thì lập tức trở về chỗ của mình, vui vẻ chia sẻ với bạn bè.
“Em từng gặp người có thể trở mặt trong nháy mắt chưa?” Mạc Phàm hỏi.
“Cô ấy rất ghét em, dù tỏ ra rất nhiệt tình.” Tâm Hạ bình tĩnh nói.
Ồ.
Mạc Phàm suýt nữa quên mất Tâm Hạ là một pháp sư hệ Tâm Linh cực kỳ xuất sắc. Dù không dùng ma pháp, cô vẫn có thể nhận ra bộ mặt thật đằng sau nụ cười giả tạo của một người.
“Cô ta nói muốn thi vào Học viện Thần Miếu, hiện tại Thần Miếu Parthenon đã mở cửa cho người nước khác rồi sao, sao anh không biết nhỉ?” Mạc Phàm hỏi.
Lúc trước Tâm Hạ đến Thần Miếu Parthenon là do có người cố ý sắp xếp đưa em ấy tới đó. Trên thực tế, việc trúng tuyển vào Học viện Thần Miếu còn nghiêm ngặt hơn cả các học phủ châu Âu, phần lớn thời gian chỉ nhận người Hy Lạp bản địa, không hề có tuyển chọn công khai với bất kỳ quốc gia nào khác.
“Học viện Thần Miếu cần cải cách, chúng ta đã học hỏi một vài điều phù hợp từ Học viện An-pơ, quyết định hàng năm sẽ tuyển chọn những học viên ưu tú từ các phân điện ở những quốc gia khác nhau.” Lão bà Tata, người đang ngồi ở phía bên kia của Tâm Hạ, nhắm mắt dưỡng thần nói. Nói xong, bà ta không quên bồi thêm một câu với ngữ khí khinh bỉ: “Rất nhiều kẻ đầy thói hư tật xấu. Điện hạ đã nỗ lực rất nhiều để mở ra cánh cửa học tập không phân biệt quốc tịch, kết quả vẫn có những kẻ bất mãn vì chỉ tiêu tuyển chọn quá ít.”
“Rất nhiều chuyện không thể thập toàn thập mỹ được.” Tâm Hạ nói.
Xem ra một năm qua, quan hệ giữa Thần Miếu Parthenon và Học viện An-pơ đã cải thiện rất nhiều. Mạc Phàm rất hài lòng với điều này.
Học viện An-pơ và Thần Miếu Parthenon vốn cùng một mạch kế thừa, đều có chung mục tiêu phổ độ chúng sinh, hà tất phải có xung đột lớn như vậy.
…
Đến Minh Châu, Mạc Phàm vui mừng khi thấy căn hộ của mình vẫn còn nguyên vẹn. Đây chính là ngôi nhà đầu tiên của hắn ở Ma Đô, nằm trên con đường mà hắn yêu thích, yên tĩnh giữa chốn ồn ào, vừa tách biệt khỏi những con phố huyên náo, lại vừa gần khu nội thành Tĩnh An phồn hoa.
Vì ở trong khu vực trường học, rất dễ bắt gặp những nữ sinh viên đại học ăn mặc thời thượng, căng tràn sức sống thanh xuân. Vì thế, nhiều lúc Mạc Phàm thích ngồi minh tu trên sân thượng, những lúc mệt mỏi nhìn ra xung quanh luôn có những bất ngờ thú vị.
“Tối nay Mục gia tổ chức hôn lễ, anh Mạc Phàm có đi không? Em có trong danh sách khách mời.” Tâm Hạ nói.
“A? Cô ấy kết hôn sao?” Mạc Phàm kinh ngạc nói.
Chẳng trách không thấy hai con chim hoàng yến nhỏ ở đây, đồ dùng cá nhân cũng đã dọn đi, xem ra đã rời khỏi nơi này rồi.
Phải thừa nhận rằng, trong lòng hắn không khỏi có chút hụt hẫng.
Dù bao năm qua Mạc Phàm vẫn thủ thân như ngọc, không bị vẻ xinh đẹp yêu kiều của hai người kia nuốt chửng, nhưng bỗng nhiên không còn nghe thấy tiếng hai cô nàng nô đùa, quả thật có chút trống vắng.
Rốt cuộc thì người ta cũng đã lập gia đình.
“Là hôn lễ của Mục Nô Hân.” Tâm Hạ thấy dáng vẻ kia của Mạc Phàm, không khỏi bĩu môi.
“Mặc kệ là hôn lễ của ai, Mục gia và Phàm Tuyết Sơn chúng ta vẫn luôn hợp tác hữu hảo, nên đến chúc phúc một tiếng.” Mạc Phàm lại nở nụ cười.
“Chị Ninh Tuyết cũng đi, chị ấy biết anh trở về chưa?” Tâm Hạ nói.
“Còn… còn chưa dám nói.” Mạc Phàm lúng túng đáp.
Lúc đi Dubai, Mạc Phàm đã không cho Linh Linh nói với bất kỳ ai.
Tâm Hạ và Tiểu Viêm Cơ tâm linh tương thông, nên có thể biết sơ qua tình hình của Mạc Phàm, nhưng Mục Ninh Tuyết thì hoàn toàn không hay biết gì.
Chắc hẳn Mục Ninh Tuyết đã biết tin tức của Mạc Phàm từ Mục Bạch, cũng biết đại khái là Mạc Phàm đã thoát khỏi Hắc Ám Vị Diện. Thế nhưng, việc phải giải thích với Mục Ninh Tuyết lý do mình ra đi không một lời từ biệt khi đó lại là một chuyện vô cùng gian nan. Nói chung, giải thích qua điện thoại là không thích hợp chút nào.
“Nhưng em nói với chị Ninh Tuyết rồi nha.” Tâm Hạ giơ điện thoại của mình lên.
Mặt Mạc Phàm ngay lập tức méo xệch.
Thôi xong, giờ mình lại thêm một tội nữa, về nước mà cũng không gọi điện báo tin.
“Khi nào thì Ninh Tuyết tới?” Mạc Phàm hỏi.
“Chị ấy đã ở Mục gia rồi.”
“Được rồi, vậy chúng ta đến đó thôi.”
“Những người khác chắc cũng sẽ ở đó, anh sẽ gặp lại mọi người ở đó.” Tâm Hạ nói.
❂ Từng câu chữ → hóa vần ca ← Thiên Lôi Trúc thắm tình bao la ❂